Tần Việt một cái, ngón tay run lên.
Anh nổi.
Quản lý Trần tiếp tục:
“Ngoài , khi kiểm tra tài khoản giao dịch của nhân viên phụ trách, chúng phát hiện và khi giải ngân khoản vay, Lục Minh nhận hai khoản chuyển tiền từ Tần Việt, tổng cộng hai mươi nghìn tệ, ghi chú là ‘phí vất vả’.”
Trên màn hình hiện lịch sử chuyển khoản.
Một khoản mười hai nghìn, một khoản tám nghìn.
Người nhận: Lục Minh.
Người chuyển: Tần Việt.
Ánh mắt tất cả trong phòng họp đều rơi xuống Tần Việt.
Mẹ Tần bật dậy:
“Tiểu Việt! Con chuyển tiền cho gì?”
Sắc mặt Tần Việt xám xịt:
“Chỉ là… nhờ giúp gấp.”
Lục Minh cuống lên:
“Không chủ động đòi! Anh Tần ngày cưới gấp, tài liệu kịp, bảo linh hoạt một chút. ngờ cô sẽ truy cứu!”
ngẩng mắt.
“Cô ?”
Lục Minh sững .
hỏi từng chữ một:
“Anh ngờ sẽ truy cứu?”
Anh cúi đầu xuống.
Hứa Nhu đột nhiên sụp đổ:
“Các đừng đổ hết cho ! Nhà là mua, nhưng cách là Tần Việt nghĩ , ngân hàng là Lục Minh liên hệ, CMND là Tần Việt bảo lấy. chỉ ký vài chữ thôi!”
Tần Việt đập mạnh bàn:
“Hứa Nhu!”
“Anh quát em gì?” Hứa Nhu hét lên, “Anh khi cưới tiền của Nam Chi cũng là tiền của , những thứ ba cô chuẩn cho cô sớm muộn gì cũng nhà , mượn danh nghĩa cô dùng một chút cũng !”
Mẹ Tần ôm n.g.ự.c phịch xuống.
Ba dậy, giọng lạnh đến đáng sợ:
“Tần Việt, coi nhà họ Nam chúng c.h.ế.t hết ?”
Tần Việt hoảng hốt:
“Ba, con ý đó.”
Ba chỉ :
“Đừng gọi là ba.”
Cửa phòng họp gõ, bảo vệ ngân hàng ngoài, rõ ràng thấy động tĩnh.
Quản lý Trần :
“Cô Nam, hiện tại tài liệu cho thấy tồn tại hành vi mạo danh ủy quyền và vấn đề vi phạm nội bộ. Chúng đề nghị cô đồng thời báo án với cơ quan công an, ngân hàng sẽ phối hợp cung cấp tài liệu theo pháp luật.”
gật đầu.
“Báo ngay bây giờ.”
Tần Việt đột ngột :
“Nam Chi!”
bấm 110.
Điện thoại kết nối, rõ tình huống: giấy tờ tùy mạo danh, ủy quyền tín dụng nghi giả mạo, tài khoản liên kết với khoản vay nhà của khác, nhân viên ngân hàng nhận tiền chuyển khoản.
Tần Việt dậy, vòng qua bàn tới mặt .
Anh đột nhiên quỳ xuống.
Đầu gối đập xuống đất, âm thanh nặng nề.
“Nam Chi, cầu xin em.”
Cả phòng họp đều im lặng.
Anh ngẩng đầu , đáy mắt tia m.á.u đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tien-mung-cua-toi-bi-nha-chong-dem-di-tra-no-cho-phu-dau/11.html.]
“Đừng báo cảnh sát. Đừng hủy tiền đồ của . Đơn vị sắp xét nâng bậc, chuyện truyền ngoài, xong thật .”
cầm điện thoại, .
Hôm qua trong hôn lễ, cũng từng ngẩng đầu như .
Chỉ là khi đó sân khấu, còn cổng hoa. Anh :
“Nam Chi, cảm ơn em bằng lòng gả cho . Anh sẽ bảo vệ em cả đời.”
Mới qua bốn mươi tám tiếng.
Cái gọi là bảo vệ của biến thành để gánh nợ khác.
Đầu dây bên , nhân viên tiếp nhận hỏi:
“Thưa cô, cô còn đó ?”
Tần Việt, trả lời rõ từng chữ:
“ còn. báo án.”
Chương 7: Xem tiệc cưới
Sau khi báo cảnh sát, chuyện còn là việc nhà mà nhà họ Tần thể dùng câu “tân hôn may mắn” để đè xuống nữa.
Ngân hàng niêm phong tài liệu, Lục Minh tạm đình chỉ quyền xử lý nghiệp vụ, Hứa Nhu và Tần Việt đều tới đồn cảnh sát lấy lời khai.
cũng lấy lời khai.
Cảnh sát hỏi :
“Cô phát hiện bất thường từ khi nào?”
:
“Tối hôm cưới, bảy phút khi tiền mừng tài khoản.”
Anh hỏi:
“Vì ngay từ đầu cô giữ nhiều chứng cứ như ?”
bản in tin nhắn trừ tiền bàn.
“Vì tiền thể tự mọc chân chạy khoản vay mua nhà của phù dâu .”
Cảnh sát ngẩng đầu một cái hỏi thêm nữa.
Từ đồn cảnh sát , trời tối.
Tần Việt đợi ở cửa.
Trông như chỉ một đêm gầy hẳn một vòng, râu lún phún mọc , trong mắt đầy vẻ mệt mỏi.
“Nam Chi, chúng chuyện .”
“Luật sư sẽ chuyện với .”
Anh đưa tay chặn , nhanh rụt về.
“Anh em hận . hôn lễ tổ chức , giấy cũng lĩnh , họ hàng bạn bè đều cả. Bây giờ em ly hôn, khác sẽ em thế nào?”
dừng bước.
Anh tưởng câu thể chọc trúng .
Hôn lễ biến thành trò hề, cô dâu biến thành chuyện , đúng là khó coi.
Vòng họ hàng trong thành phố lớn, ngày mai sẽ con gái nhà họ Nam ngay trong ngày cưới tra sổ sách, đưa chồng và phù dâu đồn cảnh sát.
so với khó coi, càng sợ sống hồ đồ hết cả đời hơn.
:
“Họ thế nào là chuyện của họ. sổ sách thế nào là chuyện của .”
Hốc mắt Tần Việt đỏ lên:
“Anh và Hứa Nhu thật sự loại quan hệ như em nghĩ.”
.
“Hai là loại quan hệ gì, căn nhà sẽ .”
Mặt trắng bệch.
Hai ngày , nhà họ Tần đề nghị tổ chức một bữa “mời bù”.
Lý do là nửa hôn lễ hôm đó diễn mắt, mấy bàn trưởng bối tiếp đãi chu đáo, mời ăn một bữa để rõ hiểu lầm.
Ban đầu .
Cho đến khi Tần gửi cho một đoạn ghi âm.
“Chi Chi, nếu con còn một chút giáo dưỡng thì đến cho rõ ràng. Đừng để nhà họ Tần chúng con gánh cái tiếng hiểu chuyện. Tiểu Việt sai thì đúng là sai, nhưng con báo cảnh sát mặt cũng quá giữ thể diện cho đàn ông .”