Thư Tình Mùa Hạ Rực Rỡ - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-28 23:27:02
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hà Nhàn Quân thở hồng hộc, ngã khuỵu xuống sô pha, ánh mắt lạnh lẽo.

Với , những ngày tháng đó chỉ cần tập trung xử lý cho xong vụ kiện. Nhờ một vị khách hàng lớn mà đàm phán thành công vài tháng đột nhiên chốt một đơn hàng trang sức khổng lồ, thuận lợi thoát khỏi nguy cơ công ty cắt giảm nhân sự.

Cuộc sống một nữa về đúng quỹ đạo.

Một tháng , nhận khoản tiền từ buổi đấu giá. Vụ kiện cũng thắng. Tần T.ử An với phận đặc biệt của đẩy thẳng lên top tìm kiếm (hot search), tiếng mắng c.h.ử.i mạng dứt.

Thành phố bước mùa mưa. Những tiếng sấm mùa xuân nối đuôi vang rền.

taxi, ngắm khung cảnh lùi dần qua ô cửa sổ. Nhớ mười năm , cũng một ngày mưa rào, giống như một con ch.ó nhà tang, chạy trốn khỏi thành phố từng mang đến cho đầy rẫy những vết thương cắt da cắt thịt .

Mười năm , ít nhất còn ai bắt nạt nữa, thể ngẩng cao đầu mà rời một cách đàng hoàng, thể diện.

Bác tài xế bắt chuyện với : "Cô gái, cô du học ?"

"Dạ , cháu việc ở nước ngoài."

"À, thế cũng , nhưng chắc nhà sẽ mong nhớ lắm đây."

, mang theo chút nuối tiếc: "Cháu nhà."

Ngay ngày hôm ngày hẹn công viên giải trí cùng Tần Hà, ba đột nhiên tỉnh cơn hôn mê, tự tay rút ống thở của chính . Lúc đó, thì Tần T.ử An và Hà Nhàn Quân dồn ép trong nhà vệ sinh, lột đồ chụp những bức ảnh nhục nhã, cả đầy rẫy vết thương.

Tất cả bi kịch đều ập đến cùng một ngày. Cũng chính ngày đó, lựa chọn c.ắ.n răng rời .

Bác tài xế chép miệng an ủi vài câu, vặn đài radio. Giọng phát thanh viên lạnh băng vang lên từ loa:

"Chuỗi vốn của Tập đoàn Hà thị đứt gãy, công ty tuyên bố phá sản nửa giờ . Các phóng viên hiện đang túc trực tại cửa Tập đoàn Tần thị, chuẩn phỏng vấn Tân CEO của Tần thị - ông Tần Hà. Trước đó, bà Tang phanh phui các bê bối như biển thủ công quỹ, l.ừ.a đ.ả.o thương mại... chúng sẽ tiếp tục theo sát vụ việc..."

Tài xế tặc lưỡi hai tiếng: " bọn nhà giàu tin mà. Liên hôn cái gì chứ, rõ ràng là sếp tổng nhà họ Tần nhắm miếng mồi béo bở của nhà họ Hà ."

Thư Sách

Ngay đó, đài truyền đến giọng đầy hưng phấn của phóng viên:

"Tần , xin hỏi tham gia kế hoạch ? Phải chăng chuyện liên hôn cũng là cố ý sắp đặt từ ?"

Giọng trầm thấp, điềm tĩnh của Tần Hà vang lên: "Các đang phát sóng trực tiếp mạng ?"

"Vâng, thưa Tần ."

"Bất luận đó ở cũng thể thấy?"

"Thưa Tần , mặc dù đang nhắc tới ai, nhưng tin chắc rằng, chỉ cần bên cạnh cô thiết điện t.ử, thì nhất định sẽ ."

Đầu dây bên trầm mặc một lát, chất giọng lạnh lùng của Tần Hà chậm rãi phiêu tán giữa gian: "A Nguyện, chúc em quãng đời còn sự thuận lợi."

sững sờ, chừng nửa phút đồng hồ thốt lên lời nào.

"Cô gái, cô gái ơi, đường đang tắc, cô kịp giờ sân bay đấy?" Giọng bác tài xế kéo về thực tại.

đưa tay vuốt mặt, nước mắt rơi ướt đẫm từ lúc nào.

"Dạ, ... Vẫn còn sớm..."

