Sau yến tiệc hôm đó, Đông Cung yên tĩnh một cách khác thường.
Yên tĩnh đến mức ai cũng hiểu, đây chỉ là lặng khi sóng nổi.
*
Ba ngày , Hoàng hậu hạ chỉ.
Lý do gọn.
“Lam thị thất lễ trong yến tiệc Đông Cung, rối trật tự, phạt quỳ tại Tuyết Vân hiên một đêm để tỉnh tâm.”
Không nhắc đến rượu.
Không nhắc đến Trình Uyển Nhi.
Cũng nhắc đến chuyện thái y từng bước khỏi điện.
Ta quỳ nhận chỉ, một lời.
Bởi vì , đây là cái giá trả khi ván cờ lật nửa chừng.
*
Tuyết Vân hiên ở góc Tây Bắc hoàng cung.
Không ở.
Không đèn.
Chỉ bậc đá dài, lan can thấp, và gió lạnh từ phương Bắc thổi thẳng .
Khi dẫn tới đó, tuyết bắt đầu rơi.
Ban đầu còn lất phất.
Sau đó dày dần.
Cung nhân dẫn đường dám , đặt quỳ xuống bậc đá lùi nhanh, như sợ dính xui xẻo.
Ta quỳ thẳng lưng.
Đầu gối chạm đá lạnh, cơn buốt truyền lên rõ.
Áo choàng mỏng, gió lạnh lùa từng kẽ.
Ta co .
Cũng xin tha.
Bởi vì , xin cũng vô dụng.
*
Trời tối nhanh.
Tuyết rơi phủ trắng vai áo.
Tay dần tê cứng, nhưng lưng vẫn thẳng.
Ta về phía Đông Cung.
Nơi đó đèn đuốc sáng trưng.
Ta tự hỏi, lúc Thái t.ử đang gì.
Có đang dùng bữa .
Có thấy gió tuyết bên ngoài .
Hay đang nghĩ, đây là kết cục xứng đáng cho một phận.
*
Canh hai.
Chân bắt đầu mất cảm giác.
Canh ba.
Ta còn cảm nhận rõ đầu gối nữa.
Chỉ , nếu ngã xuống, sẽ khó dậy.
Ta c.ắ.n răng.
Ở quân doanh, chịu lạnh chuyện hiếm.
Chỉ là nơi đó, lạnh nhưng giả nhân giả nghĩa.
*
Gần canh tư, tiếng bước chân vang lên nền tuyết.
Rất nhẹ.
Rất chậm.
Ta ngẩng đầu.
Bởi vì trong cung, ai đến đây là vì thương hại.
“Lam Ngọc Lăng.”
Giọng đó, nhận .
Ta ngẩng lên.
Kỳ Vô Ưu cách vài bước, khoác áo choàng dày, ánh đèn l.ồ.ng lưng chiếu lên gương mặt .
Hắn .
Rất lâu.
Tuyết rơi giữa chúng , mờ tầm mắt.
“Ngươi ,” hỏi, “chỉ cần cúi đầu nhận sai, đêm nay cần ở đây?”
Ta .
“Ta sai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-that-va-thai-tu/chuong-6-mot-dem-trong-tuyet.html.]
Giọng khàn, nhưng rõ.
Hắn cau mày.
“Ngươi thật sự mềm mỏng?”
Ta khẽ .
“Nếu , Lam gia còn một sống sót.”
Hắn sững .
Ánh mắt tối .
Một lúc , lệnh.
“Mang thêm áo cho nàng.”
Cung nhân phía do dự.
“Điện hạ, Hoàng hậu nương nương—”
“Ta mang.”
Giọng lạnh.
Áo choàng khoác lên vai .
Không đủ ấm.
ít nhất, còn gió lùa trực tiếp.
Hắn thêm một lúc nữa.
Rồi .
“Quỳ xong canh năm, ngươi thể về.”
Ta gật đầu.
“Đa tạ điện hạ.”
Hắn .
bước chân chậm hơn lúc đến.
*
Canh năm.
Tuyết ngừng rơi.
Ta cho dậy.
Khi lên, chân còn lời.
Ta khụy xuống một chút, chống tay lan can, vững .
Không ai đỡ.
Ta cũng cần.
*
Sáng hôm , tin Lan Ngọc Lăng quỳ tuyết truyền khắp hậu cung.
Có hả hê.
Có dè chừng.
Cũng bắt đầu sợ.
Bởi vì ngã.
*
Buổi trưa, Tạ Trì Phong đến trạch viện.
Hắn , ánh mắt trầm xuống khi thấy sắc mặt trắng bệch.
“Cô nương nên cứng đầu như .”
Ta uống t.h.u.ố.c, giọng bình thản.
“Có những lúc, cúi đầu đổi gì.”
Hắn im lặng.
Một lúc , .
“Thái t.ử đêm qua đến.”
Ta ngước mắt.
“Ta .”
Hắn .
“Điện hạ ngoài lâu.”
Ta .
Bởi vì những chuyện, cần .
*
Đêm đó, trong Đông Cung, Kỳ Vô Ưu ngủ.
Hắn nhớ bóng quỳ giữa tuyết, lưng thẳng, mắt cúi.
Lần đầu tiên, trong lòng xuất hiện một cảm giác lạ.
Không chán ghét.
Cũng thương hại.
Mà là một sự kính trọng mơ hồ, khiến thể ngơ.
Hắn hiểu một chuyện.
Lam Ngọc Lăng…
Không thể dùng lạnh lùng mà ép gãy.
Và kể từ đêm tuyết đó, cũng còn chắc chắn rằng đẩy nàng xa nữa.