Kì thi cuối kì diễn căng thẳng, nhưng trôi qua nhanh ch.óng. Những trang giấy trắng dần khép , nhường chỗ cho tiếng reo hò buổi thi cuối cùng. Ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Rồi ngày tổng kết năm học cũng đến. Sân trường rợp nắng hè, ve kêu râm ran những tán phượng đỏ rực. Học sinh ríu rít chụp ảnh, ôm bịn rịn như sợ rằng ba tháng hè dài sẽ khiến tình bạn phai nhạt. Hạ An cùng Khả Nhi cạnh , hàng ghế dài sân khấu nơi thầy cô đang phát giấy khen. Trên gương mặt ai cũng rạng rỡ, ánh lên sự háo hức. Cái cảm giác khép một chặng đường, mở một mùa hè đầy hứa hẹn khiến tim cô đập nhanh hơn. đó, giữa tiếng , Hạ An vẫn trong lòng vang lên một nhịp trống rỗng, như thể vẫn đang đợi một điều gì đó đến.
Tối hôm đó, căn phòng của Khả Nhi như sáng bừng hơn thường lệ. Cô bên bàn học, đôi mắt long lanh, ôm điện thoại khúc khích.
-“Mẹ bảo mai sẽ về , An ! Cuối cùng cũng chờ ngày .”
Hạ An giường, bạn vui mừng đến nỗi chẳng thể yên, cũng thấy lòng ấm áp. Cô mỉm , đáp: “Thế là từ giờ lủi thủi một nữa . Tớ cũng vui lây đây .”
Cả hai trò chuyện đến khuya, mà niềm háo hức khiến chẳng ai chợp mắt .
Chiều hôm đó, khi Hạ An đang sắp xếp đồ để chuẩn về nhà, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gọi và giọng quen thuộc: “Khả Nhi! Mẹ về đây.”
Khả Nhi giật b.ắ.n, vội lao khỏi cửa. Ngay mắt là cô Thu Nguyệt với dáng vẻ dịu dàng và chú Quang Huy với nụ hiền hậu. Không kìm nổi nữa, Khả Nhi òa , ôm chầm lấy , tiếng nghẹn ngào: “Mẹ! Con nhớ nhiều lắm!”
Cô Thu Nguyệt vô lưng con gái, mắt cũng hoe đỏ: “Mẹ cũng nhớ con. Để con một suốt một năm .”
Hạ An phía , mỉm nhẹ nhàng. Cô lễ phép cúi chào: “Cháu chào cô chú ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-bat-dau-sau-mot-mua-xa-cach/chap-9.html.]
Chú Quang Huy gật đầu, ánh mắt đầy thiện cảm: “Ừ. Dạo trông cháu dáng thiếu nữ đấy.” Hạ An mỉm , cảm ơn.
Khả Nhi lau nước mắt, như chợt nhớ , ngẩng lên hỏi: “Ủa, Hạo Nhiên ạ? Sao cùng .”
Thu Nguyệt bật , khẽ lắc đầu: “Thằng bé cùng đấy chứ, nhưng đường về gặp bạn cũ. Nó cứ nằng nặc đòi dừng chuyện, bảo lát nữa sẽ về .”
Khả Nhi vây, mím môi , ánh mắt lấp lánh chờ đợi: “Thằng nhóc …”
Cả ba cùng bước nhà. Không khí trong phòng khách bỗng trở nên ấm cúng lạ thường khi sự hiện diện của cô Thu Nguyệt và chú Quang Huy. Hạ An cảnh Khả Nhi ríu rít kể chuyện, còn cô chú chăm chú lắng , bất giác thấy lòng cũng nhẹ nhõm.
Khi thấy Hạ An dậy chào: “Cô Chú, chắc cháu xin phép về để phiền gia đình đoàn tụ ạ.”
Cô Thu Nguyệt vội giữ tay cô , ánh mắt đầy trìu mến: “An , cháu ở bên Khả Nhi suốt thời gian qua, chăm sóc, bầu bạn với con bé. Cô thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm. Hay là tối nay cháu ở ăn cơm cùng gia đình cô nhé, coi như lời cảm ơn.”
Hạ An thoáng ngượng ngùng, liếc sang Khả Nhi đang chắp tay vẻ năn nỉ: “ đó, An. Ở mà. Bữa cơm hôm nay mới trọn vẹn.”
Hạ An bật , khẽ lắc đầu: “Cháu thể bỏ mặc Khả Nhi một chứ. Vậy… để cháu về nhà cất đồ sang, ạ?”
Chú Quang Huy gật đầu, hiền: “Được chứ. Cả nhà cùng chờ cháu.”
Hạ An gật đầu, ánh mắt long lanh vì hạnh phúc. Cô xoay bước , trong lòng chợt dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô thấy đây như gia đình thứ hai của .