TIỂU YÊU QUÁI ĂN T.I.M NGƯỜI - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:59:23
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Ta đếm từng ngày sắp ăn tim , trong lòng vui đến mức như sắp tràn ngoài.

 

Không nhịn , hóa thành một luồng yêu phong lao loạn trong núi rừng, dọa đám thú nhỏ hoảng loạn chạy tán loạn khắp nơi.

 

Nhìn , chúng mới dừng , miệng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa.

 

Con hươu con càu nhàu:

“Làm cái gì , đ.á.n.h thức ngủ!”

 

Ta hớn hở:

“Ta vui mà, sắp ăn tim .”

 

Con hoẵng hừ lạnh:

“Ta tin. Ngay cả gà rừng ngươi còn dám g.i.ế.c, đòi ăn tim ?”

 

Con gà rừng vỗ cánh phành phạch nó:

“Ta chọc gì nhà ngươi !”

 

Ta , bảo chúng im , yên tâm chờ tin của .

 

niềm vui kịp nguôi, một nỗi phiền khác kéo tới.

 

Trái tim ăn thế nào đây?

 

Ăn sống? Hay nướng chín ăn?

 

Hay là… một nửa ăn sống, một nửa nướng chín?

 

Dục Nương cũng , tim bà to, ăn hai bữa.

 

Ta sốt ruột chờ thêm hai ngày nữa, tích đầy linh khí trong , nhưng khi đến nhà Dục Nương phát hiện…

 

Niệm Niệm vẫn y như cũ.

 

Chẳng lẽ linh khí truyền vẫn đủ?

 

Được thôi, thì mỗi ngày một .

 

, tình trạng của Niệm Niệm vẫn khá lên.

 

Không đúng…

 

Ngay cả con hoẵng ngốc kẹt bẫy thú cũng cần hao tổn linh khí đến mức , mà chúng còn to hơn Niệm Niệm nhiều.

 

Vậy mà Niệm Niệm… khá lên?

 

Nhớ vẻ do dự của Dục Nương hôm đó, trong lòng chợt giật .

 

Chẳng lẽ… Dục Nương lòng độc ác, sợ ăn tim bà, nên cố ý để Niệm Niệm khỏe ?

 

Nếu bà cho ăn, thẳng là , ép!

 

Vì thế khi truyền linh khí xong, giả vờ rời , thực vẫn ở .

 

Ta tận mắt thấy Dục Nương dỗ Niệm Niệm ngủ xong, nhẹ nhàng khỏi nhà.

 

vội.

 

Ta hóa thành yêu phong theo, bà cũng phát hiện .

 

Đến cửa một nhà giàu , Dục Nương gõ cửa, nhanh .

 

mở cửa, đá thẳng bà ngã lăn đất.

 

“Con đàn bà thối, cút ngay! Đã lão gia nhà nợ bà cái gì, còn dám đến nữa báo quan đấy!”

 

Bị đá một cái như , Dục Nương những nổi giận, mà còn quỳ xuống cầu xin.

 

“Con gái bệnh , xin ông cho ít thịt để bồi bổ cho nó. Tiền của chồng cần nữa, xin ông cứu con gái !”

 

“Phi! Tiền của chồng bà cái gì? Chồng bà là ai? Có chuyện đó ? Sao ?”

 

“Mau cút mau cút, đừng đây chướng mắt! Lão gia nhà nợ bà cái gì!”

 

Nói xong, cánh cửa lớn đóng sầm .

 

Dù Dục Nương gõ thế nào, cũng mở nữa.

 

Bà dần dần sụp xuống bậc cửa đỏ son, đến tan nát cõi lòng.

 

Khóc đủ , trời cũng tối, bà thất thểu về.

 

Trên đường, thấy bàn tán.

 

“Haizz, cái Dục Nương cũng khổ, từ nhỏ cha , lấy chồng chồng c.h.ế.t sớm.”

 

“Ta thấy khổ, mà là khắc. Khắc c.h.ế.t cha , khắc c.h.ế.t chồng, giờ đến đứa con duy nhất cũng sắp nó khắc c.h.ế.t.”

 

“Nghe con bé dạo vẻ khá hơn , mấy hôm tưởng qua nổi, hai ngày nay còn dậy .”

 

“Ta , nên Dục Nương mới đến nhà lão gia họ Trương đòi tiền. Đáng tiếc chồng nó chỉ là phu khuân vác ngoài phố, c.h.ế.t ở đó cũng nhận, thấy khoản tiền nó khó mà đòi .”

 

“Nói cho cùng… Dục Nương cũng đáng thương…”

 

Họ cứ thế mà .

