Tình yêu bắt đầu sau một mùa xa cách - Chap 3

Cập nhật lúc: 2026-01-05 08:05:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUnRgQp8Gr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

          Ngay kì thi giữa kì, một buổi chiều mát lành, khi bước khỏi cổng trường, sững . Trước mắt là bóng dáng quen thuộc- nụ , đôi mắt , tất cả đều đổi, chỉ trưởng thành hơn hai năm. Là Lâm Khả Nhi… trở về. Không báo , một tin nhắn nào. Chỉ đơn giản là đó, giữa dòng tấp nập, như từng cuộc chia xa nào xảy .

Chiều hôm đó, Lê Hạ An tan học, đang chậm rãi bước qua cổng trường thì bất chợt một giọng vang lên, quen thuộc đến mức trái tim cô khẽ run:

-“Hạ An!”

Cô giật . Trước mắt Hạ An là gương mặt quen thuộc in sâu tâm trí- là Khả Nhi- với dáng mảnh mai, chiều cao chỉ m57, trông nhỏ nhắn nhưng cân đối. Làn da trắng trẻo. Mái tóc buộc cao, trông thật xinh . Trong khoảnh khắc , âm thanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng tim Hạ An đập dồn dập.

 -“Khả Nhi… là thật ?” Hạ An bật thốt, giọng run lên vì xúc động.

Không cần thêm lời nào, cả hai lao đến ôm c.h.ặ.t lấy . Nước mắt bất giác rơi xuống, hòa lẫn với tiếng nghẹn ngào.

 -“Sao với tớ? Tớ còn bao chuyện kể cho … Cậu đúng là tớ giận c.h.ế.t!” Hạ An , giọng trách móc nhưng ánh mắt tràn đầy niềm vui.

Khả Nhi khẽ vô lưng An, nụ dịu dàng như thuở nào: “Tớ tạo bất ngờ cho An thôi…”

Hạ An siết c.h.ặ.t t.a.y bạn, giả vờ giận dỗi, nhẹ đ.á.n.h vai Khả Nhi “Ngốc thật? Nói để tớ sân bay đón . Tớ còn nghĩ… sẽ chẳng còn ôm như thế nữa.”

Khả Nhi thẳng mắt Hạ An, đôi đồng t.ử ánh lên niềm xúc động khó che giấu: “An … dù xa cách bao lâu, thì vẫn là bạn của nha, mãi mãi.”

Trong ánh chiều rực rỡ, hai bóng dáng nhỏ bé ôm lấy . Tất cả những ngày xa cách, những buổi tối gọi cho tâm sự hàn huyên, những chờ đợi trong lặng lẽ… bỗng chốc tan biến. Chỉ còn niềm hạnh phúc vỡ òa khi gặp bạn thiết nhất đời .

Sau cái ôm thật c.h.ặ.t ngày gặp , Hạ An kéo tay Khả Nhi khỏi cổng trường.

 -“Đi uống nước , tớ bao, bao nhiều chuyện còn kể hết cơ.” Hạ An nũng nịu, ánh mắt long lanh.

Quán nước quen thuộc gần trường vang tiếng rộn rã. Hai đứa gọi hai ly sữa, sát như từng cách nào xem .

 -“Không ngờ chúng vẫn thể cùng thế …” Khả Nhi mân mê ống hút, giọng nhỏ dần.

 -“Thế định giấu tớ đến bao giờ nữa hả? Trở về mà chẳng một tiếng, tớ ngẩn ngơ cả mấy ngày.” Hạ An giả vờ trách, bịu môi.

Khả Nhi bật , đôi mắt cong như trăng khuyết: “Muốn cho bất ngờ mà… Không ngờ thành mắng thế .”

Hai đứa cùng bật . Không khí dần trở nên ấm áp như ngày xưa. Dù xa cách hai năm nhưng tình bạn của Hạ An và Khả Nhi vẫn hồn nhiên và như gì ngăn cản tình bạn .

Một lúc , Hạ An liền nhớ , liền nghiêng đầu hỏi: “À mà… thấy Hạo Nhiên với ?”

Khả Nhi khựng , nụ chùng xuống: “Hạo Nhiên và bố vẫn ở bên đó. Năm mới về …Tớ đang ở một đây .”

Hạ An thoáng sững sờ. Cô nhớ đến bé năm nào vẫn chạy theo đòi chơi trốn tìm, đôi mắt trong veo tràn đầy nhiệt huyết. Một trống vô hình dấy lên trong lòng.

 -“Hay tớ xin sang ở chung với cho đỡ buồn nhá!” Hạ An tươi , giọng nửa đùa nửa thật chìa tay .

Khả Nhi bàn tay quen thuộc, siết c.h.ặ.t lấy. Ánh mắt cả hai như nối sợi dây từng đứt quãng hai năm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-bat-dau-sau-mot-mua-xa-cach/chap-3.html.]

