Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn - Chương 40: Tang thi (38)

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:07:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám sống sót nấp những ô cửa sổ, len lén theo dõi từng cử động của những lính đang rà soát các khu vực.

“Bọn họ... chắc là quân chính quy nhỉ?”

“Má ơi, tao ớn quá. Bọn trông khát m.á.u vãi chưởng. Đừng dọn xong tang thi sang thịt luôn chúng nha?”

Một sinh viên run rẩy chạy đến hỏi Viện sĩ già: “Thầy ơi, thầy gì về cái quân đội ?”

Viện sĩ già im lặng xuống đội quân đang hoạt động rầm rộ bên . Vắt óc suy nghĩ nát cả não, ông vẫn thể nào kết nối hình ảnh của đội quân với bất kỳ một đơn vị quân đội chính quy nào mà ông từng . Trong đầu ông vẫn luôn le lói một dự cảm: Lực lượng vũ trang tư nhân. Từ lúc kẹt cứng trong trường học ròng rã suốt ba tháng mà thấy bóng dáng một mống cứu viện nào, thậm chí cả cái trực thăng truyền tin cũng , Viện sĩ già lờ mờ đoán : Bộ máy nhà nước chắc chắn toang .

Thậm chí, khả năng cả hệ thống v.ũ k.h.í cũng gặp sự cố tê liệt, nếu thì mấy cái doanh trại đóng quân gần đây thể im ắng đến rợn như .

Cái lực lượng vũ trang tư nhân , mở một con đường m.á.u đ.â.m xuyên qua trùng trùng điệp điệp tang thi để tiến Đại học T.ử Lan, chắc chắn là mưu đồ.

Hoặc là nhắm cái cơ ngơi của Đại học T.ử Lan, tính chiếm đóng căn cứ địa.

Hoặc là... nhắm chính ông.

Đây là ông quá tự cao tự đại, mà sự thật rành rành là thế.

Ông chợt nhớ đến mấy đứa sinh viên liều mạng bỏ trốn dạo . Lẽ nào... lũ trẻ đó thành công truyền tin tức ngoài, và dẫn dắt cái đội quân tới đây?

Nếu mục tiêu của họ là chiếm đất, ông thể dùng cái mác Viện sĩ của để cò kè mặc cả, đàm phán với họ một chút.

nếu mục tiêu của họ là ông...

Viện sĩ già đưa mắt con đường đỏ quạch m.á.u bên ngoài. Phía xa xa, những con tang thi đ.á.n.h động bởi tiếng s.ú.n.g đang lũ lượt kéo đến, đập cửa rầm rầm ở cổng trường.

Đội quân trầy trật lắm mới mò đây. Nếu họ chỉ cần mỗi ông, thì nhiều khả năng họ sẽ chỉ chịu bế đúng một ông .

Rốt cuộc thì đám sinh viên quá đông, mang theo sẽ là một gánh nặng khổng lồ, cản trở tốc độ hành quân.

Hơn nữa, cái đám lính lác mặt ai cũng đằng đằng sát khí, trông vẻ gì là kiểu dễ dàng đàm phán.

Ông thầm sắp xếp từng câu chữ trong đầu, cân nhắc xem sử dụng cái phận Viện sĩ để thể thuyết phục, ép buộc đội quân mang theo bộ sinh viên của ông.

“Thầy ơi! Thầy ơi! Bọn họ tới !!”

Nghe tiếng kêu thất thanh của sinh viên, Viện sĩ già hít một thật sâu, cố nén sự căng thẳng, bình tĩnh cất bước ngoài.

Bên ngoài, ánh đèn pha ch.ói lóa, một viên sĩ quan cao lớn, lực lưỡng từ từ tháo chiếc mặt nạ bảo hộ xuống, để lộ một khuôn mặt còn khá trẻ.

Anh trịnh trọng đặt tay lên n.g.ự.c trái, khẽ cúi đầu, dùng một chất giọng phần cứng nhắc, gượng gạo cất lời: “Ngô Thần tại thượng, xin chào.”

Viện sĩ già ngớ mất vài giây. Cái kiểu chào hỏi quái gở gì đây?

ngẫm , đang sống trong thời mạt thế, mấy cái tín ngưỡng thần thánh tâm linh trỗi dậy cũng là điều dễ hiểu. Đang nương nhờ cửa Phật, thôi thì nhập gia tùy tục.

Ông cũng bắt chước theo động tác của viên sĩ quan: “Xin chào.”

Viên sĩ quan xua tay hiệu. Một Nhung Tinh lập tức bước lên phía : “Cho hỏi ngài là Viện sĩ Trương Hùng Nguyên ạ?”

Trong lúc gã Nhung Tinh đang lên tiếng.

Viên sĩ quan rút từ trong túi áo một bức ảnh cắt từ tờ báo ố vàng, cẩn thận đối chiếu với khuôn mặt ông lão.

OK, tìm đúng .

Trương Hùng Nguyên gật đầu: “Là . Các cất công đến đây là để tìm ?”

