TIỂU YÊU QUÁI ĂN T.I.M NGƯỜI - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:59:43
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Chẳng bao lâu , gà chín, thơm nức mũi.
Dục Nương múc cho Niệm Niệm một bát canh, xé một chiếc đùi gà lớn, nghiêng xuống bên giường con bé.
“Ăn con, cẩn thận nóng.”
Niệm Niệm c.ắ.n một miếng theo tay , mắt lập tức sáng lên.
“Mẹ ơi, tiểu thần tiên, thịt ngon quá!”
Rồi tự cầm lấy bát, ăn từng miếng lớn, miệng đầy dầu mỡ, đến cong cả mắt.
Dục Nương bên cạnh, mỉm con bé ăn.
Ta đáng lẽ sửa cho Niệm Niệm…
Không “tiểu thần tiên”, là tiểu yêu quái.
lời đến môi… nỡ .
Chuyện ước định giữa và Dục Nương, con bé hề . Khi nó còn đang hôn mê.
Lúc … thể nhẫn tâm với nó…
Đợi nó khỏi , sẽ ăn tim nó?
Mới bé như mất … nó sẽ đau lòng đến mức nào chứ?
Ý nghĩ “mất ” lóe lên, cả trở nên nặng trĩu.
Mất … là một nỗi ẩm ướt kéo dài suốt cả đời,
dù qua mấy trăm năm cũng hề đổi.
Nếu còn sống…
Có cũng sẽ xé cho một chiếc đùi gà, cũng sẽ mỉm ăn?
Ta Niệm Niệm, như thấy chính thuở nhỏ.
Đột nhiên…
Niệm Niệm mắt bỗng hóa thành một chiếc đùi gà to đùng.
Dục Nương cầm chiếc đùi còn đưa đến mặt :
“Ngươi cũng ăn .”
Ta vội xua tay:
“Ta cần ăn.”
Dục Nương kiên quyết:
“Ta thấy ngươi cũng lớn hơn Niệm Niệm là bao, cũng đang tuổi lớn mà!”
“Ăn , ăn .”
Ta do dự nhận lấy, dám đưa lên miệng.
Bà , ánh mắt đầy khích lệ:
“Ăn , con , ăn !”
Bà… gọi là “con” ?
Trong ánh mắt … là chân thành.
Ta mở miệng c.ắ.n một miếng.
Vừa tươi thơm, khác với đồ cúng trong miếu.
Đây là đầu tiên trong đời…
Ta ăn thứ thức ăn mà phàm… dành riêng cho .
Một cảm giác… kỳ lạ.
Từ đó về , cách ba bữa ghé nhà lão gia họ Trương một .
Hôm thì bắt một con gà, hôm thì xách về một con dê.
Đồ trong nhà lão mất nhiều quá, ông liền rầm rộ cho bắt trộm.
dù bắt thế nào, cũng bắt .
Canh phòng dày đặc đến , đồ vẫn cứ mất như thường.
Niệm Niệm linh khí núi rừng bồi bổ, thêm thịt cá dưỡng , ngày một khá lên.
Chẳng bao lâu thể chạy nhảy vui đùa, khác gì những đứa trẻ bình thường.
Còn thích quấn lấy chơi cùng.
Một ngày nọ, Dục Nương đột nhiên sai Niệm Niệm sang đầu phố phía đông trả nửa túi gạo mà thím Triệu từng giúp.
Còn bà thì nhỏ giọng với :
“Tiểu yêu quái ăn tim … giờ Niệm Niệm khỏe , ngươi đến ăn tim .”
Ta sững .
Cải
À…
Thì thời gian trôi nhanh như ?
Niệm Niệm… khỏi ?
“Cái đó…” nhất thời gì,
“ thấy con bé vẫn khỏe, để điều dưỡng thêm chút nữa.”
Nói xong gãi đầu :
“Nói thật, sống mấy trăm năm cũng ăn trái tim nào, chờ thêm vài ngày cũng .”
Lại qua thêm mấy ngày, Niệm Niệm khỏe như rồng như hổ.
Leo cây bắt tổ chim, xuống nước bắt ếch - việc gì cũng .
Còn vỗ n.g.ự.c khoe, đợi lớn thêm chút nữa sẽ lên núi săn thú, mang đủ thứ về cho Dục Nương và ăn.
Dục Nương con bé, những ngăn, còn hiền:
“Niệm Niệm của giỏi quá, sẽ bao giờ đói nữa.”
