Tôi Cũng Sắp Chết Rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:41:48
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vào đêm đầu tiên về nước, A Ngộ uống say, nhắn tin hỏi nguyện ý gả cho , chỉ trả lời một câu đồng ý, liền lái xe đến lầu nhà , trong dãy hành lang tối tăm, bất chấp tất cả mà hôn , thực chỉ thiếu một chút nữa thôi, chúng ... ở bên ."

 

"Chỉ là, khi trao đầu tiên cho khác, mới tức giận bỏ ."

 

"Cho đến khi lấy lý trí, mới chịu trách nhiệm với cô, sẽ qua với nữa."

 

Khi những lời , khuôn mặt cô gái tràn ngập sự đắc ý, dường như chỉ cần cô vẫy tay một cái là thể khiến bạn trai .

 

Còn cả thì bàng hoàng, mơ hồ.

 

Thảo nào đêm Trần Ngộ uống say cuồng nhiệt với đến thế, hóa đơn thuần là do men rượu, mà là do thỏa mãn ở nơi khác, tìm để giải tỏa mà thôi.

 

Nhớ năm năm bên , dường như trở thành một trò .

 

Nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của cô gái, tức giận đến run , vung tay tát cô một cái.

 

"Làm tiểu tam mà còn tự hào thế , cô ba dạy dỗ ?"

 

Lúc lưng bước , lưng ai đó đẩy mạnh một cái.

 

Khoảnh khắc ngã xuống cầu thang, đầu óc trống rỗng.

 

Điện thoại bỗng reo lên, là Trần Ngộ, đang chuẩn đám cưới cho một cô gái khác...

 

bàn mổ trong bệnh viện, mắt trời đất cuồng, bên tai ồn ào náo động, rõ những xung quanh đang gì.

 

Chỉ thấy một giọng vang lên: "Bệnh nhân m.a.n.g t.h.a.i năm tuần, xuất huyết ở vùng hạ bộ và phần đầu, xét đến sự an nguy của bệnh nhân, lập tức tiến hành phẫu thuật hút thai!"

 

Tim hoảng hốt.

 

Cái gì mà t.h.a.i năm tuần? t.h.a.i ?

 

Không, hút thai, mất con...

 

cố gắng khó nhọc giơ tay lên, nắm lấy ống tay áo của bác sĩ.

 

mà, thực sự quá mệt mỏi, kịp lời nào ngất lịm .

 

Khi tỉnh , những âm thanh ồn ào bên tai biến mất, chỉ còn tiếng "bíp, bíp, bíp" lạnh lẽo của máy thở.

 

Không khí ngập tràn mùi t.h.u.ố.c sát trùng, giường bệnh, mơ màng một lúc, bất giác đưa tay sờ lên bụng .

 

Con... còn nữa ?

 

Và ngay lúc đó, bác sĩ kiểm tra phòng với vẻ mặt nghiêm trọng thông báo cho : "Rất tiếc, cô Kiều, báo cáo khám sức khỏe của cô tại bệnh viện chúng hôm nay mới kết quả."

 

"Theo kết quả chẩn đoán, cô mắc bệnh u.n.g t.h.ư dày giai đoạn 3, nhanh ch.óng tiếp nhận điều trị, nhưng hiện tại nhà của cô vẫn đến bệnh viện..."

 

Trong phòng bệnh, những bệnh nhân khác đều nhà bên cạnh, chỉ là cô độc.

 

Bác sĩ với , khi cấp cứu cho , họ từng gọi cho một điện thoại tên "A Ngộ", nhưng đầu dây bên bắt máy mà cúp thẳng, trong danh bạ của chỉ còn của lãnh đạo và đồng nghiệp.

 

Bác sĩ : "Cô Kiều, bệnh tình của cô thể chậm trễ thêm nữa, hãy nhanh ch.óng liên hệ nhà đến bệnh viện, trong thời gian phẫu thuật bắt buộc mặt họ."

 

Nói xong, bác sĩ rời .