Gã Nhung Tinh nhanh ch.óng dịch câu đó cho viên sĩ quan.

Lòng Trương Hùng Nguyên chùng xuống.

Thôi toang, là bọn nước ngoài.

Kiểu , cái mưu đồ bắt ép chúng nó mang theo đám sinh viên e là khó thành hiện thực .

Ông âm thầm hạ quyết tâm. Đã là tận thế, việc cho bọn nước ngoài cũng , nhưng điều kiện tiên quyết là bế tất cả sinh viên của ông theo. Ông còn nào đời nữa, cũng còn gì để luyến tiếc. Nếu bọn chúng dám “Không”...

Trương Hùng Nguyên đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của , tự nhủ: Cùng lắm thì lấy cái mạng già uy h.i.ế.p. Bọn chúng hao binh tổn tướng, trầy trật lắm mới lết tới đây, chắc chắn phí hoài công sức chỉ để rinh về một cái x.á.c c.h.ế.t .

Hai bên bắt đầu trao đổi qua lời thông dịch của gã Nhung Tinh.

Sĩ quan: “Xin hãy theo chúng . Chúng đang cần những chuyên gia lão làng trong lĩnh vực nông nghiệp. Vui lòng xuất phát ngay bây giờ.”

Trương Hùng Nguyên: “ thể một . Đám trẻ đều là học trò của , chúng khác gì con ruột của . dẫn chúng nó cùng.”

Ông đang chuẩn bồi thêm một câu chí mạng: “Nếu các chịu mang chúng nó theo, thà c.h.ế.t ở đây cũng nửa bước”.

Thì bất ngờ thấy viên sĩ quan gật đầu cái rụp: “%#¥#¥”

Gã Nhung Tinh phiên dịch: “Ngài bảo OK. Mau tập trung lên sân thượng để chuẩn di tản.”

Trương Hùng Nguyên sửng sốt, tin tai : “Anh... dịch chuẩn xác đấy? rõ ràng là mang THEO TẤT CẢ . Tổng cộng là 78 mạng đấy.”

Ông nhấn mạnh từng chữ một cách vô cùng nghiêm túc: “Không bỏ sót bất kỳ một nào.”

Gã Nhung Tinh sang xì xồ với viên sĩ quan.

Sĩ quan: “%¥%¥”

Gã phiên dịch : “Ngài bảo thành vấn đề. Mọi thể ngay bây giờ ? Trực thăng sắp tới .”

Trương Hùng Nguyên: “... Đi, ngay bây giờ. Cảm ơn các .”

Chấp nhận nhanh gọn lẹ thế á? Đừng là định giở trò l.ừ.a đ.ả.o gì đó nha?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-co-mot-toa-thanh-an-toan/chuong-40-tang-thi-38.html.]

Trương Hùng Nguyên lập tức vạch một đối sách: Nếu bọn chúng dám giở trò bắt ông và đám sinh viên tách hai chuyến khác , ông nhất định sống c.h.ế.t bám trụ , bắt bọn chúng đưa sinh viên , còn ông sẽ là cuối cùng rời khỏi đây.

Ai dè cái mưu kế đó phá sản. Một chiếc trực thăng siêu to khổng lồ từ đáp xuống, bự đến mức dư sức nhét cả trăm mạng .

Trương Hùng Nguyên cùng bộ đám sinh viên lùa hết lên chiếc trực thăng khổng lồ đó. 78 đứa học trò, thiếu một mống, ngoan ngoãn im thin thít bu quanh ông.

Tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú x.é to.ạc bầu trời. Trương Hùng Nguyên áp mặt ô cửa kính, thẫn thờ xuống khung cảnh bên , cảm giác thứ diễn cứ như một giấc mơ hoang đường.

Thế ... thế là rời khỏi trường học ?

Lại còn bế theo cả nguyên cái lớp học nữa chứ?

Ông bần thần đ.á.n.h mắt quanh khoang chứa của chiếc trực thăng khổng lồ .

Cái đội quân , rốt cuộc là từ cái lỗ nẻ nào chui lên ?

Mà khoan, nếu họ sẵn cái trực thăng chà bá lửa , thì việc quái gì lùa cả đống quân bộ dọn đường m.á.u ?

Sao bay thẳng trực thăng tới hốt bọn ông cho lẹ?

Nhìn chiếc trực thăng khuất dần về phía chân trời.

Trình Thất Sinh nắn nót ghi thêm tên Đại học T.ử Lan cuốn sổ tay nhỏ: Địa bàn +1, Nhân tài +1, Đống tài nguyên tích trữ trong trường đại học +N, Đất canh tác +4000 mẫu.

Ngon lành cành đào, hôm nay là một ngày thu hoạch ngập mặt.

Viên sĩ quan đang lệnh cho binh lính nghỉ ngơi tại chỗ, dựng lều, chuẩn cơm nước nạp năng lượng.

Ngày mai, bọn họ sẽ lấy ngôi trường tâm điểm, càn quét sạch sẽ bộ tang thi xung quanh. Với sự mở đường của đội tiên phong , đội quân chủ lực sẽ nhanh ch.óng từ Thành phố Thiên Lí tiến lên hội quân.

