15
Rất nhiều dám tiếp, hét lên hoảng loạn.
Ngay khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, một bàn tay gân guốc chụp lấy lưỡi d.a.o.
Thương Hành Giới sững sờ, ngẩng mắt lên.
Chỉ thấy Giang Tĩnh sắc mặt bình tĩnh, m.á.u tươi ngừng trào từ lòng bàn tay.
“A Anh . Coi như cầu xin ngươi… đừng quấy rầy sự thanh tịnh linh vị của nữa, Vương gia!”
Hai chữ Vương gia cuối cùng, nhấn mạnh từng chữ.
Hoàng Hoàng thượng sủng ái nhất nếu tự vẫn linh đường Giang Sở Anh, nếu truyền ngoài tuyệt đối một câu chuyện cảm động để đời ca tụng.
Rơi miệng kẻ tâm, chỉ khiến tất cả vinh quang mà A Anh dùng mạng đổi lấy hủy hoại sạch sẽ.
Thương Hành Giới bàng hoàng buông tay, nháy mắt liền tỉnh táo .
Hắn khổ, nước mắt lấp lánh trong mắt.
Đến cuối cùng, ngay cả việc lấy cái ch.ết để đền tội, cũng tư cách .
Môi run rẩy hồi lâu, cuối cùng mới cất giọng khàn đặc: “Đại ca… xin . Ta chỉ còn một tâm nguyện cuối cùng, xin cho tiễn nàng đoạn đường cuối.”
Thành ba năm với Giang Sở Anh, tiếng đại ca … là đầu tiên gọi trưởng của thê t.ử .
Hai thẳng mắt .
Giang Tĩnh sự tĩnh mịch sâu thẳm trong ánh mắt Thương Hành Giới cho chấn động.
dù Thương Hành Giới đến mức , nỗi đau và oán hận trong lòng Giang Tĩnh vẫn cách nào tan biến.
Hắn mặt , về phía Thương Huyền.
Thương Huyền thở dài, lấy uy nghi của đế vương, lạnh giọng hạ lệnh: “Đưa Vĩnh Yên vương !”
Ánh mắt Thương Hành Giới lóe lên tia hy vọng cuối cùng cũng tắt lịm, cả như con rối hồn.
Hắn giơ tay ngăn những đang tiến tới: “Cho … nàng thêm một nữa.”
Tất cả đều dừng bước.
Thương Hành Giới bước đến linh cữu của Giang Sở Anh, dùng ánh mắt chậm rãi, từng tấc từng tấc phác họa gương mặt , gương mặt kỳ thực sớm khắc sâu tận đáy lòng .
Hàn ý của huyền băng ngàn năm quẩn quanh khắp linh đường. Thế nhưng , chỉ khoác một y phục mỏng manh, dường như hề cảm nhận chút lạnh lẽo nào.
Thương Hành Giới chạm nàng, nhưng hai tay bê bết m/áu, chậm rãi rút về.
Hắn thể… vấy bẩn nàng.
Mọi chứng kiến cảnh đều vô thức nín thở.
Ngay cả Hạ Anh, căm ghét Thương Hành Giới nhất, khoảnh khắc cũng rõ ràng cảm nhận từ lan tỏa một nỗi tuyệt vọng cô độc, dường như thể chôn vùi cả một con .
Cuối cùng, đôi mắt đen thẫm của khẽ hạ xuống, hàng mi dài rũ bóng nhạt gương mặt, một lời, từng bước từng bước chậm rãi rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-doan-vuong-phu-huyet-nhiem-sa-truong/chuong-11.html.]
Mỗi bước chân nặng nề như dùng cạn bộ sức lực còn sót .
Toàn nhuốm m.á.u của , chỉ để mặt đất một hàng dấu chân kinh tâm động phách.
Vừa bước khỏi cổng lớn tướng quân phủ, thể liền đổ thẳng xuống.
—
Sau đó, Thương Hành Giới sốt li bì nhiều ngày.
Vô d.ư.ợ.c liệu quý hiếm đắt đỏ như nước chảy đổ , mà hề thấy chuyển biến.
Ngay cả Thương Huyền cũng lo đến tim đập loạn nhịp, mấy ngày liền thiết triều chính.
Khi tất cả đều cho rằng Thương Hành Giới qua khỏi, thì đúng ngày Giang Sở Anh đưa tang, kỳ tích mở mắt.
Ngày Giang Sở Anh hạ táng, kinh thành mưa phùn lất phất, nhưng ngã tư đường vẫn chật kín mang vẻ mặt bi thống.
Nhàn cư vi bất thiện
Tiếng kèn Xô-na ai oán vang vọng, từng xấp tiền giấy trắng tung bay khắp thành.
Thương Hành Giới thành lâu, lặng lẽ đoàn đưa tang long trọng , gương mặt buồn vui.
Ai cũng tư cách tiễn Giang Sở Anh một đoạn đường, chỉ riêng , từng là phu quân của nàng là .
Cho đến khi trời sập tối, lượt tản , vẫn nguyên tại chỗ, như một pho tượng ngọc tinh xảo.
Đêm khuya, cuối cùng mới xoay .
Tất cả những ai thấy cảnh đều lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
—
Trở về Vĩnh Yên vương phủ, một bóng vận y phục nhã nhặn thấy liền rơi lệ.
Tần T.ử Y đau đớn kêu lên: “Vương gia!”
Nàng vẫn ở trong phủ, vẫn là Trắc phi, nhưng chỉ mang phận tiện .
Thương Hành Giới gương mặt Tần T.ử Y, vẻ lạnh nhạt mặt thoáng hiện một tia tàn nhẫn.
Hắn thờ ơ : “Ta vốn định để ngươi tuẫn táng theo Vương phi…”
Tần T.ử Y kinh hoàng, cả suýt vững.
Thương Hành Giới tiếp lời: “ ngươi lừa bổn vương lâu như , còn cướp của Vương phi ít thứ… để ngươi ch/ết như thế, e là quá tiện nghi cho ngươi.”
Dựa chút tình nghĩa năm xưa, Tần T.ử Y cố gắng phản bác: “Vương gia, …”
Thương Hành Giới lạnh lùng cắt ngang: “Những khổ sở Vương phi từng chịu,
ngươi trả gấp trăm, gấp ngàn , mới xứng với tâm cơ tính toán của ngươi.”
Đôi chân mặt mềm nhũn, ngã sụp xuống đất.
Thương Hành Giới thèm liếc mắt một cái, sang Lô Phong: “Giao cho ngươi.”
Nói xong, mệt mỏi đến cực điểm, xoay rời .