TÔI ĐƯỢC TĂNG TIỀN SINH HOẠT, BẠN TRAI MUỐN HƯỞNG KÉ - 1
Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:53:03
Lượt xem: 29
Sau khi đỗ đại học, bố định cho 4.000 tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng.
Nhà bạn trai chuyện xong, lặng lẽ cắt tiền sinh hoạt của từ 2.000 xuống còn 1.000.
hiểu: “Bố , còn ăn no ?”
Bạn trai tỏ tội nghiệp : “Em gái năm cũng thi đại học , nuôi hai đứa quá vất vả.
Bé cưng, nếu ăn no, em sẽ lo cho chứ?”
kinh ngạc : “Từ bây giờ bắt đầu ăn bám , sợ đau dày ?”
–
tên là Hoàng T.ử Văn, năm nay thi đại học phát huy vượt mức bình thường, đỗ một trường 985 ở tỉnh ngoài.
Bố cực kỳ vui, mở tiệc lớn đãi họ hàng bạn bè.
Người trong nhà lượt gửi lời chúc mừng, riêng ông bà nội thưởng cho 20.000 tệ.
Đó còn tính ông bà ngoại, chú thím, bác trai bác gái, chị họ hào phóng móc hầu bao.
Bố : “Văn Văn, nghiệp cấp ba là con thành tiểu phú bà !”
hì hì : “ , con nuôi bố nhé!”
Mặc dù trong tay ít tiền, nhưng từ nhỏ lên kế hoạch tiền bạc, bao giờ tiêu bừa.
Bố cũng bàn bạc xong , quyết định khi nhập học thì mỗi tháng cho 4.000 tệ tiền sinh hoạt.
Họ : “Con gái chi tiêu nhiều, nếu đủ tiền thì gọi cho bố , tuyệt đối đừng vay tiền khác.”
hỏi thăm mức tiêu dùng bên thành phố S, ở đại học chỉ cần 2.500 tệ là đủ ăn đủ mặc, 4.000 tệ thì đúng chuẩn sống khá giả .
“Cảm ơn bố, cảm ơn .”
Bên xem như là “rủng rỉnh tiền bạc”, nhưng bạn trai là Hạ Chính Dương thì dư dả như .
Hạ Chính Dương là hot boy của lớp chúng , xét về ngoại hình thì cao ráo trai, giữa một đám con trai đeo kính trong lớp đúng là nổi bật hẳn lên.
Ba năm cấp ba, chúng đều cùng bàn, chỉ là bạn bè bình thường.
Mãi đến kỳ thi đại học, Hạ Chính Dương mới chính thức tỏ tình với .
cũng khá cảm tình với , nên : “Nếu thể đỗ cùng một trường đại học với em, em sẽ đồng ý.”
Bây giờ hai đứa thật sự đỗ cùng một trường, thuận lý thành chương trở thành bạn gái của .
Điều kiện gia đình Hạ Chính Dương bình thường, khá giả như nhà , còn một cô em gái nhỏ hơn một tuổi, trong nhà nhiều chỗ tiêu tiền.
Anh nhiều nhất chỉ cho 2.000 tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng.
2.000 tệ đặt ở nơi bình thường thì cũng ít, nhưng ở nơi tiêu dùng cao như thành phố S thì đúng là đủ.
sợ buồn, bèn : “Tiết kiệm một chút chắc cũng vấn đề gì.”
Hạ Chính Dương bất đắc dĩ : “ , cũng chỉ thể thế thôi.
À đúng , bố em cho em bao nhiêu tiền?”
“ờ” một tiếng : “Hay là đừng hỏi nữa.”
càng , Hạ Chính Dương càng tò mò, cứ hỏi mãi ngừng.
Không còn cách nào, đành thật: “... Gấp đôi .”
“4.000?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-duoc-tang-tien-sinh-hoat-ban-trai-muon-huong-ke/1.html.]
“Ừm.”
Hạ Chính Dương phát tiếng kêu gào tuyệt vọng: “Quá đáng quá!
Anh ăn nhiều hơn em, uống nhiều hơn em!
Tiền sinh hoạt của em còn gấp đôi nữa!
là ‘cửa son rượu thịt ôi, ngoài đường xương c.h.ế.t cóng’!”
Anh đúng là khoa trương thật đấy...
“xì” một tiếng : “Thế cần mỹ phẩm ?
Có cần b.ăn.g v.ệ si.nh ?
Có cần kính áp tròng ?
Có cần váy dài, váy ngắn, váy liền !”
Riêng giày thôi giày thể thao, dép Birkenstock, dép lỗ, giày huấn luyện Đức, giày bố, giày Mary Jane...
Con gái đủ thứ chi tiêu !
Hạ Chính Dương: “...”
Hai ngày , cổng trường tự phát tổ chức một hoạt động bán đồ cũ, hằng năm học sinh lớp 12 nghiệp đều mang một thứ dùng tới bán.
Lần mang bán một ít ba lô, tạp chí, tiểu thuyết, còn cả sổ tay và văn phòng phẩm dùng tới, vân vân.
Hạ Chính Dương gì để bán, đồ của đều để cho em gái .
Ngồi bán cùng một lúc, Hạ Chính Dương ngại ngùng hỏi:
“Bé cưng, cái ba lô đó của em thể bán rẻ cho ?”
chỉ chiếc ba lô cũ của : “Cái ?”
“Ừm.”
Chiếc ba lô là của một thương hiệu thể thao, lúc mua tốn năm sáu trăm tệ, cũng rẻ.
Chỉ là kiểu dáng học sinh cấp ba dùng thì , chứ lên đại học đeo thì trẻ con.
Bởi vì dùng cẩn thận, ít nhất vẫn còn mới 70%, nên còn định bán một hai trăm tệ.
Hạ Chính Dương nhỏ giọng : “Trước đây em gái từng thấy cái ba lô ở trung tâm thương mại, lúc đó con bé thích, nhưng quá đắt, trong nhà mua nổi.
Nếu thể tặng cho nó, chắc chắn nó sẽ vui.”
Mấy lời đó khiến thấy chua xót trong lòng.
nghĩ, dù cũng dùng nữa, cho khác dùng cũng là tận dụng tuần , coi như cũng khá thiện với môi trường.
“Được , lấy tiền nữa, cho đó.” hào phóng .
Hạ Chính Dương lộ vẻ mặt mừng rỡ, hôn mạnh lên má một cái:
“Cảm ơn em, bé cưng.”
Sau đó mang về nhà, em gái còn đặc biệt nhắn tin cảm ơn .
còn ngại.
Cứ như , kỳ nghỉ hè vô lo vô nghĩ nhanh ch.óng trôi qua, chớp mắt đến ngày nhập học.