Hoặc ít nhất cũng thể cảm nhận một chút, rằng từng thật sự tồn tại.
cẩn thận nhặt chiếc váy lên khỏi mặt đất, chân thành với trai:
“Anh cũng thích váy của em ? Thật em vốn cũng tiếc tặng . Đây là chiếc váy duy nhất em để cho em, là chiếc váy nhất đời, cũng là độc nhất vô nhị.”
Anh vẻ rụt rè, dè dặt bố , , nửa ngày cũng nặn một câu.
Thế là tiếp tục :
“Nếu thích thì em tặng một món quà mới nhé.”
thịch thịch thịch chạy nhanh lên lầu.
Trong tiếng bố liên tục dặn “chậm thôi”, phụ sự kỳ vọng mà ngã sấp mặt xuống đất.
Có lẽ tư thế ngã của quả thực buồn , thấy trai xinh cong cong khóe miệng.
Người thì chứ?
Vẫn thể mang niềm vui cho thế giới mà.
Khi đưa tiêu bản con gián mà thích nhất tay trai, dì hoảng hốt kêu lên:
“Trời ơi, cái là cái gì ?”
ngạc nhiên vì sự thiếu hiểu của bà .
“Đây là gián đuôi kép đó, là đặc sản ở chỗ CHÁU, năm nào cũng bắt nhiều. Đây là con nhất mà năm nay cháu bắt , cháu còn đặc biệt thành tiêu bản nữa.”
Không khí nhất thời rơi im lặng.
Ngược bố hề hề một câu:
“Con gián đuôi kép của con cũng khá to đấy.”
đắc ý :
“ ? Cháu dùng hai mươi viên kẹo đậu mới đổi đó. Anh trai, tặng nhé. Đây là thứ cháu thích nhất trong năm nay.”
4、
Đó là bữa tiệc gia đình đầu tiên của chúng .
Không khí hòa hợp cho lắm.
và bố thì híp mắt, còn vẻ mặt của dì trông nghiêm túc.
Khi bố một nữa đề nghị chia sẻ đồ chơi với trai, bà lập tức nghiêm nghị từ chối.
“Không cần , Chung Lâm qua độ tuổi chơi đồ chơi , để nó xa là .”
Bà nhấn mạnh hai chữ “xa xa”.
Lời dứt, trai gật đầu.
chút tiếc nuối nghĩ, thì đừng hối hận, đồ chơi của em nhiều lắm đó.
Sau bữa ăn, trai siêng năng giúp dì dọn dẹp bát đũa.
Dì ở bên cạnh khen :
“Ngoan lắm, lát nữa mua kẹo cho con.”
Người xinh đó lên vài phần thật thà:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-la-co-be-ham-sac-tu-nho/2.html.]
“Không cần , em gái nãy cho con nhiều , viên nào cũng .”
Dì hạ thấp giọng :
“Chúng mới đến, vẫn nên kín đáo một chút. Đừng mất mặt con bé, nhưng cũng thể mắc bẫy của nó. Những thứ nó cho con, con cẩn thận.”
hiểu lắm lời bà .
vẫn chu đáo giơ cái đĩa trong tay lên nhắc bà :
“Dì ơi, cháu vẫn đang ở đây mà.
Nếu dì chuyện riêng với trai thì thể phòng . Dì giúp việc hôm nay dọn xong, lắm đó.”
Bà cúi đầu một cái, miễn cưỡng , sang trai :
“Chung Lâm, con dẫn em gái bên cạnh chơi , nhớ chú ý an .”
Chưa đợi trai lên tiếng, vỗ n.g.ự.c :
“Yên tâm , nhà cháu an lắm, cháu dẫn uống nước ngọt.”
Không ngờ uống nước ngọt mà cất giữ cũng xảy vấn đề.
thấy dì khí thế hùng hổ cầm cái chai đến mặt bố , chất vấn ông:
“Anh xem , lúc nào cũng nó cố ý, nhưng nó đổ chất bảo quản cốc nước của con trai .”
5、
Bố sững sờ.
Còn dì thì vẫn tiếp tục trút giận.
Trong lòng cũng đang cảm thán, xinh thì ngay cả lúc tức giận, nổi nóng cũng như ?
Thế giới đúng là công bằng.
Cô giáo ở trường khi tức giận trông giống hà mã.
Lần dẫn dì tức giận cho cô giáo xem mới .
“Hôm nay chúng mới đến ngày đầu tiên, con gái thì hết bắt con trai mặc váy, lấy gián dọa nó, giờ thì trực tiếp dùng chất bảo quản đầu độc nó. Đây chính là cái mà hứa với , rằng trong nhà chỉ một cô bé ngây thơ thôi ?”
“Con trai cũng mới bảy tuổi, uống thứ là bệnh viện rửa dày đó. Con bé quá độc ác ?”
“ thấy và con gái vẫn chuẩn để tiếp nhận và Chung Lâm, chúng vẫn nên dọn về phòng trọ của thì hơn. Dù đơn sơ một chút, nhưng ít nhất sẽ đe dọa đến an tính mạng.”
Bố liền hoảng, lập tức kéo tay đối phương cho bà :
“Sao đến mức đe dọa an tính mạng chứ?”
Bố sang :
“Chúc Viên Viên, con thể bỏ chất bảo quản cốc của trai ? Thứ đó ăn, con ?”
ngẩng đầu hỏi:
“Chất bảo quản là gì ạ? Có là gói nhỏ trong túi bánh gạo ? Bạn cùng bàn cho con nhiều gói, nó là uống ngon.
“Nó còn chẳng nỡ uống mà đem cho con, con cũng nỡ uống, cứ để dành mãi. Trong cốc của con cũng cho hai gói, định mang đến trường uống.”
Bố xông bếp, cầm cốc của mở xem, mắng:
“Đứa bạn nào dạy con ? Thứ mà uống ? Con mù chữ ? Trên bao bì to đùng ghi ba chữ ‘chất bảo quản’, con ?”