Tình Yêu Của Chồng Cũ - Phần 4
Cập nhật lúc: 2026-01-02 15:55:56
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12.
Khi bụng bắt đầu lộ, trốn về nhà đẻ, lừa bố rằng đó là một ngoài ý khi Lục Vực say rượu.
Bố càng tức giận hơn.
Mẹ : “Thằng Lục Vực , dù say rượu chạm con cũng coi như chạm, thế mà tỉnh rượu đụng tới, để con sống cảnh phòng chiếc bóng. Ly hôn là đúng, đừng để nhà họ Lục con mang thai.”
Vài tháng , sinh một cặp long phượng thai. Khi bọn trẻ lớn hơn chút, dọn về , với hàng xóm đó là con của trai bên nhà . Ở đây hai năm trời, nhà họ Lục từng đến một .
cứ nghĩ Lục Vực cũng thể . Không ngờ, cái nệm lộ bí mật của .
Hai đứa nhỏ tròn hai tuổi, hiếu động vô cùng. Chúng coi cái giường như bạt nhún, giống hệt năm đó, ngày đêm nhảy nhót.
Tiền điện chắc là tăng vọt từ đó.
Giờ Lục Vực tìm tới cửa, giải thích thế nào đây?
May mà hôm nay bố dẫn hai đứa nhỏ chơi, nếu bắt gặp .
Dưới sự thúc giục của , đáp: “Tiền điện, thể trả cho , tự đóng.”
Giọng cao lên: “Anh đang chuyện tiền điện ?”
“Chứ thì ?” hỏi ngược: “Anh chuyện cái nệm ? Vậy thì dọn cái đệm đó .”
dùng cái nệm công nghệ cao nữa, thì sẽ ai mách lẻo cho .
Lục Vực chằm chằm hồi lâu, một câu khiến nổi da gà: “Diệp Tâm, chúng tái hôn.”
như ong chích m.ô.n.g, bật dậy hét ầm lên: “Dựa chứ?”
Anh tái hôn chắc chắn là tranh con!
Lục Vực : “Cô kích động cái gì? Làm chuyện gì trái lương tâm ?”
Sao kích động cho ?
Được , cố bình tĩnh, : “Anh tiền điện thì tiền điện, đừng nhắc tới tái hôn. Một tháng bốn vạn đúng ? Tính cho nửa năm, hai mươi lăm vạn.”
chuyển tiền cho .
Anh chẳng buồn để ý, : “Diệp Tâm, chúng tái hôn.”
sốt ruột đuổi , gào lên: “Ly hôn còn tái hôn cái gì? Ngựa đầu ăn cỏ cũ!”
Anh bình thản : “Ly hôn ba năm, cô lấy chồng, chứng tỏ cô vẫn còn yêu …”
“Xạo! từng yêu !”
yêu chỉ là cái vỏ ngoài của , vì gen của mới miễn cưỡng lấy . Gen tới tay , hà cớ gì còn khổ bản ?
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
“ yêu em.” Anh đột nhiên .
Đầu nổ “ầm” một cái, đờ như kẻ ngốc.
13
Rồi càng tức giận hơn: “Yêu mà lạnh nhạt ? Yêu mà ném khỏi phòng? Yêu mà ký đơn ly hôn? Anh hiểu yêu là gì ?”
Anh bình tĩnh : “Trước hiểu, bây giờ hiểu .”
“Muộn !” tức tối : “Không ai mãi một chỗ chờ cả!”
“ cưới, em gả, chẳng vẫn đang tại chỗ chờ ?”
“ chờ , chỉ kết hôn thôi.”
Anh : “Là khiến em tuyệt vọng với hôn nhân. Tâm Tâm, chúng từ đầu…”
Điện thoại reo, gọi video. Chắc là hai đứa nhỏ dùng điện thoại của bà gọi, cuống lên.
cúp máy thẳng, chỉ cửa với Lục Vực: “Anh ngay!”
Lục Vực điện thoại đầy nghi hoặc: “Ai gọi em? Sao ?”