Bác tài xế như đang xem kịch vui, hóng hớt: "Cô bảo đàn ông lúc nãy thế là ý gì? Tỏ tình với nhân tình ? A Nguyện... mật gớm nhỉ."

những hạt mưa đọng cửa kính, cất giọng: "Bác tài, phiền bác đầu xe giúp cháu."

thử đ.á.n.h cược một cuối cùng.

"Đi cơ?"

"Đến công viên giải trí Tinh Hoa."

8

Ngôi công viên giải trí trải qua mười năm sương gió, các thiết vui chơi đều rỉ sét loang lổ. Rất nhiều hạng mục cấm hoạt động.

Thứ duy nhất vẫn còn chạy, chính là chiếc tàu lượn siêu tốc cũ kỹ .

Trời chập choạng tối, mưa cũng ngớt dần. bước những bước vội vã, chẳng buồn bung ô, men theo trí nhớ mà tìm đến chỗ hẹn năm xưa.

Tần Hà che một chiếc ô đen, đang ngay chân đường ray tàu lượn siêu tốc. Bóng lưng đầy cô độc.

Bốn bề tĩnh lặng một tiếng động. Vì thế, tiếng bước chân của vang lên vô cùng rõ ràng.

Nghe thấy tiếng động, xoay . Nhìn thấy , chôn chân tại chỗ.

"Tần Hà."

gọi một tiếng, chậm rãi bước qua đó.

Ánh mắt dõi theo , từ xa đến gần. Cuối cùng, cúi đầu, tán ô khẽ nghiêng về phía , che những hạt mưa lất phất.

Nước mưa trút xuống đậu đầu vai . Rất nhanh, vai áo ướt một mảng lớn. Tiếng mưa rơi lộp bộp mặt ô vang lên tí tách.

Tần Hà cụp mắt, gì.

lấy hết can đảm, thẳng đôi mắt đen tối khó dò của : "Anh vị hôn thê ?"

"Không ."

gật đầu, nhịp thở rối loạn: "Có một chuyện, em vẫn luôn dám với ."

Tần Hà chằm chằm thẳng .

"Mười năm , ngay ngày buổi hẹn hò của chúng , ba em qua đời."

"Là tự sát, bởi vì ông gánh nặng cho em nữa." hít một thật sâu, "Cũng trong ngày hôm đó, vì em từ chối lời đề nghị của dì Tang, nên Tần T.ử An và Hà Nhàn Quân chặn đ.á.n.h trong nhà vệ sinh. Bọn họ lột sạch quần áo của em, chụp ảnh."

Sắc mặt Tần Hà trắng bệch, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.

chớp mắt, cố tỏ nhẹ nhõm : "Lúc đó em nghĩ, một đứa hai bàn tay trắng như em, liệu xứng đáng yêu thương ? Người thích em cũng dám lừa, cuộc sống thì rối tinh rối mù, mất duy nhất, lừa gạt yêu nhất, lòng tự tôn nát vụn vứt đầy đất, còn ... chụp ảnh uy h·iếp. Chẳng thà em cứ thế biến mất còn hơn..."

Một bàn tay to lớn chợt nâng lấy một bên mặt . Đầu ngón tay lạnh lẽo, nhưng lòng bàn tay nóng rực.

Nụ hôn của Tần Hà phủ lấy môi , chặn những lời dang dở.

Chiếc ô đen ném chỏng chơ giữa màn mưa.

sững sờ trong giây lát, từ từ nhắm mắt . Tần Hà gần như cưỡng chế cạy mở hàm răng , khao khát đòi hỏi một cách kiêng dè.

ôm c.h.ặ.t lòng, chỉ đành bất lực bám lấy bờ vai , tựa như một kẻ sắp c·h·ết đuối cố ngoi lên hấp thụ chút khí. Nước mưa và nước mắt hòa lẫn trong nụ hôn của chúng . Lạnh lẽo và nóng rực đan xen.

"A Nguyện, đừng ."

Tần Hà gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy : "Anh báo thù cho em ."

Lắng nhịp tim đập dồn dập, chợt hiểu nhất định dồn Tập đoàn Hà thị chỗ c·h·ết.

"Anh chuyện từ lúc nào?"

