Chị xinh vẫy tay gọi : “Em xem qua và xem cần mang theo thứ gì cho chuyến bay sáng mai nhé”.
"Đi ?"
"Ra nước ngoài lãnh chứng và thuận tiện tận hưởng tuần trăng mật."
Aha?
vô cùng sốc: “Không, cần thiết ?”
Chị nâng mắt kính, nghiêm túc : “Cần thiết, một bước cũng thể thiếu”.
Giọng điệu của chị cứng đầu một cách lạ thường.
Chị nài nỉ, và chỉ thể cùng chị .
vẫn hạnh phúc.
Điều ít nhất chứng tỏ rằng chị gái gái xinh coi trọng mối quan hệ của chúng .
Chị bao nguyên một chiếc máy bay riêng.
ngủ ngay khi lên máy bay.
Bởi vì chị bên cạnh nên khi ngủ thật sự yên bình.
Khi tỉnh dậy, thấy chị gái xinh đang lặng lẽ và mây ngoài cửa sổ mà một lời.
Đôi mắt lơ đãng, và chị suy nghĩ của đang lạc .
hỏi chị : "Có chuyện gì với chị ?"
Chị gái xinh thì thầm nhẹ nhàng: “Chị dường như chờ đợi ngày lâu.”
dậy đưa tay lau nước mắt cho chị .
chị xinh nắm lấy cổ tay , ấn xuống ghế hôn môi xuống.
Chị tóm lấy và giữ liều c.h.ế.t dây dưa.
Cuối cùng, chị : "Thanh Từ, chị chờ ngày lâu ."
sốc và ngơ ngác chị .
Trong lòng một dòng điện chạy qua, ngứa ran.
Đôi mắt đầy sự khó tin.
Làm chị thể ? !
Chị thực sự gọi tên một cách chính xác.
Thực sự tên Mộ Hiểu Hiểu, tên là Lục Thanh Từ.
Cô vuốt ve khuôn mặt của .
Kiên nhẫn, tỉ mỉ và nhẹ nhàng, khắc khuôn mặt trái tim cô .
Chị trông ngoan đạo, giống như một tín đồ trung thành nhất thế giới.
Trong đầu vang lên một giọng yếu ớt.
"Thanh Từ thuộc về Gia Hà ..."
"……Luôn luôn là ."
Máy bay bay qua những đám mây.
Đi ngang qua mặt trời mọc.
Còn và Tôn Gia Hà lâu, trong mắt chỉ .
Có thể chúng mối liên hệ thể xóa nhòa từ kiếp chỉ là chúng đều quên.
cả, kiếp chúng sẽ luôn ở bên .
Mặt trời chứng, vĩnh viễn chia lìa!
HOÀN
GIỚI THIỆU TRUYỆN
TÊN TRUYỆN: Bà Nội Trợ Toàn Thời Gian
Văn án
Khi đến trường đón con trai, cô giáo chủ nhiệm lớp của nó đang định chào thì nó xông ngăn .
"Đây là bảo mẫu của nhà em, cô cần chào hỏi!"
Sau đó nó la :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-de-y-den-vi-hon-the-cua-tong-tai-sau-mot-nam-la-liem/chuong-8.html.]
"Đồ dế nhũi, đừng đến trường hổ!"
tức giận liền về nhà chuyện với chồng, la cho một trận:
"Được , nếu hai đều chê hai thấy hổ, sẽ tiêu thật nhiều tiền để mua mỹ phẩm ."
Ai thích bà nội trợ thời gian thì cứ đến mà .
Lần đầu tiên khi học, con trai mặc quần áo bẩn, bài tập thì xong, còn học muộn.
Từ một tên công t.ử bột biến thành kẻ ăn xin luộm thuộm.
Chồng: "Cô lấy cớ ngoài việc mặc kệ con trai chịu chăm sóc, Tần Miểu, cô ích kỷ như ?"
liền giơ ngón tay cái.
Chồng và con trai tức đến phát điên.
Chương 1
Sau khi đón con về, sofa với vẻ mặt bực bội, nấu ăn cũng giặt quần áo.
Con trai là Trương Dịch Minh vẫn cảm thấy sai, lệnh cho như thường ngày.
“Mẹ , con đói bụng mau nấu cơm !”
liếc mắt nó: “Đừng gọi tao là , tao mày!”
Con trai cực kì tức giận vì hứa chở nó ăn hamburger và gà rán, nhưng vì biểu hiện của nó ở trường nên chở nó về nhà.
Hôm nay đón con tan học, từ xa thấy nó vây quanh tiểu Tuyết mà lấy lòng.
Ngoài còn một phụ nữ xinh bên cạnh, chắc là của tiểu Tuyết.
đến bên cạnh chào hỏi với của tiểu Tuyết, con trai thấy liền ngừng ngay lập tức.
Chạy thẳng đến chắn mặt ngắt lời : ““Đây là bảo mẫu của , cần để ý đến bà !”
Con trai đầu mà la lớn: “Đồ xí, đừng đến trường mất mặt!”
Có nhiều gia đình đến đón con giờ , nhiều còn liếc với ánh mắt tò mò.
Mẹ của tiểu Tuyết cũng ngạc nhiên, cau mày và lo lắng .
cúi đầu bộ đồ bạc màu của .
Vì bận chăm sóc gia đình mà thời gian sửa soạn, thằng nhãi con còn dám khinh thường .
cũng để con thể hỗn láo.
tát cho con một cái, mặt nó đỏ bừng!
lời xin với của tiểu Tuyết và bước khỏi trường mà ngoảnh .
Con trai chạy theo .
Nó tức giận, sợ mua cho nó gà rán.
Nhịn , trong nó bây giờ cũng chẳng khác nào cái đùi gà.
Vừa về đến nhà, khi liếc một cái nó liền nhốt trong phòng.
đống quần áo dơ trong phòng giặt, mớ hỗn độn trong phòng khách trầm ngâm suy nghĩ.
nội trợ thời gian bảy năm, vì con trai mà xin nghỉ việc.
Từ ăn mặc, quần áo, , đến dạy dỗ và chăm sóc y tế đều do một tay lấy.
biểu hiện của nó hôm nay suy nghĩ , mấy năm nay rốt cuộc hy sinh vì cái gì.
Sau khi nó hôm nay nấu cơm, lập tức đất lăn lộn.
“Con gì sai? Mẹ , thì khác gì bảo mẫu! Con méc ba!”
Không ngờ, chồng xong cau mày và với ánh mắt bất mãn.
“Cô còn so đo với con gì, hôm nay chính cô hứa mua cho nó gà rán! Khó trách nó tức giận như !”
“Trương Bách Xuyên! lầm ?”
thể tin : “Nó năng hỗn láo, dạy nó, thì do sai?”
Chồng càng thiếu kiên nhẫn hơn:
“Tiểu Minh còn nhỏ thì cái gì? cô bỏ đói nó từ sáng đến giờ!”
Con trai khoái trá mà một cái, liền ôm lấy ba nó đòi ăn gà rán.