“Anh quản gì!”
“Là đàn ông?”
“! Ly hôn ba năm , đàn ông ?”
Sắc mặt Lục Vực trầm xuống, đôi mắt đen thật lâu, một lời rời .
thở phào nhẹ nhõm.
Điện thoại reo, , quả nhiên là hai bảo bối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-cua-chong-cu/phan-4.html.]
“Mẹ ơi, video?” Con trai lớn hỏi.
Con gái : “Con , đang ị.”
dở dở , hỏi: “Về ?”
“Bọn con về , sắp tới nhà .”
“Được, xuống đón.”
lo Lục Vực ở lầu, ngó , thấy bóng dáng mới yên tâm.
Dắt hai bảo bối lên lầu, thấy bóng dáng cao lớn cửa nhà , tim thắt .
Tên chắc chắn trốn trong lối thoát hiểm.
Vô liêm sỉ!
hối hận, nãy nghĩ chứ?
cúi sát tai con thì thầm: “Bây giờ đừng gọi , gọi cô.”
Hai đứa nhỏ hợp tác, lập tức đổi giọng:
“Cô ơi, chú là ai?”
“Cô ơi, nhà trộm.”
14.
Khoảnh khắc Lục Vực thấy bọn trẻ, sững sờ.
Anh chằm chằm chúng, đôi mắt đen lướt qua hai khuôn mặt nhỏ xíu, cuối cùng dừng mặt .
thèm để ý , mở cửa cho bọn trẻ .
Anh theo , chặn : “Thưa , xâm nhập nhà riêng là phạm pháp.”
Anh đột nhiên bế thốc lên, vác thẳng trong, đá một cước đóng sầm cửa.
Tên khốn , vẫn bá đạo như xưa.
Đứa lớn lập tức lao tới hét: “Thả con !”
Đứa nhỏ cũng hét: “Kẻ ! Không bắt nạt con!”
Hai đứa cuống lên là lộ tẩy ngay.
Lục Vực đặt xuống, xổm mặt bọn trẻ, : “Ba là ba của các con.”
Bọn trẻ nghi ngờ .
Con gái: “Chú dối, tụi con ba.”
“Sao ? Ba chính là ba.”
Con trai: “Chú là đồ l.ừ.a đ.ả.o.”
“Ba lừa, ba thật sự là ba của các con.”
Con gái: “Vậy giờ chú xuất hiện?”
Mắt Lục Vực đỏ lên: “Trước , ba cũng các con.”
Anh liếc một cái đầy trách móc: “Mẹ các con cho ba .”
Thế thành của . góc độ của bọn trẻ, việc để chúng ba, hình như đúng là của .
Con trai , cẩn thận hỏi: “Mẹ ơi, chú là ba tụi con thật hả?”
thể phủ nhận. Bởi sớm muộn gì bọn trẻ cũng sẽ hỏi ba là ai, hỏi vì chúng ba.
gật đầu: “Ừ.”
Lục Vực bế hai đứa nhỏ, xoay vòng trong phòng. Bọn trẻ khanh khách vì vui sướng.
Nhìn niềm vui của chúng, lòng chùng xuống. Hai đứa con vất vả nuôi ba năm, e là sắp tên đàn ông ch.ó má cướp mất .
Lục Vực chơi với bọn trẻ cả buổi chiều. Trò của khá nhiều, hai đứa chơi với chán, đến quấn .
thấy nhẹ nhõm hẳn.
Phải mấy năm nay đều là một trông con, bố dù giúp, nhưng bọn trẻ vẫn đặc biệt quấn .
Có lúc mệt rã rời cả lẫn tâm. nuôi con là , thấy mệt, thấy vui.
Mệt mà vui.
Hôm nay hai đứa quấn , thể yên tĩnh việc nhà, còn tiếng vui vẻ của chúng, nhẹ yên tâm. Dĩ nhiên, cũng lo, sợ bọn trẻ tình cảm với Lục Vực , sẽ cướp mất bảo bối của .