TIỆM CƠM CHIÊN HẠNH PHÚC - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:22:14
Lượt xem: 2
Đô thị phồn hoa náo nhiệt, ắt những góc phố cũ nhỏ, đây là dấu vết của thời đại lưu .Mỗi khi từ đường chính nhộn nhịp, náo nhiệt bước phố cũ, ngõ hẹp sẽ cho cảm giác như trở niên đại - hẻm Hồ Lô chính là một chỗ như .
Thời tiết tháng ba, khi khi , hôm qua trời gợn mây, hôm nay âm u giống như là mưa.
Với loại thời tiết đặc trưng của mùa hạ, Hồ Lô hẻm mang kiến trúc xưa cũ càng thêm vẻ xám xịt.
Trong chốc lát, một thiếu nữ xách theo mấy túi đồ bước vội về ngõ nhỏ, khuôn mặt thoáng nhẹ nhõm. Tựa như so với đường chính phồn hoa thì ngược cô cảm thấy dễ chịu hơn với nơi đây.Bước chân cô dần dần chậm , thiếu nữ xinh , thanh tú, mặc một chiếc váy liền áo màu lam, kiểu váy chút giống cổ phục cô thoạt mang một nét cổ xưa.
"Đông Đông , mua đồ ăn trở về ?"
Hồ Lô hẻm hai bên trái còn ngách nhỏ tới nhiều hẻm nhỏ khác. Ngồi ở đầu một cái ngách nhỏ, hai bà lão thiếu nữa đến liền cao giọng hỏi.
"Bà Vương, Bà Lý."
Thiếu nữ 17 - 18 tuổi dừng chân, dựa theo ký ức lễ phép chào qua hai trả lời:"Cháu siêu thị mua chút đồ ăn và gia vị ạ."
Bà Vương lặng lẽ đ.á.n.h giá biểu tình cô gái, thấy cô giống như khôi phục chút tinh thần, lúc liền mở miệng: "Nghe cháu mở cửa tiệm một nữa?
" ."
Thấy cô gật đầu, Bà Vương liền sốt ruột, đang định cái gì, bà Lý bên cạnh dùng tay đụng một cái.
Bà Lý ngăn cản bà bạn chuyện, xong liên : "Đồ ăn siêu thị tươi mới, bà và bà Vương cháu trồng ít thứ, cũng ăn hết, tới cháu trực tiếp qua vườn rau chúng mà hái về ăn."
Trong thành phố tất nhiên chỗ vườn, nhưng đối với già mà , chỉ cần đất ắt biện pháp để trồng cả một mảnh vườn rau.
Bà Vương thế liền vội gật đầu phụ họa.
"Cảm ơn bà Vương, bà Lý." Mặc dù sẽ qua hái rau, thiếu nữ vẫn nở nụ cảm ơn, đó giơ túi trong tay, " Đồ vật chút nặng, cháu về ."
"Bà giúp cháu cầm một đoạn" bà Lý lập tức lên.
Thanh niên thể phiền già, cô uyển chuyển từ chối rời một .Nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh của thiếu nữ hẻm nhỏ, bà Lý thở dài xuống một nữa.
Bà Vương :" Bà gì cản ? Trước chị Nguyễn bệnh, đứa nhỏ hiếu thuận vì chiếu cố bà mà học thì , nay chị Nguyễn còn chúng nên khuyên đứa nhỏ học tiếp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tiem-com-chien-hanh-phuc/chuong-1.html.]
"Ông Ngô khuyên , đứa nhỏ cần vội trả tiền, còn hỗ trợ nó học tới khi nghiệp đại học trả cùng , nhưng đứa nhỏ chính là chịu. Aizz... Đứa nhỏ ngoan, nhưng trong xương cốt quật cường giống y ông ngoại, bà ngoại." Bà Lý nữa thở dài.
"Đứa nhỏ cũng thật đáng thương, thích bên đằng nội cũng như , họ hàng bên ngoại cũng , thiếu một khoản tiền nhỏ. Hiện tại học, một hai tiếp tục mở cái cửa tiệm nhà , nhưng hiện tại thể so với năm đó, nơi phố cũ hẻm nhỏ thì buôn bán? Con bé bây giờ?"
" ......"
Người mà hai bà đang lo lắng về đến nhà, đem mua tới nguyên liệu nấu ăn cùng gia vị tiện tay đặt lên bàn.
Đây là một căn nhà 2 tầng cũ, tầng một phía là một gian phòng rộng bố trí bàn vuông thành tiệm cơm nhỏ, phía là phòng bếp, nhà vệ sinh cùng một nhà kho; tầng hai ngăn cách bới cầu thang chia thành trái hai gian phòng, phòng bên gác mái cao.
Thiếu nữa nghỉ ngơi cái bàn, cẩn thận lấy di động.
Di động sớm phổ biến nhiều năm, mà cô tuy cha mất sớm, ông bà ngoại nuôi nấng, nhưng ông bà thương yêu cô nên khi nghiệp cấp 2, bà ngoại mua cho cô di động.
Sở di cô cẩn thận cầm di động như bởi vì thể hiện tại chiếm đóng bớt một linh hồn tới từ cổ đại.
Giống như theo lời của hai bà lão đầu ngõ, nguyên vì sinh lập đông nên thường gọi là Đông Đông, tên đầy đủ là Nguyễn Miên Man là một cô bé đáng thương.
Mới ba tuổi, cha cô cùng qua đời, ông bà nội trọng nam khi nữ yêu thích con trai út hơn, tự nhiên hiếm lạ đứa cháu gái của đứa con trai thứ, vì thế cô liền đổi thành họ và ông bà ngoại nuôi dưỡng.
Từ khi nàng sinh , ông ngoại Nguyễn dựa bán cơm chiên mà kiếm tiền, xây nhà thành 2 tầng, tầng hai để ở tầng một thành một tiệm cơm, đặt tên là "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc".
Ngôi nhà hiện tại thật bình thường, nhưng với năm đó cũng phong quang hâm mộ.
Tuy rằng sở trường của ông ngoại Nguyễn chỉ cơm chiên, nhưng dựa tay nghề đó cũng dư sức nuôi sống bạn gì và cháu gái.
Đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi Nguyễn Miên Man tám tuổi, ông ngoại cô bệnh qua đời, để cô và bà ngoại sóng nương tựa lẫn .
Từ khi kết hôn, ông ngoại Nguyễn để bà ngoại Nguyễn nấu cơm, trù nghệ của bà Nguyễn cũng thể tưởng tượng.
Chờ bà tiếp nhận "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc", chỉ thể dựa lượng đồ ăn nhiều đảm bảo no hấp dẫn một ít lao động đây ăn cơm, mức sinh hoạt của một già một trẻ giảm xuống rõ ràng, bất quá phần tích góp của ông ngoại để , qua ngày cũng đến nõi quá tệ.
Theo thời gian trôi qua, những nhà điều kiện trong hẻm Hồ Lô đều dọn tới nơi hơn.Ngõ nhỏ chỉ còn già và một ít trẻ nhỏ, già thì tiết kiệm bình thường ăn tiệm, "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc" sinh ý càng thêm ảm đạm, chỉ còn một ít khách cũ sẽ .