Ngay từ cái đầu tiên, Khả Nhi nhận Khánh Du chẳng kiểu đơn giản. vì né tránh, cô ung dung thuận theo, cùng . Trong lòng cô thầm nghĩ: “Cứ để xem rốt cuộc gì.”
Dần dần, trong lớp cũng bắt đầu để ý: Trước đây Khánh Du và Hạ An thường cùng , giờ thấy Khánh Du kè kè bên cạnh cô bạn mới chuyển trường xinh .
Một buổi trưa, khi Khả Nhi đang chuẩn dậy ăn trưa với Khánh Du, Hạ An buột miệng hỏi: “Nhi , … thấy khó chịu ?”
Khả Nhi nhún vai, khẽ: “Khó chịu gì chứ? Cậu quên , tớ thích xem kịch nhất đó. Càng nhiều nhân vật, vở diễn càng thú vị.”
Nói Khả Nhi sang khoác tay Hạ An, ánh mắt tinh nghịch an ủi: “Yên tâm , tớ là bạn thật, là bạn giả mà. Thế hôm nay ăn chung với tụi tớ nhá!” Hạ An cũng đồng ý, Khả Nhi kéo tay Hạ An đến chỗ Khánh Du cùng ăn.
Quán mì ồn ào tiếng , nhưng bàn của ba chìm trong bầu khí kì lạ. Hạ An ăn lặng lẽ quan sát, còn Khả Nhi thì thong thả xoay đũa, mắt như vô tình lướt sang Khánh Du.
-“Khánh Du ,” Khả Nhi khẽ nghiêng đầu, giọng nhẹ như gió thoảng “Tớ thấy cứ nhắc đến Duy Phong, quan tâm đến nhiều nhỉ?”
Khánh Du thoáng sững, bật che miệng: “Đâu , tớ chỉ tiện miệng thôi. Ai trong lớp mà chẳng nhắc đến , nổi bật như thế mà.”
Khả Nhi chống cằm, ánh mắt long lạnh nhưng đầy ẩn ý: “Thế ? tớ An kể, hình như chơi cùng Duy Phong lắm. Có khi nào… thích ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-bat-dau-sau-mot-mua-xa-cach/chap-5.html.]
Câu hỏi tưởng như bâng quơ nhưng khiến Khánh Du giật nhẹ đôi đũa. Một thoáng bối rối hiện mặt, song cô nhanh ch.óng lấy dáng vẻ tự tin: “Thì… cũng gì to tát. Tớ thấy hợp nên chơi thôi. Với …” Khánh Du ngập ngừng, giọng hạ thấp: “Cậu , trong lớp vài cứ thích gần Duy Phong, trông thật ngứa mắt.”
Khả Nhi nhướng mày, khẽ : “Ý là… ai?”
Khánh Du liếc sang Hạ An vội , giọng cợt: “À thì, tớ cụ thể . mà những nên giữ cách kẻo hiểu lầm. Cậu thì xinh xắn, dễ thương, chắc chắn Duy Phong để ý . còn… những khác , tự ảo tưởng thì phiền lắm.”
Nói đến đây, khóe môi Khả Nhi cong lên, ánh mắt vẫn bình thản nhưng sâu thẳm như thấu tất cả. Cô gắp miếng mì bỏ bát, chậm rãi : “Ra là . Cảm ơn nhắc nhở. tớ thấy đang nhắc đến cũng xinh đấy chứ, còn bụng. Tớ nghĩ thật sự ảo tưởng thì chắc chắn , mà là một khác đấy.”
Khánh Du nghẹn lời, nụ gượng gạo hẳn . Còn Hạ An chỉ im, trong lòng ngạc nhiên thầm ấm áp vì Khả Nhi lên tiếng bảo vệ.
Kể từ hôm ăn trưa đó, Khánh Du đổi hẳn. Không còn thấy cô ríu rít rủ Khả Nhi ăn, cũng chẳng còn những câu bắt chuyện nửa thật nửa giả. Giờ chơi, Khánh Du chỉ lướt qua bàn Hạ An với Khả Nhi, nụ xã giao hời hợt đến lạ.
Một buổi trưa, khi hai đứa đang cùng trong căn tin, Hạ An chống cằm theo bóng Khánh Du ngang qua, chợt bật : “Cậu xem, Khánh Du của chúng nay hiền hẳn nhỉ, chắc sợ lật tẩy nữa .”
Khả Nhi cũng khúc khích, giả vờ nghiêm trọng mà hạ giọng: “Thế thì tiếc ghê… tớ còn coi diễn nữa cơ.”
Hai đứ , bật ngớt. Giữa những tiếng ồn ảo của căn tin, tiếng trong trẻo của họ vang lên, nhẹ nhàng mà ăn ý như thuở bé.