Phan Đoàn mệt mỏi rã rời, phịch xuống đất. Đến lúc , cô mới cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt cơ thể đang gào thét vì đau nhức, đến mức nhấc một ngón tay cũng là cả một cực hình.

Đưa mắt quanh, may quá may quá, đám Nhung Tinh khác cũng đang trong tình trạng thê t.h.ả.m kém, ai nấy đều bơ phờ như cái xác hồn. Chắc chắn đêm nay cả đám sẽ ngủ say như c.h.ế.t.

Phan Đoàn mới thở phào nhẹ nhõm, thì đập mắt cô là hình ảnh cô nhân viên Viện Nông nghiệp . Trông cô vẫn còn sung mãn, năng lượng tràn trề, chạy loăng quăng khắp nơi!

Ủa alo? Nói là công việc bàn giấy cơ mà!

Cái thể lực của bọn Lam Hải quả thực bug game !

Mã Việt Thiên hào hứng giơ cao chiếc cuốc yêu của .

Tất nhiên là cô cũng mệt bở tai, nhưng sự phấn khích tột độ xâm chiếm bộ não.

Mã Việt Thiên phóng tầm mắt xa, bao quát bộ vùng đất canh tác rộng thênh thang của Viện Nông nghiệp.

Những mảnh ruộng chỉ gọn trong khuôn viên trường, mà còn lấn tận bên ngoài. Thậm chí một khu vực rào chắn cẩn thận và đang trồng sẵn lương thực.

Cả lấm lem m.á.u me, tay lăm lăm chiếc cuốc ướt sũng m.á.u tang thi, cô nở một nụ rạng rỡ, nhưng trong bối cảnh trông khác gì một kẻ sát nhân cuồng loạn.

“Tuyệt vời ông mặt trời! Đám đó cút hết , cái chỗ giờ là của chúng !”

“Trời đựu, chỗ mà dùng để trồng trọt thì thu hoạch bao nhiêu lương thực cho ha ha ha ha!!!”

Trong lúc Mã Việt Thiên đang tự chìm đắm trong niềm hân hoan tột độ.

Thì chiếc trực thăng, Trương Hùng Nguyên vẫn đăm đăm ngoài cửa sổ, chứng kiến những tòa nhà đổ nát, những chiếc xe bỏ hoang lăn lóc đường, và cả những vệt m.á.u loang lổ khắp nơi.

Mọi khung hình thu tầm mắt đều phơi bày một cách trần trụi sự hoang tàn, bi t.h.ả.m của thời kỳ mạt thế.

Sự sầm uất, nhộn nhịp của Nhung Tinh ngày nào giờ chôn vùi lớp lớp m.á.u tanh. Trên những con phố hoang vắng, chỉ còn lũ tang thi dật dờ vô hồn, tuyệt nhiên bói nổi một bóng dáng con .

Viền mắt ông rưng rưng. Đám sinh viên cũng khá khẩm hơn là bao, đang lén lau nước mắt, thì sụt sịt mũi.

“Thầy ơi, tương lai của chúng ...”

Một sinh viên định gì đó, nhưng lời nghẹn ứ ở cổ họng, cuối cùng đành nuốt ngược trong.

Trương Hùng Nguyên thèm lên tiếng. Chính bản ông cũng cái gì lúc , chỉ lặng lẽ ngoài cửa sổ, thẫn thờ.

Giờ phút , ông đau đớn nhận một sự thật phũ phàng: Trên mảnh đất của hành tinh , còn bất kỳ một chốn dung nào cho loài nữa .

Trương Hùng Nguyên mường tượng viễn cảnh tương lai. Trong một quãng thời gian , dài sắp tới, lẽ ông sẽ sống chui nhủi trong một cái boong-ke ngầm nào đó, hoặc một căn cứ dập dềnh giữa đại dương.

Chiếc trực thăng chắc chắn đang đường đưa họ đến một nơi như thế.

Ở đó sẽ bao nhiêu sống sót nhỉ?

Năm vạn? Bốn vạn?

Hay là... còn thê t.h.ả.m hơn con đó?

Mãi cho đến khi... lọt tầm mắt ông là một cỗ máy khổng lồ, sừng sững hiện giữa trung.

Đó là một Thành phố An Toàn khổng lồ, vĩ đại đến mức che khuất cả những dãy núi trập trùng phía .

Tác giả lời :

[Đã chỉnh sửa phần kết. Edit lúc 22:12 ngày 11/3]

Chụt chụt! Có chương mới nóng hổi đây!

Ban đầu tính đến đoạn viên sĩ quan gặp Trương Hùng Nguyên là cắt cái rụp, nhưng nghĩ cắt thế thì hụt hẫng quá, nên c.ắ.n răng “đẻ” thêm một đoạn nữa! Thấy tui chu đáo, tâm lý !

Yêu thương ! Lát nữa sẽ phát ngẫu nhiên 100 bao lì xì nhỏ cho các thiên thần nha ~

Loading...