"Lúc em đang ở đồn cảnh sát." Tần Hà ôm trọn trong vòng tay: "Anh ấn đầu Tần T.ử An xuống giường bệnh, ép khai ."

nấc lên: "Em cứ tưởng định kết hôn với kẻ từng ức h·iếp em..."

"A Nguyện, sợ em tha thứ cho ." Giọng Tần Hà ảm đạm, "Em những bên cạnh tổn thương, chẳng hề gì. Anh mặt mũi nào để em."

Khóe mắt cay xè: "Là em mặt mũi gặp mới đúng. Số tiền của dì Tang, em trả hết cho bà ."

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên tóc : "Kể chuyện của em ở nước ngoài ."

nhỏ giọng kể: "Những năm đầu mới sang Châu Âu, em nghèo túng đến mức ăn một bữa cơm cũng thành vấn đề."

"Dự án của trường tiến hành một nửa thì cắt sinh hoạt phí."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thu-tinh-mua-ha-ruc-ro-fdhq/4.html.]

"Em dựa việc phục vụ ở quán ăn để gồng gánh qua những ngày tháng khó khăn nhất. Cuối cùng cũng giành học bổng phần, một vị giáo sư mà em ngưỡng mộ nhận học trò. Thật ... chuyện cũng tệ lắm..."

"Lê Nguyện."

"Dạ?"

"Anh kết hôn với em."

9

Trên đường trở về, Tần Hà lái xe, mặt trầm xuống, một lời. đầu ngoài cửa sổ, bộ như chuyện gì xảy .

Bởi vì ngay nãy, khi Tần Hà buông lời cầu hôn, cả hai chúng đều đơ .

Tần Hà cau mày, vẻ mặt bỗng sầm , hệt như chợt nhận não chập mạch, tiến hành cầu hôn quá nóng vội.

Mọi chuyện khi nhịn mà bật thành tiếng, liền diễn biến theo chiều hướng tồi tệ. Tần Hà sượng mặt, thậm chí chẳng thèm chuyện với nữa.

Trời tối đen như mực.

Không khí trong xe chút nặng nề, ngẫm nghĩ một lúc mở miệng phá vỡ sự im lặng: "Tháng em về Châu Âu . Chuyện tiệc thời trang, hy vọng thể suy nghĩ thêm một chút."

"Ừm," Anh hừ nhẹ một tiếng, "Không cần suy nghĩ, sẽ ."

"Cảm ơn..." gãi đầu, dời tầm mắt xuống bàn tay đang cầm vô lăng của , "Sau em cũng phát triển sự nghiệp ở nước ngoài, cho nên..."

Tần Hà đột ngột đ.á.n.h lái, tấp luôn xe lề đường.

"Lê Nguyện." Anh gõ gõ ngón tay lên vô lăng, "Em cái gì?"

"Hai chúng ... lẽ sẽ kết quả ."

Tần Hà bật sững sờ, giọng điệu mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi: "Em tự tin gớm nhỉ."

Nói xong, bắt đầu chằm chằm , chậm rãi tháo đồng hồ tay .

Dưới ánh sáng mờ ảo, đôi mắt của Tần Hà bỗng khiến lòng rộn rạo khó tả. Rõ ràng trong xe đang bật điều hòa, nhưng nhanh ch.óng toát mồ hôi.

Những ngón tay thon dài của Tần Hà thong thả cởi bỏ vài cúc áo sơ mi cùng. Anh tùy ý hỏi: "Em dựa cái gì mà cho rằng hai chúng sẽ thành?"

"Anh sẽ nước ngoài ?" ngẩn hỏi .

Tần Hà đáp, đó, ấn nút kéo kín các cửa kính lên.

cũng hiểu nổi, rõ ràng đang là thời tiết đầu hè, trong xe đang bật điều hòa, cớ càng lúc càng nóng. Nóng đến mức nhịp tim đập mỗi lúc một nhanh.

"Lê Nguyện."

"Dạ?"

"Em thấy nóng ?"

giống như bỏ bùa mê, chằm chằm gương mặt tuấn tú của Tần Hà. Có một khoảnh khắc, trong đầu xẹt qua suy nghĩ: Tần Hà đang quyến rũ đấy chứ?

ý nghĩ nhanh ch.óng gạt bỏ. Tính tình Tần thiếu gia cao ngạo như thế, chuyện chủ động quyến rũ ai.

Nghĩ , túm lấy cổ áo sơ mi của , rướn hôn lên.