Chiều hôm đó, khi tiễn Khả Nhi về, Hạ An cứ thấp thỏm mãi. Con đường từ nhà Khả Nhi đến nhà Hạ An chỉ mấy bước chân nhưng cô bé cảm thấy nó dài hơn bình thường, chắc vì Hạ An sợ cho sang nhà Khả Nhi.

Vừa bước nhà, Hạ An chạy ngay xuống bếp, nơi Tú Hoa- Hạ An đang dở tay nấu ăn.

 -“Mẹ ơi…” Hạ An kéo vạt áo , giọng rụt rè.

 -“Lại xin gì nữa đây, con gái?” Mẹ , đảo nồi canh liếc con gái với vẻ trêu chọc.

Hạ An bặm môi một lúc thật nhanh: “Con … sang ở với Khả Nhi một thời gian. Mẹ cho con sang nhé?

-“Khả Nhi về hả con?” Tú Hoa bất ngờ, sang Hạ An.

Ánh mắt Hạ An trở nên nghiêm túc hiếm thấy: “Vâng. Khả Nhi mới về, chỉ một . Chú Huy, cô Nguyệt với Hạo Nhiên vẫn còn ở bên . Con sợ Khả Nhi buồn…”

Tú Hoa đặt muôi xuống, Hạ An một hồi lâu. Trong ánh mắt là sự ngạc nhiên xen lẫn cảm động. Vì Hạ An là con một nên bố cũng khá chiều con gái: “Thôi , để gọi điện cho cô Nguyệt xem cô đồng ý . Nếu cô đồng ý thì con sang ở cũng . sang đó ngoan, với học hành cho đàng hoàng đấy nhé.”

 -“Daaa. Tuân lệnh mẫu hậu.” Hạ An mừng rỡ ôm chầm lấy , đôi mắt sáng rực. Trong lòng cô thầm nghĩ: Ít nhất… Khả Nhi sẽ một nữa.

Tối đó, khi đồng ý và dặn dò kĩ lưỡng, Hạ An hí hửng cùng kéo vali nhỏ đến nhà Khả Nhi. Trên đường , lòng cô hồi hộp vui sướng, cứ như đang thời hai đứa còn bé, từng đêm rủ ngủ chung thủ thỉ chuyện trò mãi hết.

Mở cửa , Khả Nhi bất ngờ thấy Hạ An mặt, phía còn của Hạ An cùng. Sau khi chào Tú Hoa, Khả Nhi hướng ánh mắt Hạ An.

 -“Hạ An? Sao …” Khả Nhi tròn mắt, kịp hiểu chuyện gì.

Hạ An tít mắt, giơ vali lên: “Tớ đến ở chung với đây, bất ngờ ?”

Tú Hoa lên tiếng, giọng dịu dàng: “Cô trao đổi với bố cháu , họ cũng yên tâm khi An sang ở cùng. Dù gì hai đứa cũng từ nhỏ, chăm sóc cũng .”

Khả Nhi sững vài giây, đôi mắt khẽ đỏ lên. Cô mím môi, Hạ An: “Cậu… thật sự ở đây với tớ ? Lúc chiều tớ tưởng đùa.”

 -“Chứ nữa? Tớ mà để một chắc sẽ áy náy cả đời mất.” Hạ An trêu nhưng giọng đầy ấm áp.

 -“Thôi cũng muộn , hai đứa nhà mà chuẩn ngủ , mai còn học. Cô về nhé!” Tú Hoa nhẹ giọng lên tiếng.

 -“Vâng. Cháu chào cô ạ. Cô cứ yên tâm giao Hạ An cho cháu ạ.”

Khả Nhi bật , xúc động nhẹ nhóm. Cô kéo Hạ An nhà, lầm bẩm: “Đồ ngốc, mỗi chuyện mà cũng cảm động phát .”

Hai cô gái , cùng khúc khích. Trong căn phòng trống trải của Khả Nhi, khí bỗng trở nên ấm áp hẳn, như thể sự thiếu vắng gia đình bù đắp phần nào bằng tình bạn thiết.

Tối hôm đó, hai đứa chung giường như hồi nhỏ. Khả Nhi trần nhà khẽ thì thầm: “Cảm ơn nha, Hạ An… ở đây, tớ còn cô đơn nữa.”

Hạ An sang, chìa tay nắm lấy tay bạn: “Từ nhỏ đến giờ, tớ vẫn luôn ở cạnh mà. Bây giờ cũng sẽ .”

Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa khe hở, khẽ lay động rèm cửa. Trong căn phòng nhỏ, tiếng của hai cô gái vang lên dứt, xua tan sự im lặng của gian.

          

Loading...