TÌNH YÊU THẦM LẶNG - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:05:01
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:05:01
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Chương 7
Có nhắc nhở thiện ý:
“ thì đúng là thích thật, nhưng cũng nên tiết chế chút. Còn trẻ thì , nhưng lớn lên đau dày thì khổ.”
thật lòng, chỉ là quan tâm thôi.
Trần Thiếu Phiền lập tức tỏ thất vọng:
“San San, em đúng là lòng đổi ! Mới đó chán ?”
Nói xong còn vẻ tủi .
còn gì để , đành bịt miệng để ngăn mấy câu tiếp theo.
…
Khoảng thời gian đó, chúng bên vui vẻ.
Tan về, cùng chia sẻ buồn vui, thật sự là một điều may mắn.
thậm chí hiểu lời từng .
Đôi khi hai chỉ cần ở bên là đủ .
tin rằng Trần Thiếu Phiền cũng nghĩ như .
Có ăn cơm xong, xem xong phim, chơi xong game, cũng gần mười hai giờ mà vẫn dính lấy .
đồng hồ, :
“Muộn đó, mai còn . Cậu về , mai còn tắm.”
Trần Thiếu Phiền đột nhiên mặt đỏ bừng, ôm :
“Vậy… tụi tắm chung !”
Biểu cảm kiên quyết như thể định giúp tắm, mà định giúp rửa oan tình .
dở dở , dí ngón tay trán :
“Nghĩ cái gì mà !”
Anh ôm nũng nịu:
“Anh thể bóp sữa tắm giúp em~”
: “Cảm ơn, tay, tự bóp .”
Anh bảo: “Anh còn thể kỳ lưng cho em~”
tính “ cần kỳ lưng mỗi ngày …” còn kịp xong, ôm ngang bế lên.
Không bao lâu , trong phòng tắm vang lên những âm thanh khiến đỏ mặt tim đập.
Thể lực của trẻ đúng là đùa .
Hôm suýt trễ .
Cuộc sống hổ như kéo dài một thời gian.
Cho đến khi gọi điện, tới thăm hai đứa.
hỏi kỹ thì mới là do chú Trần mổ đục thủy tinh thể.
lo lắng, hỏi thăm:
“Có nghiêm trọng ạ? Có cần tìm hiểu thêm chút ?”
Dù chú Trần nhiều mối quan hệ, nhưng cũng thể giúp tìm bệnh viện hơn, xem như chút tấm lòng.
Mẹ :
“Không nghiêm trọng , cần nhập viện, tiểu phẫu là xong. Chủ yếu là tiện thể tới xem tụi con luôn.”
Lúc mới yên tâm.
Sau đó hỏi: “Con với Tiểu Phiền ?”
ấp úng: “Cũng… cũng lắm ạ.”
Cúp máy xong.
và Trần Thiếu Phiền liếc .
“Dọn dẹp nhanh lên, đừng để phát hiện.”
Dạo chúng gần như dọn ở chung, đồ đạc của vứt lung tung khắp nhà.
Nếu manh mối thì phiền to.
…
Tới ngày hẹn, và Trần Thiếu Phiền định gọi điện hỏi xem hai lớn tới .
mãi chẳng thấy họ gọi .
Trần Thiếu Phiền :
“Ba mật mã nhà, chắc tới . Tối tan ăn với họ.”
gọi hai cuộc, đều ai bắt máy.
“Trên đường chứ nhỉ?”
lo.
Trần Thiếu Phiền nghĩ một lát, bảo:
“Trong phòng camera, để xem thử.”
Nói xong liền mở app, tua video trong nhà.
Quả nhiên, và chú Trần đến.
Hình như mới nhà.
Chắc ban nãy ở trong thang máy nên điện thoại.
Thấy hình đó, mới yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-tham-lang/chuong-7.html.]
Trần Thiếu Phiền đang định tắt phần mềm thì thấy đang sofa, đột nhiên… lôi một chiếc quần lót ren màu tím từ khe ghế!
Khoảnh khắc , gần như ngừng thở.
Chiếc đó là của …
AAAAAAA!!!
sống nổi nữa !!!
Chỉ chú Trần :
“Ơ, cái là…”
và Trần Thiếu Phiền lập tức nín thở.
Một đàn ông độc , trong nhà quần lót phụ nữ… thì ai mà đoán là chuyện gì!
Ngay giây tiếp theo, tỉnh bơ:
“Chắc là của San San.”
Một đàn ngựa giẫm qua tim !!!
Trời ơi~~~~
Chú Trần bảo:
“Hai đứa nhóc chắc dọn dẹp, nhưng kỹ. Em cất giúp nó .”
Mẹ gật đầu:
“Yên tâm, em mà xử lý là ai . Bọn nó để thì cứ giả mù giả điếc.”
Chú Trần hề hề: “ đấy, tưởng , Tết năm ngoái là thấy , cứ lén lén lút lút.”
và Trần Thiếu Phiền: “…”
Nếu lúc cái lỗ, ơn cho chui xuống.
…
Từng câu từng chữ của và chú Trần đều chui thẳng tai.
“Giờ tính ? Hóa họ từ lâu !”
phát điên mất.
Trần Thiếu Phiền xoa cằm: “Chỉ cần vạch trần thì vẫn đang nắm quyền chủ động.”
Chủ động cái đầu á!
đập cho một cái thật mạnh.
Nếu hôm đó giở trò sàm sỡ sofa, thì quần lót kẹt ở khe ghế chứ!
Càng nghĩ càng nhục, còn c.ắ.n thêm một phát.
“Từ nay còn mặt mũi gặp ai nữa.”
Trần Thiếu Phiền thì vẻ mặt rạng rỡ, hớn hở :
“Chị ơi, chuyện như thế mà em còn cưới chị, thì sẽ chẳng ai thu dọn hậu quả nhĩ!”
“…”
…
Phiên ngoại
Lại thêm một ngày mùng Một Tết.
và Trần Thiếu Phiền bên tròn một năm.
Giống như năm ngoái, sáng sớm chúng đến nhà ông bà nội ăn cơm.
Ăn gần xong thì bà nội lén kéo một góc.
: “?”
Bà nội hiền:
“Con xem, là con ? Tiểu Phiền còn bà nhớ nhầm. trí nhớ bà là nhất!”
Bà đưa cho một khung ảnh.
Trong ảnh là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục đỏ trắng, sân thể d.ụ.c, rạng rỡ.
Không hồi mười tám tuổi thì còn ai!
Trần Thiếu Phiền lén chụp lúc nào ?
Bà nội hiền hòa:
“Bà là con mà! Trước tấm luôn để bàn học của Tiểu Phiền.”
“Nó coi như bảo bối đấy, bà lau bàn nó còn sợ rơi, nó tự lau sạch bong… còn chằm chằm như ngốc…”
Ánh mắt bà nội đầy yêu thương và dịu dàng.
“Cho con đấy.”
Tim run lên một chút, nhẹ nhàng ôm lấy khung ảnh lòng.
Đây là tình yêu ngây ngô nhưng chân thành từ những năm tháng thanh xuân.
cảm nhận .
…
Trần Thiếu Phiền ôm từ phía , mặt đỏ bừng:
“Giờ em thích em đến nhường nào chứ?”
khẽ gật đầu: “Biết .”
cũng thích Trần Thiếu Phiền.
Thích nhất luôn!
HẾT
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.