TÌNH YÊU THẦM LẶNG - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:04:54
Lượt xem: 81
Văn án:
Mỗi năm Tết đến, đều về quê để xem mắt.
Liên tục ba năm, nhưng nào thành công.
Năm nay từ bỏ bà quyết định tự tái hôn luôn.
“Con gái , nghĩ thông suốt , vì gả con thì tự g chính cho khỏe.”
“Tết đừng quên về nhà mới nhé, chú và em trai của con đều đấy~”
theo địa chỉ gửi, một căn biệt thự sang trọng.
“Đinh dong.”
Một chân dài vai rộng, mặt lạnh khí chất ngút trời mở cửa.
Mẹ kiếp, chẳng đây chính là Trần Thiếu Phiền, tên sếp ch.ó má của ?!
há hốc miệng: “Ba?”
Mẹ tát một phát lên đầu : “Con linh tinh gì đấy! Đây là em trai mới của con!”
…
Chương 1
Cứ mỗi dịp Tết đến, là thời gian và đấu trí đấu dũng bắt đầu.
Hồi còn học, quản cực kỳ nghiêm.
Ngày nào cũng lặp lặp bên tai, dặn tuyệt đối yêu sớm, đừng tự tay hủy hoại cuộc đời và tương lai của .
lời.
Ngày ngày mắt liếc ngang, lòng xao động, chỉ chuyên tâm học hành.
nghiệp đại học xong, liền hận thể bắt lập tức dắt về một bạn trai:
Ngoại hình , gia cảnh trong sạch, nhất còn là… công chức.
Trời ơi đất hỡi~
Có lấy mạng thì cũng !
Mẹ tức đến mức hận rèn sắt thành thép.
Vừa càm ràm vô dụng, tranh thủ mỗi về quê ăn Tết là sắp xếp cho vô buổi xem mắt.
Đối tượng xem mắt của thì đủ thành phần.
Có giống , cũng là trâu ngựa tha hương, Tết mới mò về nhà.
Có đại gia nuôi heo trong thị trấn, mở siêu thị, sửa xe, bán đồ ăn sáng, lắc sữa…
Ba năm trôi qua.
Bạn trai thì .
trong ngành nghề ở thị trấn , gần như quen hết.
Đi tiêu tiền cũng giảm giá.
Chuẩn xã hội đen phiên bản làng quê!
Mẹ tức đến suýt hói đầu.
Bà bây giờ mà lo , thì nhất định sẽ tự hủy hoại cuộc đời và tương lai của .
thật sự hỏi một câu:
Tại cuộc đời và tương lai của mong manh đến chứ?!
Nếu kiểu gì cũng hủy, thì hủy muộn chi bằng hủy sớm.
Nói xong câu đó, cầm cái xỏ giày đuổi đ.á.n.h suốt một tiếng đồng hồ!
…
Từ đó, càng ngày càng phản cảm với chuyện xem mắt.
Đến năm thứ ba, bắt đầu kháng cự một cách tiêu cực.
Mỗi xem mắt, nếu đầu tóc bù xù, thì cũng là ăn mặc kỳ quái.
Chủ trương là: mất mặt cũng , nhưng nhất định để và bà mối mất mặt hơn!
Lần cuối cùng nhớ rõ, khi đó mặc hẳn một bộ đồ… con gián xem mắt.
Bà mối mắng một trận xối xả, thề từ nay về bao giờ nhúng tay chuyện nhà nữa.
Đối mặt với sắc mặt u ám của , cứng cổ :
“Dù con cũng thích xem mắt! Mẹ đừng quản con nữa!”
“……”
Lần đó, mắng .
Bà chỉ lặng lẽ sofa, lâu cũng gì.
Nói thật, nếu nổi trận lôi đình như bão tố, còn thể như chim hải âu dũng cảm đối mặt.
thấy bà im lặng như , bắt đầu chột .
Năm học lớp 10, ba đột ngột qua đời.
Mẹ , chăm sóc , ngày nào cũng cực kỳ vất vả.
May mà bà là sảng khoái, tính tình mạnh mẽ, nên mới gồng gánh cuộc sống, thu xếp thứ đấy.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến vẫn luôn dám thẳng thừng từ chối chuyện ép xem mắt.
Mẹ , yên, cứ lượn qua lượn bên cạnh bà.
“Mẹ , chuyện tình cảm thì cứ thuận theo tự nhiên .”
“Con sẽ sớm tìm nửa mà, đừng lo.”
Những đối tượng tìm cho đúng là quá kỳ quặc.
