Mấy bạn nữ trong ký túc xá của đều khen một bạn trai “24 hiếu”.
điều là, mỗi Hạ Chính Dương mua cơm đều chỉ mua một ít, hoặc là hai cái bánh bao, hoặc là một bát mì, hoặc là một phần cơm nhỏ.
Chút đồ đó con gái ăn thì lẽ đủ no, nhưng một thằng con trai mười tám mười chín tuổi thì căn bản thể no nổi, nhân đôi lên còn tạm .
Lúc hai đứa ăn cơm, đồ ăn đặt chung một chỗ, tự nhiên sẽ ăn đồ của .
Lúc đầu còn khá chừng mực, lấy danh nghĩa giúp ăn những thứ thích.
“Trời ạ, em đến cả hành tây với ớt xanh cũng ăn, đúng là kén thật.”
Như tránh lãng phí, cũng chẳng gì.
dần dần, Hạ Chính Dương phát triển thành thấy cái gì là ăn cái đó.
ăn khá chậm, thuộc kiểu nhai kỹ nuốt chậm, mỗi còn ăn no thì ăn sạch cơm .
Không còn cách nào, để ăn no, luôn vô thức chọn mua nhiều hơn một chút.
Ví dụ như mua một phần cơm, thêm hai cây xúc xích nướng, thêm một xửng tiểu long bao gì đó.
Bây giờ mới nhận , bản vô thức gánh một nửa tiền sinh hoạt của Hạ Chính Dương.
Phiền nhất là chỉ dính lấy lúc ăn cơm, mà ngay cả tối tự học cũng bám sát rời.
Ngay cả đồ ăn vặt của cũng tránh khỏi chia cho .
Tuần khó khăn lắm mới chịu bỏ tiền mua một măng cụt.
Bản chỉ ăn một quả, còn đều Hạ Chính Dương ăn hết.
hộp trái cây trống trơn, khỏi tức giận : “Anh ăn thì thể tự mua ?”
Hạ Chính Dương gãi đầu : “Xin mà, ăn một quả thấy ngon quá nên để ý hộp hết.
Bé cưng, mua cho em!”
cạn lời : “Anh thì lắm, mua cho em một nào !”
Ngày nào cũng vẽ bánh với , thật sự tưởng thích ăn bánh lắm chắc!
fan của Ngao Bính!
Thấy giọng điệu , Hạ Chính Dương lẩm bẩm: “Nhà giờ từng mua măng cụt, chẳng là ăn bao giờ !
Em cũng keo kiệt quá , em 4.000 tệ tiền sinh hoạt, mấy thứ với em chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, cần tính toán như ?
Anh là bạn trai em đấy!”
Thấy đáng thương đáng ghét như , cạn lời : “Bố em cho em 4.000 tệ tiền sinh hoạt là vì sợ em đủ, nên mới cho nhiều thêm, chứ để em tiêu hết!”
Bố sợ nhất là đủ tiền tiêu tiền của khác, nhưng tác phong nhà Hạ Chính Dương ngược với nhà !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-duoc-tang-tien-sinh-hoat-ban-trai-muon-huong-ke/4.html.]
Vì chuyện , và cãi một trận nhỏ.
Sau khi về, bắt đầu “kế hoạch giảm cân”.
Hạ Chính Dương lầu ký túc xá của năn nỉ mãi một lúc, liên tục rằng “ béo một tí nào”.
lắc đầu, kiên quyết : “Xin , từ nay về em định ăn tối nữa.”
Hạ Chính Dương như sét đ.á.n.h: “Hả, !”
Đối với thì quả thật .
bình thản : “Em giữ dáng, câu đó , tự kỷ luật cho em tự do!”
Thấy sống c.h.ế.t chịu ăn, Hạ Chính Dương chỉ thể ủ rũ bỏ .
Sau khi , bạn cùng phòng hỏi : “Này, thật sự ăn ?”
ngửa mặt lớn ba tiếng: “Sao thể chứ!
Chúng ngoài ăn quán !”
thể nào vì Hạ Chính Dương mà để bản đói !
Thật từ lâu ngoài ăn , nhưng Hạ Chính Dương cứ luôn tiền, còn “bé cưng em mời thì ”.
mời ăn hai , phát hiện mà , nên mời tiếp nữa.
Có đôi khi cũng tự kiểm điểm, thật sự quá tính toán .
vẫn là câu đó, bố nuôi thì , dựa còn nuôi cả Hạ Chính Dương nữa, bố !
Ăn uống no nê xong, mấy cô gái trong ký túc xá chúng cùng về trường.
Trên đường, bạn cùng phòng Na Na hỏi : “Cậu với bạn trai như thế , còn cần tiếp tục nữa ?”
, và Hạ Chính Dương thật sự còn cần tiếp tục nữa ?
Trước khi yêu, cũng cân nhắc kỹ, chỉ chơi chơi.
ba năm cấp ba, hình như căn bản hiểu con .
Sau khi bắt đầu quen mới , hai chúng lẽ hợp.
Những cái khác tạm , chỉ riêng về gia đình khác biệt khá nhiều .
Nhà xem như thuộc tầng lớp khá giả ở một thành phố nhỏ tuyến ba, bố đều là cấp quản lý trung cao ở cơ quan, trong nhà cũng nhiều họ hàng ăn, công việc .
Dù là mức tiêu dùng thói quen sinh hoạt, nhà và nhà Hạ Chính Dương đều khác biệt lớn.
Đôi khi Hạ Chính Dương cũng kể với chuyện nhà .
Anh để tiết kiệm tiền, còn cố ý canh tới hơn chín giờ tối khi siêu thị giảm giá mới mua rau, lúc đó đồ ăn đặc biệt rẻ.
Còn bố ba năm vẫn một đôi giày mới, đế giày rách còn mang tiệm sửa giày vá .