Anh khó khăn dùng miệng cắn lấy bút, một dòng chữ nguệch ngoạc lên giấy.
“Họ g.i.ế.c bố của chúng , khi em mới hai tuổi.”
thấy dòng chữ thì tim đập thình thịch, khó mà tin .
“Lúc đó tám tuổi, thấy mặt họ vì thế họ nhốt mãi ở đây, dối rằng bệnh.”
“Ông ngoại của chúng sớm gửi ngân hàng cho chúng một tài sản kếch xù, ngân hàng mỗi tháng đều sẽ chuyển tiền định kỳ, họ thể động tiền vì thế mới luôn nuôi dưỡng chúng nhưng một khi em xảy chuyện ngoài ý thì họ thể đến ngân hàng rút tiền đó.”
“Đừng ăn bất cứ thứ gì họ đưa cho em, kể cả đồ uống, họ nhất định bỏ thuốc độc mãn tính đó.”
Từng dòng chữ nguệch ngoạc đó, càng khiến kinh hãi đến tột độ.
Anh vươn bàn tay gầy gò nắm lấy vai .
Ánh mắt kiên định mà đầy sức mạnh.
“Em tay , g.i.ế.c họ, báo thù cho bố của chúng .”
Đây là câu cuối cùng giấy.
Ngay lúc , thấy tiếng mở cửa từ lầu truyền lên.
vội vàng chạy ngoài, giấu kỹ chìa khóa.
Phía , phát tiếng kêu khàn khàn, dường như gì đó với .
thấy bố mở cửa phòng , khi thấy ở đó, ông đột ngột đầu về phía nhà vệ sinh.
Lúc giả vờ như vệ sinh kịp nữa .
thấy khuôn mặt bố trong bóng tối âm u đến đáng sợ, ông nhanh chóng bước về phía gác mái.
trốn tủ sách, ngay cả một tiếng thở mạnh cũng dám.
Bố lấy chìa khóa , mở cửa bước .
Ngay lúc chuẩn rời , đột nhiên nhận mắc một chí mạng.
Vừa nãy quá hoảng loạn, thế mà để quên cả giấy và bút ở bên trong!
Lưng lập tức toát mồ hôi lạnh, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ!
Mau chạy !
quá muộn .
thấy bố xuất hiện mặt với vẻ mặt chút biểu cảm.
Ngoài cửa sổ loé lên một tia sét, chiếu sáng khuôn mặt của bố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieng-dong-la-tu-gac-mai/chuong-3.html.]
Khuôn mặt của bố hiền từ trong lòng , giờ đây dữ tợn đến đáng sợ.
4
“Nhược Nhược, con trốn ở đây gì?”
Bố kéo .
sợ hãi ông mà nên lời.
Bên ngoài đổ cơn mưa lớn, nước mưa đập cửa sổ phát tiếng động to.
“Nhược Nhược, gì thế?” Bố đưa tay sờ lên má .
Bàn tay bố thường ngày ấm áp, lúc lạnh lẽo đến đáng sợ.
Cả kìm run rẩy.
“Nhược Nhược, con căn phòng đó , đúng ?” Bố xổm mặt , vẻ mặt kỳ lạ .
Đến nước , thể thừa nhận.
sợ hãi gật đầu: “Bố ơi, con xin , con cố ý, con chỉ xem thôi.”
Bố nghiêm túc : “Lý Nhược Nhược, bố bao nhiêu , con xu hướng bạo lực nghiêm trọng, nguy hiểm, tại con vẫn còn ?”
“Anh nguy hiểm chỗ nào? Nếu con , con còn bố đối xử với như , rốt cuộc bố bố ruột của con ? Những gì , rốt cuộc là sự thật ?” tức giận thốt lên.
xong, hối hận.
Bố chằm chằm , sắc mặt vô cùng khó coi, cơ mặt ông run rẩy vài cái thở dài một .
“Vốn dĩ chuyện chúng định cho con nhưng bây giờ con cũng trưởng thành , con quyền sự thật.”
Tiếp theo, lời bố khiến vô cùng kinh ngạc.
“Nhược Nhược, thật nhốt ở trong đó, trai ruột của con.”
ngây bố.
Bố thở dài một , mặt cũng lộ vẻ đau khổ dằn vặt.
“Anh trai con mất khi con mới hai tuổi, thằng bé hơn con năm tuổi, là một bé đáng yêu.”
“Chúng vì cho thằng bé một nền giáo dục nhất, bỏ nhiều tiền, đưa thằng bé đến trường tư thục nhất để học. chúng ngờ quyết định khiến thằng bé mất cả cuộc đời.”
“Người nhốt ở trong đó, chính là hung thủ g.i.ế.c trai con!”
khó tin bố: “ cũng chỉ hai mươi mấy tuổi, thể là hung thủ g.i.ế.c trai con ?”
Trong mắt bố lộ sự thù hận và căm ghét: “Nó tên là Trì Lăng, là bạn học của trai con nhưng là một tên điên nhân cách phản xã hội, lúc nhập học, nó che giấu bệnh tình của nó và chính nó dùng đá đập thương trai con, cuối cùng còn trơ mắt trai con c.h.ế.t !”