 

Ông sẽ rằng, từ lâu đây, ba ly hôn và tái hôn với khác, họ chẳng ai cần , vứt cho bà nội ở quê chăm sóc, ngay cả một cuộc điện thoại cũng từng gọi cho .

 

Hai năm , bà nội cũng vì bệnh tật mà qua đời, chỉ còn một cõi đời .

 

Ông trời lúc nào cũng bất công, cướp của một thứ, còn tước đoạt nốt những gì còn sót .

 

Khi bà nội còn sống, cũng từng hỏi bà, đáng ghét nên ba mới cần .

 

Vào mùa hè oi bức năm , bà lão phe phẩy chiếc quạt nan, dùng bàn tay khô ráp như vỏ cây nhẹ nhàng vỗ về lưng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-cung-sap-chet-roi/chuong-4.html.]

"Hy Hy nhà chúng hề đáng ghét, những kẻ cần cháu đều là những kẻ mù lòa, là những kẻ xa, sẽ ngày, cháu sẽ gặp một mãi mãi bỏ rơi cháu."

 

bà nội ơi.

 

Người đó đang ở ?

 

Liệu đó tìm thấy cháu ?

 

Trong những mùa hè oi ả , bàn tay và mùi hương của bà gần như là bộ ký ức tuổi thơ của .

 

Cho đến khi bà mất, mới , bỏ rơi ...

 

Điện thoại để tủ đầu giường vang lên, nhờ cô y tá đang túi truyền dịch bắt máy giúp.

 

Đầu dây bên truyền đến giọng mệt mỏi của Trần Ngộ.

 

"Kiều Hy, Ôn Nhu hôm nay em tay đ.á.n.h cô , em thể đừng gây sự vô lý nữa ? Anh dạo em chịu ấm ức, nhưng cô là bệnh nhân, em ngay cả một sắp chế//t cũng dung túng ?"

 

Tầm của nhòe .

 

Nước mắt lăn dài thái dương, ướt đẫm gối.

 

Trần Ngộ chuyển chủ đề, tiếp: "Hôm nay gọi điện để trách em, mà là báo cho em một tin, bệnh tình của Ôn Nhu kiểm soát, bác sĩ nếu phục hồi , cô thể sống khỏe mạnh, sống thọ như bình thường."

 

"Anh sẽ cưới cô nữa, nhưng chuyện của hai chúng , nhất là nên bình tĩnh suy nghĩ ."

 

Bệnh tình của cô kiểm soát.

 

thì sắp chế//t .

 

Nghe giọng lạnh lùng trong điện thoại, thê lương.

 

"Trần Ngộ, cần suy nghĩ nữa, hạng đạo đức giả như , đáng để phó thác cả đời."

 

"Chúng chia tay ."

 

An Nhiên, cô bạn nhất thời cấp ba, gọi điện cho .

 

Chúng hào hứng ôn bao nhiêu chuyện vui thời trung học.

 

Sau đó, cô hỏi , dạo thế nào? Sống ?

 

cạo trọc đầu, khuôn mặt trắng bệch của trong gương, cố kìm nước mắt mỉm : "Tớ khỏe lắm, còn thì ?"

 

"Tớ cũng ."

 

An Nhiên khựng một chút, hào hứng kể về chuyện của cô và chồng, kể chồng đối xử với cô thế nào, con cái ngoan ngoãn , còn kể bố chồng đặc biệt coi trọng cô .

 

Nói đến đoạn vui, con bé vô tư phá lên, tiếng sảng khoái hệt như ngày xưa.

 

, chúng đều cuộc sống hạnh phúc mà năm xưa từng mơ ước.

 

Còn thì bịt miệng nức nở, dám phát một tiếng động nào để đầu dây bên nhận sự khác thường.

 

An Nhiên , tớ ...

 

Tớ ngày xưa bao nhiêu.

 

Tiếc là...

 

Không thể nữa .

 

và An Nhiên chuyện lâu.

 

Từ khi cô kết hôn, chị em chúng ít liên lạc dần, mỗi gọi điện đều chỉ hỏi thăm đối phương sống .

 

Chỉ cần , yên tâm .

 

Loading...