Rồi bà tìm :
“Tiểu yêu quái ăn tim … phàm bọn câu ‘một lời hứa đáng giá ngàn vàng’.”
“Ta hứa cho ngươi ăn tim , chỉ cần Niệm Niệm khỏe mạnh… cam tâm tình nguyện.”
Thật ?
Người phàm… đều cố chấp như ?
.
“Một lời hứa đáng giá ngàn vàng”… là cái gì chứ?
Ta hiểu những vòng vo .
Ta chỉ …
Nếu bây giờ ăn tim Dục Nương, Niệm Niệm sẽ còn nữa.
Nó mới bảy tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-yeu-quai-an-tim-nguoi/chuong-3.html.]
Ta nó nhỏ như mất .
Ta cảm giác mất từ nhỏ là thế nào.
Dù vẫn thể sống một , vẫn thể lên núi săn thú…
cái cảm giác đó…
Chua xót, đắng nghét.
Chẳng hề dễ chịu.
Đột nhiên…
Ta ăn tim của bà nữa.
Ta thở dài.
“Hay là… thôi .”
“Dù cũng từng ăn tim , ai ngon ?”
“Biết tim chua, hôi, đắng thì ?”
“Ta thấy… ăn nữa !”
Dục Nương gần như tin nổi, lắp bắp hỏi:
“Thật… thật ăn nữa?”
Ta lưng, phất tay thoải mái:
“Không ăn nữa ăn nữa.”
“Ta là yêu quái ăn tim , ăn thì chẳng .”
“Không thiếu một hai trái tim của bà.”
6
.
Ta… thiếu.
Chỉ cần …
Bất cứ lúc nào cũng thể g.i.ế.c moi t.i.m.
Chỉ là thôi.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh m.á.u me be bét, thê t.h.ả.m đó…
Ta thấy chẳng gì thú vị.
Hôm về núi, trời nắng .
Dục Nương lấy từ trong bọc một chiếc áo bông đỏ thẫm, khoác lên .
“Mặc , coi như tấm lòng của .”
Niệm Niệm kêu lên:
“Mẹ, con nhận vải ! Đây là chiếc áo đỏ mặc lúc thành !”
Dục Nương , chỉnh cổ áo cho :
“ , sửa nhỏ , con xem - mặc lắm.”
Ta vuốt ve lớp vải vẫn còn mới dù qua nhiều năm, liền chiếc áo quan trọng với bà đến thế nào.
“Ta thể nhận.”
“Cứ nhận , giờ cũng chẳng còn gì hơn để cho con…”
“À… khi nào rảnh thì về ăn cơm.”
“…Vâng!”
Hai con tiễn xuống chân núi, tiễn lên lưng chừng núi.
Tiễn hết đến khác.
Ta :
“Đến đây thôi, núi rừng chính là nhà của .”
Dục Nương lén lau nước mắt:
“Vậy con … đây con về nhà.”
vẫn lo:
“Không dọa Niệm Niệm sợ chứ?”
“Không .”
Dục Nương cúi xuống, ghé sát tai thì thầm:
“Thật con bé… đều cả .”
Biết …
Vậy thì .
Biết mà vẫn sợ …
Càng hơn.
Ta rời , hóa thành một làn gió nhẹ.
Rừng núi tĩnh lặng, lá cây xào xạc.
Chiếc áo đỏ nhỏ theo gió bay lên, xoay quanh hai con ba vòng.
Đến vòng thứ ba…
Niệm Niệm bỗng lớn tiếng gọi:
“Nếu nhớ ngươi, thể lên núi tìm ngươi ?”
“Nếu gọi ‘tiểu yêu quái ăn tim ’, ngươi chơi với ?”
Không những sợ …
Còn tìm chơi nữa.
Thật là… quá .
Ta điều khiển chiếc áo đỏ khẽ lướt qua mặt Niệm Niệm, bay một lọn tóc của con bé…
Coi như là lời đồng ý.
Trên đường xuống núi, Niệm Niệm hỏi:
“Mẹ, cô gọi là ‘yêu quái ăn tim ’?”
“Cô ăn tim , cũng chẳng giống yêu quái chút nào.”
Giọng Dục Nương dịu dàng, bình thản:
“Đó chỉ là một cái tên thôi, gọi gì cũng .”
“Giống như con trai nhà thím Triệu tên là Đại Cẩu, Nhị Cẩu…”
“Chẳng lẽ bọn chúng thật sự là ch.ó ?”
Niệm Niệm “phì” một tiếng bật .