Tình Yêu Ngoài Hợp Đồng - Chương 7:

Cập nhật lúc: 2026-04-25 16:03:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắp đến Tết, cuộn ở nhà lướt điện thoại cho qua ngày. Bỗng một tin nhắn hiện lên đầu màn hình: “Chân Chân, Tết cháu về ?”

mím c.h.ặ.t môi. Đó là tin nhắn của dì Hứa.

Dì là hàng xóm cũ của nhà . Hồi bố qua đời, nhiều chuyện đều do một tay dì Hứa lo liệu giúp. Khi lên Bắc Kinh học đại học, dì còn cho một khoản tiền, dặn nếu thiếu cứ với dì, trả cũng . Dì Hứa và là bạn hơn hai mươi năm, tình cảm vô cùng khăng khít. dì thật tâm thương .

Thế nên lâu khi nghiệp, gửi năm mươi ngàn tệ cho dì Hứa, gửi nhiều hơn thì sợ dì lo. Ngay tối hôm đó, dì Hứa chuyển tiền , còn trách rằng con gái ở bên ngoài một một chẳng dễ dàng gì, kiếm đồng nào thì nên giữ mà tiêu, tiêu xài hoang phí như . Dì dặn cứ giữ lấy phòng , đừng nghĩ ngợi gì cho dì.

Ngoài Thất Thất, dì Hứa là cho cảm nhận chút ấm tình đời . Vì thế , thỉnh thoảng gửi ít quà cho dì: quần áo, trang sức các loại, món nào cũng bốn con , nhưng dối dì là chỉ vài trăm tệ. Vậy mà dì vẫn xót tiền, cứ dặn tiết kiệm.

Dì vẫn chuyện của và Cố Hoài Dục. Mà lẽ bây giờ cũng chẳng cần cho dì nữa.

“Có ạ.” trả lời dì.

Trước hôm cúng ông Táo vài ngày, tay xách nách mang một đống đồ về. Căn nhà gắn bó gần hai mươi năm nay bám đầy bụi. Từ khi bố mất, nỡ bán nó , bởi đây là mái ấm duy nhất từng . chẳng về, sợ nhớ quá khứ.

Dì Hứa sang giúp dọn dẹp trong ngoài nhà. Được một lúc, dì kìm lòng, xuống ghế bật : “Minh Vũ…”

Minh Vũ là tên . Ở tuổi tròn bốn mươi, rời xa thế giới mãi mãi.

Dì Hứa nghẹn ngào thành lời, bước đến ôm dì.

Một lát , dì Hứa như sực nhớ điều gì, vội lau nước mắt: “À , Chân Chân. Mấy hôm đến bảo mua cả tòa nhà của , dì đồng ý.”

cản những nhà khác.” Dì Hứa bất lực thở dài.

ngỡ ngàng. Đây là khu nhà cũ, chẳng thuộc khu vực trường điểm, ai mua nguyên cả một tòa nhà gì?

“Cậu trai đó trông sáng sủa, bảnh bao.” Dì Hứa hồi tưởng: “Với trẻ tuổi, hòa nhã lắm.”

Dự cảm chẳng lành len lỏi trong , hẳn là Cố Hoài Dục. chẳng lẽ tầm đầu tư của kém đến thế ?

“Chắc vài hôm nữa đến xem đấy. Đến lúc đó Chân Chân thương lượng với xem .”

lặng im. Nếu thật sự là , đang toan tính điều gì? Mua cả tòa nhà cũ nát lạnh lẽo để ở một ?

Do lòng nặng trĩu tâm sự, mấy ngày liền cứ yên. Thế nhưng đợi mãi chẳng thấy Cố Hoài Dục , gặp một khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-ngoai-hop-dong/chuong-7.html.]

“Đàn .”

Khi mở cửa , thấy ngoài, khỏi kinh ngạc. Vừa lúc đang gói sủi cảo với dì Hứa ở trong bếp, dì nhắc lát nữa cháu trai sẽ qua đưa đồ. bận tâm lắm, nào ngờ đó .

“Anh họ, đến !” Thanh Thanh bưng một bát sủi cảo mới luộc chín trong bếp : “Đến đúng lúc ghê!”

“…”

“Xem em chẳng nhớ gì về cả.” Đàn , nở nụ phần bất đắc dĩ.

chỉ gãi đầu, ngại để cho hết. Cũng may nhanh ch.óng đùa vài câu để đ.á.n.h trống lảng, cứu khỏi một phen hổ.

Tới bữa tối, dì Hứa giữ dùng cơm chung. Người lớn mà, khó tránh khỏi màn hỏi han chuyện cưới xin, dù chẳng ác ý gì. Hỏi xong, dì Hứa sang đàn : “Tiểu Phó vẫn còn độc đúng ?”

Mặt đàn thoáng đỏ, gật đầu.

“Thế thích cô bé nào ?”

Một lúc lâu , vẫn cúi đầu, chẳng , đáp khẽ: “Có ạ, nhưng em thích cháu.”

Dì Hứa than trời, hiểu đàn tài mạo song từ chối. Dì gặng hỏi cô gái là ai, nhưng nhất quyết .

Ăn tối xong, và đàn cùng xuống . Nghĩ chuyện trong bữa ăn, hít một dừng bước: “Đàn , cảm ơn vì chuyện lúc nãy.”

Cảm ơn chỉ đích danh, đẩy thế khó xử.

đàn , lẽ em giống như nghĩ . Anh… về em quá ít.”

Dưới ánh đèn vàng của khu nhà cũ, đàn đột ngột ngẩng lên, đôi mắt như bừng sáng: “Chân Chân, em bao giờ nghĩ rằng hề để tâm ?”

Thấy ngẩn , tiếp: “Anh em và tổng giám đốc Cố từng yêu , cũng em vẫn quên tổng giám đốc Cố. bận tâm, bao năm , chờ thêm một chút nữa thì là gì?” Anh mỉm như đang tự giễu.

lắc đầu, cảm giác khó tả dâng lên trong lòng: “Em buông bỏ .”

Vừa dứt lời, thấy đàn sững sờ phía lưng : “Tổng giám đốc Cố.”

Từ phía , một giọng lạnh buốt vang lên trong gió rét: “Buông bỏ ư? Thật ?”

Loading...