TÌNH YÊU THẦM LẶNG - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:04:56
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 3

 

Kết quả đúng như dự đoán: một phần ba đường là ngã cái rầm.

 

Mà còn ngã t.h.ả.m.

 

đè lên , hai tay chống đúng ngay… bộ n.g.ự.c nở nang của .

 

Cảm giác hình dung nhỉ… dẻo dai, rắn chắc, còn ấm áp!

 

Từ đó, trong công ty bắt đầu rộ lên tin đồn với gì đó.

 

Rồi cái tin đến tai “bạn gái chính thức” của là Nhâm Phi Phi bên phòng nhân sự và từ đó khó ít .

 

Sau đó, Trần Thiếu Phiền gọi lên văn phòng, úp úp mở mở mấy câu kỳ cục.

 

Nhắc đến hồi cấp ba, chuyện tập luyện, còn gì đó như “ôm cái nữa ”.

 

Hắn nhỏ quá, rõ, liền bật mode kế toán chuyên nghiệp mà hỏi:

 

“Báo gì cơ? Có hóa đơn ?”

 

Trần Thiếu Phiền: “…”

 

Im lặng vài giây, chuyển sang kể công ty phát triển như bây giờ là nhờ lãnh đạo giỏi, mấy trăm triệu tài sản.

 

tiện miệng nhắc:

 

“Sếp đừng quên, công ty cũng đang nợ ngân hàng mấy trăm triệu đấy nhé.”

 

Tháng nào cũng trả nợ, bên tài vụ tụi áp lực nhỏ .

 

Vừa dứt lời, Trần Thiếu Phiền nổi đóa.

 

Hắn bảo cạnh tranh khốc liệt, yêu cầu cố mà thi lấy bằng CPA.

 

Trời má!

 

chỉ là một kế toán quèn.

 

Mà nếu thi CPA thật, nhảy việc liền cho mặt!

 

Những chuyện cũ như bụi phủ đó, bất chợt ùa về trong đầu.

 

nghĩ nghĩ , cứ thấy gì đó là lạ.

 

 

Tối hôm , Trần Thiếu Phiền trần trụi lượn qua mặt .

 

Y như một con công trống đang khoe đuôi.

 

bỗng ngờ ngợ.

 

Không lẽ… ý với ?

 

thể chứ?

 

Không đến chuyện bạn gái.

 

thì gì đáng để thích?

 

Bên ngoài, chỉ là một con kế toán nhỏ.

 

Bên trong, còn là chị kế mới toanh của .

 

Hắn chẳng lý do gì để thích cả.

 

Nghĩ , liền trấn an bản .

 

Chắc trần trụi qua là vì còn trẻ, sức sống dồi dào… thế thôi.

 

 

Cứ thế, đại gia đình mới chớm thành hình của chúng trải qua một kỳ nghỉ Tết ấm áp và đầy niềm vui.

 

Mẹ với chú Trần chuẩn cả bàn đầy món ngon.

 

Tết năm nào cũng là ăn cơm tất niên, ngắm pháo hoa, coi chương trình đêm giao thừa.

 

những chuyện đó cùng mới là ý nghĩa thực sự của ngày lễ.

 

Mùng Một, chú Trần dẫn cả nhà đến thăm ông bà nội của Trần Thiếu Phiền.

 

Hai cụ sống ngay gần đó, đều cao tuổi mà vẫn khỏe mạnh.

 

Ngoài chú Trần, trong nhà còn mấy em họ khác, đủ để chia thành ba bàn đ.á.n.h mạt chược.

 

thích khí gia đình đông vui như thế.

 

Bà nội hiền, còn bóc cam cho ăn.

 

đỡ lấy, :

 

“Cháu cảm ơn bà ạ.”

 

một hồi, chợt hỏi:

 

“Cô bé trông quen quá, hình như bà gặp ở thì .”

 

tít mắt:

 

“Cháu cũng lớn lên ở thị trấn mà, chắc bà từng gặp đó ạ.”