 

Dục Nương như hề thấy.

 

4

Về đến nhà, Niệm Niệm tỉnh, yếu ớt gọi “”.

 

Dục Nương cúi đầu lau nước mắt, vội vàng bước tới ôm con bé lòng, nhẹ giọng dỗ dành.

 

Niệm Niệm lí nhí đói, đói đến chịu nổi.

 

Cũng thôi.

 

Con bé đang tuổi lớn, ăn uống thanh đạm suốt mấy ngày, còn đúng lúc cơ thể bắt đầu hồi phục, đói mới lạ.

 

Cải

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-yeu-quai-an-tim-nguoi/chuong-2.html.]

Trên mặt Dục Nương thoáng qua một tia buồn bã, nhưng nhanh nở nụ .

 

“Vậy nấu cơm nhé, Niệm Niệm ngủ thêm một lát ?”

 

, khe khẽ hát ru, ôm thể gầy yếu của con bé, nhẹ nhàng đung đưa.

 

“Trăng cong treo đầu cành, mèo con lười biếng ngủ say.

Khò khò, đuôi khẽ lay, trong mơ kẹo bánh đầy…”

 

“Trăng cong soi bậu cửa, chuột con lén lút trộm dầu.

Chít chít, chạy thật mau, đổ đèn dầu ngã nhào…”

 

“Trăng cong in mặt nước, ếch con cất tiếng ca vang.

Ộp ộp, tiếng ngân vang, bé con ngủ đến sáng sang…”

 

Niệm Niệm một lúc thì .

 

Ta một lúc… cũng lặng .

 

Mơ hồ như thời thơ ấu nhạt nhòa trong ký ức.

 

Những khúc hát ru như thế … hình như cũng từng hát cho .

 

Khi đó, bà cũng ôm như , khe khẽ hát, nhẹ nhàng đung đưa?

 

Thật ghen tị với Niệm Niệm.

 

Con bé vẫn còn .

 

Còn , năm bảy tuổi, mất .

 

Cảm giác là thế nào…

 

Ta chẳng còn nhớ rõ nữa.

 

Đặt Niệm Niệm xuống, Dục Nương bếp.

 

Hũ gạo gần như cạn.

 

bếp lò mà thở dài.

 

lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng .

 

Hai phụ nữ lúc nãy bàn tán ló đầu , ngượng ngùng đặt xuống một túi vải nhỏ.

 

“Ờm… Dục Nương, mấy nhà bọn góp cho cô ít lương thực, cô đừng chê ít, cũng đủ cầm cự vài ngày.”

 

đấy, giờ ai cũng khó khăn, đợi chồng lên núi săn thú, sẽ mang ít thịt cho cô.”

 

“Cha của Niệm Niệm tuy còn, nhưng con bé đang dần khá lên mà. Cuộc sống… vẫn tiếp tục chứ.”

 

Dục Nương lóc cảm ơn.

 

Đến lúc , mới hiểu…

 

mấy ngày nay bệnh tình của Niệm Niệm tiến triển.

 

Ta là một con tiểu yêu giữ chữ tín.

 

Đã sẽ chữa khỏi cho Niệm Niệm, thì nhất định sẽ .

 

Suy nghĩ một hồi, nảy một ý.

 

Lão gia họ Trương… ?

 

Vậy đến nhà ông .

 

Một con gà béo… lấy .

 

Nói nhé, cái tính là trộm .

 

Là bọn họ nợ Dục Nương, chỉ lấy mà thôi.

 

Mổ bụng, nhổ lông, sạch sẽ xong…

 

“Bịch” một tiếng, con gà nguyên vẹn rơi nồi nước đang sôi của Dục Nương.

 

Bà giật , quanh một lượt, bỗng vui mừng khôn xiết, khẽ với khí:

 

“Tiểu thần tiên… là ?”

 

Ta đáp.

 

hỏi thêm nữa.

 

Ta thích, phồng má hiện hình.

 

“Đã là tiểu yêu quái, ăn tim !”

 

“Không tiểu thần tiên!”

 

hề sợ.

 

Ngược còn :

 

“Được , dù là thần tiên yêu quái… đến cứu Niệm Niệm.”

 

sẽ ăn tim bà đấy. Bà… hình như chẳng sợ c.h.ế.t chút nào.”

 

“Một mạng đổi một mạng thôi, công bằng.”

 

“Nếu thể dùng mạng đổi lấy mạng Niệm Niệm… còn vui nữa là.”

 

…Thật ?

 

Là như ?

 

Câu quen quá.

 

Hình như từng .

Loading...