Tiệc Đầy Tháng, Con Gái Tôi Gọi Bạn Thân Của Chồng Là Ba - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-06 14:42:36
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13.

Đi về ngang qua chợ, mua ít bí ngô định nấu cháo cho con.

Vừa mở cửa nhà , thấy Lục Minh đang hôn lên má con gái

Túi bí ngô rơi xuống đất, biến sắc xông lên giằng lấy con, quát lớn:

"Cút! Cút ngay! Tránh xa con !"

"Anh quên đang mang cái bệnh bẩn thỉu đó trong ? Nó còn nhỏ thế , định hại c.h.ế.t nó ?"

Ngực phập phồng vì giận, như một con sư t.ử cái bảo vệ con . Lục Minh lộ vẻ buồn bã, cúi gầm mặt, lý nhí:

"Anh chỉ là nhớ con thôi... Diêu Diêu, chuyện chút ?"

tiễn Lục Minh xuống lầu, đỏ mắt :

"Bệnh của xác định . Sau sống bao lâu, cả đời chỉ mỗi Viện Viện là con gái thôi."

Anh lấy một chiếc thẻ ngân hàng đưa cho

"Trước đây chăm sóc cho con em, xin . Giờ cũng chẳng còn mặt mũi nào con, đây là tiền tích góp bao năm qua, đưa cho em cả đấy."

liếc , thèm động tay:

"Tiền của chê bẩn, tự nuôi con."

Mắt Lục Minh càng đỏ hơn, nghẹn ngào:

"Em hận đến thế ? Hận đến mức buồn với lời nào?"

bực đảo mắt:

" thế."

Tính xưa nay thẳng thắn. 

cứ ngỡ trong mối quan hệ Thẩm Đình mới là nhiều hơn, và Lục Minh vẫn chân thành với

thực tế tát cho một cú đau viếng. 

Hai họ gian díu với từ lâu, thậm chí từ khi . đây?

Chuyện tình cảm oán hận giữa và Lục Minh luôn bóng dáng của một kẻ thứ ba xen !

"Lục Minh! ngay là đến tìm chị mà!"

Một giọng nữ sắc lẹm vang lên. Từ xa, Thẩm Đình chạy tới, túm lấy tay Lục Minh lôi :

"Em bảo là hai đứa tự chăm sóc , còn tìm chị gì? Sao còn đưa tiền cho chị ?"

"Anh bệnh, em cũng bệnh, đứa con trong bụng em cũng lời phá , ai chê ai, cứ thế sống với cả đời ? Rõ ràng hai đứa mới là hợp nhất mà."

Lục Minh nổi cơn lôi đình, hất mạnh Thẩm Đình , gầm lên:

"Không bao giờ! nông nỗi tất cả là do cô hại! Tất cả là tại cô!!!"

Trời tối, chẳng còn hứng thú xem vở kịch ch.ó c.ắ.n ch.ó của họ, định . Bỗng tiếng Thẩm Đình thét lên phía :

"Tạ Diêu! C.h.ế.t !"

cầm con d.a.o găm lao về phía

mở to mắt kinh hãi, hoảng loạn né tránh. lúc đó, Lục Minh xông tới chộp lấy cổ tay Thẩm Đình, giằng co với cô :

"Cô cái gì thế! Diêu Diêu gì sai cả! Có gì thì cứ nhắm đây !"

Thẩm Đình gào lên:

"Tất cả là tại chị ! Là chị dẫn dắt thằng cha đó đến!"

"Cô láo!"

Lục Minh phản bác lớn tiếng.

lúc , sờ thấy một khúc gậy ở góc tường, liền cầm lấy nện thật mạnh cổ tay Thẩm Đình. 

"Á!"

đau đớn đ.á.n.h rơi con d.a.o xuống đất. 