 

Thị trấn nhỏ nhỏ, lớn cũng lớn, quen cũng nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-tham-lang/chuong-3.html.]

Bà nội suy nghĩ một lúc:

 

“Phải , hình như trong nhà tấm ảnh… chính là cháu… để bà trong tìm xem.”

 

Ảnh?

 

Sao trong nhà ảnh của ?

 

đang hoang mang hiểu gì, thì Trần Thiếu Phiền bỗng mặt lạnh tới, :

 

“Bà ơi, bà nhầm . À, con thèm lạp xưởng quá, bà hấp giúp con một ít ?”

 

Bà nội lập tức bỏ tay , tươi rói:

 

“Được , bà ngay đây!”

 

mỉm :

 

“Cảm ơn nha.”

 

Trần Thiếu Phiền vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, chỉ … vành tai là đỏ rực.

 

 

Sáng mùng Hai, lẽ nhà sang nhà bà ngoại.

 

mấy năm bà ngoại và ông ngoại mất cả , nên giờ chỉ ở nhà nghỉ ngơi.

 

Chú Trần thấy với Trần Thiếu Phiền mỗi đứa cắm mặt một cái điện thoại, liền đề nghị hai đứa vườn trồng rau giúp chú.

 

: “…”

 

Trần Thiếu Phiền: “…”

 

Cả hai hiếm khi , cùng sự bất lực trong ánh mắt đối phương.

 

Chú Trần đúng là dễ mến.

 

Chỉ điều… cứ nhắc đến trồng rau là y như biến thành khác .

 

Thôi thì Tết nhất, coi như chiều chú cho vui.

 

Thế là, giữa tiếng hớn hở của , cả bọn kéo khu nhà kính vườn.

 

Chú Trần bảo và Trần Thiếu Phiền cùng gieo hạt cà rốt.

 

Việc với thì dễ như chơi.

 

Hồi nhỏ theo ông bà nội trồng rau suốt.

 

Trần Thiếu Phiền thì rõ ràng tố chất nông dân.

 

Làm nửa buổi, mà lóng nga lóng ngóng y như bồ câu cắt cánh.

 

Chú Trần thở dài than thở:

 

“Chỗ gieo dày quá, mầm mọc nổi… chỗ thưa quá, cũng …”

 

Cuối cùng kết luận một câu xanh rờn:

 

“Haiz… đúng là chẳng cả!!”

 

Quay sang chỗ , thấy hàng hạt thẳng tắp, cách đủ, vô cùng mẫu mực.

 

Chú Trần giơ ngón cái:

 

“Tuyệt vời!”

 

ngại ngùng.

 

Quay đầu , bắt gặp Trần Thiếu Phiền đang bằng ánh mắt … khó tả.

 

Mấy hôm nay chúng cũng đỡ ngại hơn , bèn đùa:

 

“Sao, chị mà mê quá hả?”

 

Trần Thiếu Phiền cụp mắt xuống, hừ một tiếng.

 

Xì, bộ tịch, đúng là đồ con nít!

 

 

Mùng Ba Tết, với chú Trần chúc Tết bạn bè.

 

và Trần Thiếu Phiền cuối cùng cũng yên dài sofa chơi điện thoại.

 

Trước khi , hầm lạnh lấy quà biếu.

 

kịp lấy xong thì thấy tiếng bà hét toáng lên:

 

“C.h.ế.t ! Thịt heo hôi thế ?!”

 

Lần sang nhà bạn , khách đông nên chuẩn hẳn nửa con heo để đem biếu.

 

rõ do bảo quản kém mua thịt dở, kịp đem ôi thiu mất .

 

Mẹ quýnh lên:

 

“Giờ đây? Hay là đem mấy hộp sữa với trứng từ tiệm qua đỡ?”

 

đem mấy thứ đó thì so với nửa con heo?

 

thấy , vội vàng :

 

“Thịt thì để con lo.”

 

 

Loading...