Trong lúc tâm trí đang rối bời, giọng nghiêm nghị của Lục Tùng Chương vang lên:
“Hiện tại đúng là dự định kết hôn, Nam Hy sẽ để ý .”
Lục Tùng Chương dường như chẳng hề nhận sự bất trong lời của Khâu Nguyệt, chỉ thản nhiên:
“Bởi vì dù kết hôn , hết vẫn là quân nhân. Quần chúng nhân dân gặp khó khăn, bất cứ lúc nào cũng thể tìm đến .”
Anh năng đầy chính nghĩa, cứ như thể giữa và Khâu Nguyệt thật sự chẳng chút tư tình nào.
Quý Nam Hy nhớ tới cảnh chăm sóc Khâu Nguyệt chu đáo ở tiệm cơm hôm qua, nhớ tới việc tiếc vi phạm nguyên tắc để sắp xếp công việc cho cô . Cô nhớ tình tiết trong cuốn truyện , vì Khâu Nguyệt, Lục Tùng Chương thậm chí còn tiếc đối đầu với cả gia đình cô.
Quý Nam Hy nhịn nữa, bước xuống lầu, mỉa mai lên tiếng: “ đúng là để ý thật đấy.”
Dù giữa cô và Lục Tùng Chương cũng dấu chấm hết , gặp ai, quả thực chẳng liên quan gì đến cô nữa.
Lục Tùng Chương ngỡ ngàng ngẩng đầu, đang định gì đó thì sững chiếc bao tải tay cô: “Em định ?”
“Vứt rác.” Quý Nam Hy đáp ngắn gọn.
Cô phớt lờ ánh mắt của , xách bao tải thẳng lướt qua hai bọn họ. Lục Tùng Chương ngẩn một giây định đuổi theo, nhưng phía bỗng vang lên tiếng rên rỉ đau đớn của Khâu Nguyệt: “A… Tùng Chương, em đau quá!”
Bước chân Lục Tùng Chương khựng , theo Quý Nam Hy đầy đấu tranh, Khâu Nguyệt đang ngã đất. Cuối cùng, vẫn lo lắng tiến về phía Khâu Nguyệt, khi bế cô rời còn quên để một câu cho Quý Nam Hy:
“Nam Hy, đồng chí Tiểu Khâu trẹo chân , đưa cô đến bệnh viện .”
Thanh mai trúc mã, mười năm mặn nồng. Bảo Quý Nam Hy đau lòng chút nào là dối, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cô hề ngoảnh đầu , càng đáp lời Lục Tùng Chương, chỉ xốc chiếc bao tải tay, ngược gió mà tiếp.
Lúc về, lầu còn một bóng . Quý Nam Hy chẳng hề nán , thẳng phòng tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Khi thu dọn đến ngăn tủ, Quý Nam Hy bất chợt tìm thấy một bó hoa khô đặt ở góc sâu nhất, thắt bằng dải nơ bướm màu trắng, đặt trang trọng trong một chiếc hộp kính giống như khung ảnh.
Quý Nam Hy cầm lên xem thử, bất ngờ một tờ giấy nhỏ từ bên trong rơi .
Trên đó :
【Đồng chí Lục nhỏ mến, thường hoa sẽ tàn, nhưng em tặng hoa khô là hy vọng nó cũng giống như em, mãi mãi bao giờ đổi trong lòng . — Người yêu , Khâu Nguyệt.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-khong-doi-anh-nua-toi-ga-cho-doi-thu-cua-anh/chuong-4.html.]
Dòng thời gian ký tên ở chính là hai năm , đúng năm cô nước ngoài du học.
Hơi thở của Quý Nam Hy khựng , ngón tay cầm tờ giấy khẽ run rẩy.
Cô từng nghĩ rằng Lục Tùng Chương và Khâu Nguyệt quen sớm đến thế.
Cô cũng từng ngờ rằng, mười năm chờ đợi của hóa trở thành một trò thiên hạ.
Quý Nam Hy lau vệt nước nơi khóe mắt, bình thản đặt tờ giấy trở chỗ cũ.
Cô thu dọn xong xuôi đồ đạc dọn về nhà bố đẻ, ngày hôm vẫn như bình thường.
Khâu Nguyệt vì trẹo chân nên viện, hai ngày nay hễ thời gian là Lục Tùng Chương đến bệnh viện chăm sóc cô . Lần nào Quý Nam Hy vô tình bắt gặp cũng đều lặng lẽ tránh .
Cô truy hỏi, càng dây dưa thêm nữa. Cô chỉ vùi đầu công việc, để sự bận rộn lấp đầy tâm trí.
Sau khi thành ca phẫu thuật, lúc tan trời muộn.
Quý Nam Hy bước khỏi bệnh viện quân y thấy Lục Văn Thanh đang tựa chiếc xe jeep quân dụng màu xanh lá bên lề đường. Nhìn thấy Quý Nam Hy, đôi mày lạnh lùng của đàn ông bỗng chốc như băng tuyết tan chảy, mỉm ấm áp bước tới, trao cho cô bó hoa lớn tay.
“Đồng chí Tiểu Quý, hy vọng cô sẽ thích.”
Những đóa nhài trắng muốt xen lẫn với hoa hồng đa sắc màu phấn, hương thơm dịu dàng phả mặt.
Quý Nam Hy ngờ Lục Văn Thanh đến đón mà trịnh trọng đến . Cô nhận lấy bó hoa, khẽ một tiếng cảm ơn.
Lục Văn Thanh rủ mắt cô, đáy mắt như chứa đựng ngàn lời , nhưng cuối cùng chỉ kìm nén mà bảo: “ đến đón cô tan , thôi.”
Quý Nam Hy ôm hoa lên xe.
Lục Văn Thanh đưa cho cô một chiếc hộp giấy: “Cô mở chọn thử xem.”
Quý Nam Hy mở mới phát hiện bên trong là những mẫu thiệp mời với nhiều kiểu dáng khác sẵn. Bìa thiệp tinh tế, nội dung bên trong là tay, nét chữ b.út máy vô cùng cứng cáp và mạnh mẽ.
“ cô thích kiểu thiệp nào nên chuẩn vài mẫu khác , lúc đó cô thấy ưng mẫu nào thì chúng dùng mẫu đó.”
Nhìn chiếc hộp trong lòng, sống mũi Quý Nam Hy chợt cay cay.
Từ khi định ngày cưới đến nay, cô cũng từng bàn bạc với Lục Tùng Chương về các khâu chuẩn cho hôn lễ. Từ những việc nhỏ như thiệp mời đến việc lớn như sắp xếp chỗ cho khách váy cưới. Thế nhưng nào Lục Tùng Chương cũng hời hợt, chỉ đúng một câu: “Em tự quyết định .”