Chớp thời cơ, bồi thêm một gậy nữa khiến cô ngã quỵ. Lục Minh đá con d.a.o xa, chỉ tay Thẩm Đình:

"Cô dối! Thằng đó rõ ràng là do cô quen ở quán bar, chẳng liên quan gì đến Diêu Diêu hết!"

sững , hỏi dồn:

"Chuyện là ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tiec-day-thang-con-gai-toi-goi-ban-than-cua-chong-la-ba/chuong-6.html.]

Hóa , dù lấy ảnh Thẩm Đình chat với gã đó, nhưng gã

Sau tình cờ Thẩm Đình gặp gã ở quán bar tình một đêm, thế mới lây bệnh. 

Lục Minh còn điều tra Thẩm Đình bắt đầu lê la các quán bar từ năm mười tám tuổi, những năm qua đàn ông cô ngủ cùng đếm xuể.

ghê tởm vứt cây gậy xuống, lấy điện thoại báo cảnh sát. Lục Minh với ánh mắt đầy hy vọng:

"Vừa ... cứu em."

lạnh lùng:

" mượn cứu."

"Cũng cần đỡ đao, càng nợ ân tình của ."

"Lục Minh, chúng ly hôn ! Anh hiểu ly hôn nghĩa là gì ? Nghĩa là phép phiền can thiệp cuộc sống của nữa."

"Trong thế giới của , như , bao giờ gặp nữa."

Mặt Lục Minh trắng bệch, mắt rưng rưng lệ. Anh mấp máy môi hồi lâu, cuối cùng khẽ :

"Được... cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp em nữa... Chỉ là con gái..."

"Con gái cũng nên tránh xa , một cha mắc bệnh bẩn thỉu."

Lục Minh cúi gầm mặt, thêm một lời nào.

14.

Nửa năm , Tống Lãng bắt đầu công khai theo đuổi

Cuối tuần nào cũng đến nhà chơi với con gái , mua đồ chơi, mua quà cho con bé. À, cũng mua quà cho nữa. 

Nhìn cái vẻ sốt sắng của , thầm nghĩ: đàn ông ý với từ lúc nào nhỉ? Sao chẳng gì thế ?

tiễn về thì gặp Lục Minh đang chực sẵn ở cửa nhà. 

Từ hồi hối cải, mang quà đến nhưng gần như nhận, thấy là thấy ghê tởm về mặt sinh lý

Vừa thấy cùng Tống Lãng, mắt đỏ ngầu, lao tới như một con khỉ dại, đ.ấ.m thẳng mặt Tống Lãng một cái.

kinh hãi hét lên:

"Lục Minh! Anh cái gì thế hả?"

Tống Lãng đ.ấ.m lùi vài bước, vội vàng chạy đỡ , sang mắng Lục Minh:

"Anh điên ! chịu hết nổi , bệnh thì mà chữa, đừng đến cửa nhà mà phát điên."

Sau đó nâng mặt Tống Lãng lên xem:

"Anh ? Đau ở ?"

Tống Lãng ngẩn , kêu đau:

"Ôi trời, đ.ấ.m mũi . Em xem chảy m.á.u ."

"Đâu , để em xem!"

lo lắng , đưa đến phòng khám gần đó.

Tống Lãng là

sẽ mãi ghi nhớ lúc khó khăn nhất, xách gà đến giúp chăm con, nấu canh cho

Xử lý vết thương xong, về nhà. 

một bộ về, thấy một đốm lửa t.h.u.ố.c lá đỏ trong đêm tối. Lục Minh vẫn còn ở đó. Anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c:

"Cái thằng Tống Lãng đó chẳng hạng lành gì !"

vặn :

"Anh tư cách gì mà câu đó?"

Lục Minh cứng họng ngay lập tức nhưng vẫn cam lòng:

"Cái loại ngó phụ nữ của em thì gì chứ! Tiệc thôi nôi con bé gọi nó là ba, chắc chắn là do nó lén dạy lưng !"

khựng , cũng khả năng lắm chứ. Chẳng lẽ...

" những chuyện đó còn liên quan gì đến nữa . Về Lục Minh, ngủ đây."

Hết.

 

Loading...