Đương nhiên, trong mắt , khi cũng là kỳ quặc……
Mẹ thở dài một tiếng, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-tham-lang/chuong-1.html.]
“Mẹ con xem mắt. Suy nghĩ của đám trẻ bọn con hiểu hết, điện thoại!”
Bà hắng giọng, tiếp tục:
“Mẹ bây giờ nhiều cô gái còn coi kết hôn sinh con là chuyện bắt buộc nữa. lúc ba con đột ngột , con đả kích lớn thế nào ? May mà còn con……”
Nói đến đây, giọng bắt đầu nghẹn :
“Mẹ chỉ con hiểu, một đứa con quan tâm, thật sự hạnh phúc. Mẹ hy vọng con cũng thể trải nghiệm loại hạnh phúc đó.”
Lời khiến lòng chua xót.
hít mũi một cái, :
“Con hiểu ạ. Con đảm bảo nhất định sẽ phối hợp, để lo nữa.”
Thế là đến năm nay, chuẩn đủ thứ.
Làm móng, uốn tóc.
Còn mạnh tay mua mấy bộ đồ cực chiến để ăn Tết.
Thế nhưng đúng lúc hăng hái chuẩn lên đường, gọi điện cho :
“San San , nghĩ thông , gả con bằng gả chính .”
“Mẹ sẽ ép con xem mắt nữa, con cứ từ từ tìm. Mẹ tái hôn , Tết đừng quên về nhà mới nhé, chú và em trai con đều đó~”
“…”
…
Cúp máy xong, sững sờ.
Mẹ lấy chồng mới?
Bà thật sự buông bỏ …
Thì kẻ hề là chính !
buồn c.h.ế.t, tim đập thình thịch yên.
chẳng còn cách nào khác, vẫn về nhà.
còn kiểm tra giúp nữa.
Dạo mấy vụ l.ừ.a đ.ả.o trung niên hiếm.
Tuy quá nhiều tiền, nhưng cũng ít… nhỡ lừa thì ?!
Nghĩ , vội vàng bay về quê.
Vừa xuống máy bay, bắt taxi đến địa chỉ gửi.
Chân đặt xuống đất, liềnngước căn biệt thự mặt.
Ớ, đây chẳng khu biệt thự sang nhất thị trấn ?
Còn là khu đắt đỏ bậc nhất vùng .
Nhìn cách trang trí cổng, chiếc xe sang đậu ngay nhà!
Mẹ tìm một ông chú điều kiện dữ trời!
hít sâu một , tim đập loạn, hồi hộp ấn chuông cửa.
“Cạch” - một tiếng, cửa mở .
Hoàn khác với những gì tưởng tượng.
Trước mắt là một trai chân dài vai rộng, mặt mũi lạnh lùng, khí chất nổi bật.
c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Người … quen quá .
Khoan khoan khoan khoan…
Đcm đây chẳng là tên sếp ch.ó má tên Trần Thiếu Phiền của ?!
Trước khi nghỉ Tết còn bắt tăng ca cơ mà!
Sao ở đây?
Đầu tạm thời đơ máy.
Rồi như luồng sáng lóe lên trong não, thử thăm dò:
“Ba?”
Sắc mặt Trần Thiếu Phiền lập tức đen sì như đáy nồi!
Ngay đó, tát một phát đầu :
“Nói bậy bạ gì thế! Đây là em trai mới của con!”
“!”
…
Thì … và sếp thành một nhà.
Không là hên xui nữa.
Vì trong công ty, Trần Thiếu Phiền cực kỳ ghét .
Hắn thường kiếm cớ mắng đủ kiểu.
chỉ là một nhân viên tài vụ nhỏ bé, sống nhờ bát cơm của , ngày nào cũng chịu sự bóc lột của tư bản.
Ngay lúc , Trần Thiếu Phiền vẫn đang dùng ánh mắt như d.a.o cạo quét từ đầu đến chân, như lột một lớp da của .
cũng hiểu chọc gì đến .
Sau đó, giới thiệu Chú Trần chồng mới của bà.
Chú Trần tầm năm mươi tuổi, cao thấp, mặt mũi ngay ngắn rõ nét, mỗi tội hói ở đỉnh đầu.
Chú niềm nở chào đón , miệng ngừng khen:
“Chào San San, cuối cùng cũng gặp con , xinh thật đấy, khí chất cũng tuyệt vời! là con gái của con!”
“Dạo con nhớ con lắm, ngày nào cũng nhắc mấy . Con nhất định thử rau hữu cơ chú trồng nhé!”