TÔI DÙNG CƯA ĐIỆN CÔNG LƯỢC NAM CHÍNH BỆNH KIỀU - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:36:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

19

 

"Sao nào, thấy hổ lắm hả? Mới nức nở lời tạm biệt, kết quả là gặp thật ?"

 

Người đưa trở cùng còn cả Trần Tri. Thời gian ở thế giới ngưng đọng khi chúng rời , nên lúc pháo hoa vẫn đang nở rộ bầu trời đêm, và Trần Tri vẫn đang ở nơi cao nhất của vòng mặt trời.

 

kéo tay , mười ngón tay đan c.h.ặ.t : " nhớ hết ."

 

Trần Tri hề kích động, thậm chí sắc mặt còn trắng bệch : "Không... bảo bọn họ xóa sạch ký ức của em mà."

 

"Tại ?" nắm lấy tay Trần Tri, cố trấn an .

 

Lông mi khẽ rung động rũ xuống, đưa tay vuốt ve cánh tay của : "Đau đớn chẳng là loại ký ức gì."

 

" nhớ rõ , Trần Tri . Sao thể tự ý xóa bỏ những ký ức quan trọng đến thế của cơ chứ?"

 

Thứ nhớ chỉ là Trần Tri, mà còn là cha , là vô bộ phim từng xem giữa đống đổ nát, là ánh hoàng hôn trong rừng mà từng ngắm khi còn đơn độc. họ cùng ký ức của tan biến .

 

Ghi nhớ quả nhiên là đau khổ, nhưng tê liệt và vô tri cũng chẳng điều gì .

 

"Chẳng hạnh phúc ? Trước khi điều đó thì đừng hòng chạy trốn nhé!"

 

đưa tay , Trần Tri áp mặt lòng bàn tay , những giọt nước mắt nóng hổi bỏng rát cả tâm can.

 

"Còn nhớ , bộ phim thích nhất ?"

 

Trần Tri gật đầu.

 

nhịn mà bật : "Anh chắc chắn là nhớ rõ, nếu chọn công viên giải trí nơi cuối cùng để lời chia tay với chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-dung-cua-dien-cong-luoc-nam-chinh-benh-kieu/chuong-7.html.]

 

20

 

Nam chính và nữ chính vốn là thanh mai trúc mã, thầm thương trộm nhớ lẫn . nam chính mắc bệnh tim, thể sống quá tuổi hai mươi. Trong đoạn thời gian cuối cùng của cuộc đời, cầu nguyện với trời xanh, mong thể cùng yêu trải qua một ngày vui vẻ tại công viên giải trí.

 

Kết cục, nữ chính ôm hũ tro cốt của thương lễ thành hôn trong giáo đường.

 

Cô : "Nếu giữa em và còn kiếp luân hồi, cho dù kết cục của mỗi kiếp đều định sẵn là bi kịch, em vẫn sẽ chọn đoạn mối tình đầu tuyệt thuộc về đôi ."

 

Trong góc của Trần Tri, việc chắc chắn rời khỏi thế giới cũng chẳng khác nào một bi kịch định sẵn.

 

"Nếu nhớ , định tính ?"

 

Trần Tri đầy nghiêm túc: "Thế thì quá , em sẽ một cuộc sống mới."

 

vỗ vỗ : " đang hỏi cơ mà! Anh thì tính ?"

 

"Nhớ kỹ em, tiếp tục sống..." Câu trả lời của Trần Tri thật đơn giản, nhưng khiến tim thắt .

 

Anh mang xác bất t.ử, trong dòng sông dài đằng đẵng của sinh mệnh , Trần Tri sẽ ôm khư khư những mảnh ký ức chiếm đầy 1% cuộc đời để nhai nhấm qua mỗi đêm cô độc. thể hình dung cảnh bó gối, ngẩn ngơ ngắm vầng trăng.

 

" giờ cần thế nữa, cần chìm đắm trong hồi ức quá khứ, vì chúng còn một tương lai thật dài, thật dài phía ." Trần Tri thấy bĩu môi, dáng vẻ , liền vội vàng giơ hai tay hiệu một cách thật xa.

 

Ừm, là một tương lai thật dài, thật dài.

 

nín mỉm , ôm chầm lấy Trần Tri.

 

Chỉ hạnh phúc đạt tới 100 mới thể rời khỏi thế giới, Trần Tri thể thao tác độ hảo cảm của , thì cũng thể thao tác chỉ hạnh phúc của chính . Ừm, tiên cứ cho nó chạy theo dãy Pi dấu phẩy tuần nhé!

 

-Hoàn chính văn-

Loading...