Cạch.

Là tiếng ghế ngả phía . Tần Hà dễ như trở bàn tay bế bổng từ ghế phụ sang đùi .

"Bám c.h.ặ.t ." Lời thì thầm mang từ tính trầm khàn tựa như một dòng điện xẹt qua vành tai , cảm giác tê dại lan dọc xuống tận sống lưng.

"Tần Hà..." Giọng run rẩy. Đôi môi hé mở lập tức khóa c.h.ặ.t.

"A Nguyện, sớm thế ."

Cơn mưa nhỏ gõ nhịp dày đặc lên cửa kính, hệt như những nhịp trống dồn dập, đan xen lúc nặng lúc nhẹ.

Áo sơ mi trượt xuống ngang eo, thỏ thẻ: "Tần Hà, nóng quá... Anh thể mở cửa sổ một chút ..."

"Ngoan, một lát nữa sẽ nóng nữa." Anh hôn , "Chịu đựng thêm một chút, sợ em cảm lạnh."

Tần Hà của mười năm , sẽ ngây ngô nắm lấy tay mà dỗ dành.

Tần Hà của mười năm , sẽ áp tay lên hõm eo , dùng sự dịu dàng của đàn ông trưởng thành khiến nấc lên.

"A Nguyện, em , chúng sẽ thế nào cơ?"

Thần trí hỗn loạn, giọng đứt quãng: "Yêu xa... là yêu xa..."

Anh nâng mặt lên, khẽ mổ nhẹ một cái: "Yên tâm, sẽ tìm em."

Đêm nay quả thực vô cùng dài.

Từ trong chiếc xe chật hẹp, kéo dài đến tận tấm t.h.ả.m phòng khách rộng lớn.

Ánh trăng e ấp nấp tầng mây dày, thu trọn tai những lời âu yếm đầy động tình.

10

Sáng sớm, cuộc gọi của cô bạn đ.á.n.h thức.

"Bao giờ mới về đây? Phòng nhân sự gọi cho tớ, xét thấy biểu hiện của mấy năm nay quá xuất sắc, họ quyết định đưa danh sách ứng viên cho chức Giám đốc Sáng tạo ."

bật dậy khỏi giường, vò vò mái tóc bù xù: "Tớ... Tớ sẽ về ngay đây."

Cúp điện thoại, mới ý thức Tần Hà đang ngay bên cạnh .

Vì động tác dậy quá kịch liệt của , chăn trượt xuống ngang hông, lộ những khối cơ bụng săn chắc của . Tần Hà hé mắt, im lười biếng chằm chằm , cũng chẳng thèm kéo chăn lên che bớt .

"Lại chuẩn ?" Giọng ngái ngủ mang theo vẻ khàn khàn đặc trưng của buổi sáng.

vội vàng dời tầm mắt khỏi , vành tai đỏ bừng: "Vâng, tình hình gấp gáp một chút..."

Tần Hà hừ nhẹ một tiếng, hất chăn , ngửa , lười biếng : "Thế , thong thả."

Động tác chuẩn bước xuống giường của chợt khựng . Do dự vài giây, xoay sáp gần : "Thật ... vẫn còn chút thời gian..."

...

Gần trưa, khoác lên bộ sườn xám màu vàng nhạt, cùng Tần Hà nhà chờ xe đến đón sân bay.

Thực đáng lẽ chúng xuất phát từ nửa tiếng , nhưng tại Tần Hà vụng về, cài trâm b.úi tóc cho mất quá nhiều thời gian.

nhỏ giọng càu nhàu với : "Anh thể tập luyện cái nhiều thêm một chút ... Làm chậm trễ hết cả việc..."

"Lần nhất định."

Tần Hà hờ hững đáp, đột nhiên rút chiếc điện thoại đang rung trong túi máy.

Chẳng đầu dây bên gì, thần sắc Tần Hà vốn dĩ đang thoải mái bỗng chốc phủ lên một tầng mây mù.

"Có chuyện gì ?"

Anh cất điện thoại , vỗ vỗ lưng để trấn an: "Không . Máy bay sắp cất cánh , em nhanh lên một chút."

"Vâng."

trong xe, định lấy điện thoại xem thì Tần Hà đưa tay nâng cằm lên, chặn bằng một nụ hôn sâu.

(Hết Phần 4)

 

 

 

Loading...