Phụ mạnh mẽ ngẩng đầu, trong mắt loé lên tia hy vọng.
" con cũng tha thứ cho phụ ."
Ta tiếp lời: "Phụ thể nạp , thể con riêng, đó là tự do của phụ . Thế nhưng phụ nên chọn cách im lặng khi Chung Linh hết đến khác hại con, càng nên Vân Tranh thiên vị nàng mà chẳng chịu con lấy một câu công đạo."
Nước mắt ông cuối cùng cũng rơi xuống.
"Doanh Doanh, phụ ..."
"Ngày mai nữ nhi xuất giá ."
Ta ngắt lời ông, dậy, hành một đại lễ thật sâu.
"Sau thể ở bên cạnh phụng dưỡng phụ , mong phụ vạn phần trân trọng."
Cái lạy là chút tình nghĩa cuối cùng dành cho ông với tư cách là một con gái.
Từ nay về , Chung phủ đối với mà , chỉ là một nơi từng nương náu mà thôi.
Sắc mặt ông trở nên xám xịt, vô hồn.
"Doanh Doanh, con hận vi phụ lắm ?"
Ta lắc đầu: "Không hận."
Hận một quá mệt mỏi, tiếp tục lãng phí sức lực những việc vô nghĩa nữa, còn những việc quan trọng hơn .
Trước khi rời , phụ còn để một câu:
“Doanh Doanh, vị Chỉ huy sứ Cẩm y vệ tuy danh tiếng hung tàn vang xa, nhưng xưa nay từng sát hại kẻ vô tội. Con gả qua đó... lẽ còn hơn gả cho Vân Tranh.”
Ta khẽ gật đầu.
“Gả cho ai, cũng đều hơn gả cho Vân Tranh.”
6
Ngày mười sáu tháng Tư, tiết trời , đại cát cho việc cưới gả.
Ta bàn trang điểm, gương đồng phản chiếu một khuôn mặt kiều diễm tuyệt trần.
Đôi mày thanh tú như núi xa, môi điểm chu sa đỏ thắm; mảng tóc cháy nham nhở bên trái che khéo bằng những đóa hoa châu báu, để lộ một chút tì vết nào.
Áo cưới đỏ rực như lửa, tà áo thướt tha trải dài mặt đất.
Mẫu , hôm nay nữ nhi xuất giá .
Chỉ là mà con gả cho, là vị thiếu niên lang từng gặp năm .
Hỉ nương đỡ lấy tấm khăn voan đỏ che lên đầu .
“Tiểu thư, đến giờ lên kiệu .”
Lúc bước khỏi khuê phòng, xuyên qua lớp vải mỏng của khăn trùm đầu, thấy phụ hành lang, nước mắt già nua giàn giụa.
Ta hề dừng bước.
Kiệu hoa khiêng từ cửa chính Chung phủ, tiếng pháo nổ vang trời, tiếng kèn tỏa nồng nhiệt đến nhức cả màng nhĩ.
Dân chúng thành Trường An chen chúc hai bên đường, bàn tán xôn xao.
“Nghe tin gì ? Đích trưởng nữ của Chung Các lão gả cho Chỉ huy sứ Cẩm y vệ đấy!”
“Chính là vị sát thần đeo mặt nạ phán quan đó ? Chậc chậc, cô nương e là chịu khổ ...”
“Chứ còn gì nữa? Chẳng ban đầu hứa hôn với Thế t.ử phủ Trưởng công chúa ? Sao đột nhiên đổi thế ?”
Ta trong kiệu hoa, lắng những lời đàm tiếu bên ngoài, khóe môi khẽ cong lên một nét nhạt.
Chịu khổ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieng-mua-roi-xao-xac-tren-la-ngo-dong/9.html.]
Năm tháng qua chịu khổ như , còn đủ ?
Khi kiệu hoa đến phố Chu Tước, đột nhiên dừng .
“Có chuyện gì thế?” khẽ hỏi.
Tiếng hỉ nương truyền từ cửa kiệu: “Là xe ngựa của Vân Thế t.ử!”
Tim thắt một nhịp. Hắn ?
Hỉ nương tiếp: “Kiệu hoa và xe ngựa tránh , một bên nhường đường.”
“Nhường .” Ta sinh thêm sự cố.
Phu kiệu định di chuyển kiệu hoa lề đường thì chiếc xe ngựa đối diện động đậy .
Hỉ nương ngẩn một chút, lập tức cao giọng hô lớn:
“Xe ngựa của thế t.ử gia nhường đường cho kiệu hoa! Hỉ sự đầu, Thế t.ử gia thật rộng lượng!”
Kiệu hoa tiếp tục tiến về phía .
Ta thấy tình hình bên ngoài, nhưng thể cảm nhận chiếc xe ngựa đang dừng chỉ cách vài bước chân.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Vị thiếu niên lang năm xưa của đang ngay trong đó.
Và , chúng lướt qua .
Lúc rẽ qua góc phố, Thu Lăng vén rèm kiệu, nhỏ giọng với :
“Tiểu thư, hình như Thế t.ử trong kiệu là . Ngài cứ cúi đầu chuyện với nhị tiểu thư, đến một cái liếc mắt cũng về phía . Là phu xe chủ động nhường đường, là hỉ sự đầu, nên va chạm.”
Hắn hôm nay xuất giá.
Hắn vẫn đinh ninh đang ở trong Chung phủ để chờ đợi .
Hắn ngỡ rằng chuyện vẫn trong tầm kiểm soát, nghĩ rằng chỉ đang nhất thời dỗi hờn, sớm muộn gì cũng cúi đầu nhận sai.
rằng, con đường mà đích nhường lối dẫn thẳng tới phòng tân hôn của một nam nhân khác.
Ta nhẹ nhàng vuốt ve tờ hôn thư trong ống tay áo.
Bên cạnh tên canh là một cái tên xa lạ —Thẩm Độ.
Ta từng gặp . Không trông thế nào, tính tình , liệu giống Vân Tranh – miệng yêu nhưng lưng trao hết dịu dàng cho kẻ khác?
những điều đó đều quan trọng nữa.
Quan trọng là từ ngày hôm nay, là Thẩm phu nhân, còn là vị hôn thê của Vân Tranh.
Ta và , duyên tận tại đây, quãng đời còn còn can hệ.
Kiệu hoa dừng phủ Chỉ huy sứ Cẩm y vệ, tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc.
Rèm kiệu vén lên bởi một bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng, mạnh mẽ.
Nơi hổ khẩu lớp chai mỏng, đó là dấu vết để do việc cầm đao quanh năm suốt tháng.
Ta hít một thật sâu, đó đặt bàn tay lòng bàn tay .
Được nam nhân dắt lối, bước khỏi kiệu hoa, bước qua chậu than, bước qua yên ngựa, từng bước một tiến về phía chính đường.
Tấm khăn voan che khuất tầm , chỉ thể thấy vạt áo cưới đỏ rực của lay động theo nhịp bước.
Lúc bái đường, vị tư nghi xướng lớn:
"Nhất bái thiên địa". Ta xoay , cúi đầu thật sâu.
"Nhị bái cao đường."
Cha Thẩm Độ đều qua đời từ lâu, vị trí cao đường để trống, chỉ đặt hai bài vị nghi ngút khói hương.