“ cho một chiếc bánh kem dâu tây, ngẩn một lúc, với rằng chị thích dâu tây nhất.”
“Trên sofa phòng khách đặt cả một hàng b.úp bê, là chị tự tay may, hai còn đặt tên cho từng con.”
“Trong tủ trưng bày trong phòng , bày đầy ảnh chụp chung của hai , đếm xem bao nhiêu tấm, nhưng phát hiện căn bản đếm xuể.”
“Chị điều thể chấp nhận nhất là gì ?” Tạ Thư Doanh ngẩng lên , ánh mắt tối .
“Anh đàn một đoạn hợp âm, với rằng giai điệu hợp với chị. Anh từng xa chị lâu như , nhớ chị.”
Những chuyện , quả thật hề .
“Sau đó thì ?” vì Bùi Tố đột nhiên gặp cô nữa.
“Sau đó mới nhận , quen lâu như , ngoài âm nhạc từng với chuyện gì khác, giữa chúng cũng từng bất kỳ tiếp xúc thể nào.”
“ hỏi ly hôn với chị . Anh hề do dự, dứt khoát là .”
“Đêm hôm đó chút điên rồ, chứng minh là thích .”
“Vì phòng , ngay mặt cởi bỏ quần áo, thử cùng .”
“Trước đây ở bên chị thì thấy g.h.ê t.ở.m, nếu chấp nhận như , chứng minh thích ?”
gì, chỉ lặng lẽ Tạ Thư Doanh kể hết.
“ ngờ phản ứng như . Không thể tin nổi, hoảng loạn, sợ hãi, chán ghét, bài xích… diễn tả thế nào, chỉ là tức giận, hất tay đuổi .”
“Trước khi rời , mặt đỏ bừng vì tức giận.”
“Anh tưởng giống những khác, ngờ cũng tầm thường như .”
“Anh còn đừng tìm nữa, gặp .”
Tạ Thư Doanh hạ mắt, che vẻ buồn bã trong ánh .
“Khi rời , giữa đống b.úp bê sofa, khẽ gọi tên chị.”
“Trước đây, khi thích một đàn ông vợ, còn thể tự an ủi rằng, Bùi Tố thích chị, là chị dùng hôn nhân trói buộc một hiểu chuyện, yêu mới là kẻ thứ ba.”
Rùa
“ bây giờ…”
Cô phía lớp kính từ xa, khẽ thở một nặng nề:
“ vẫn thích , nhưng … thể nữa .”
“Giúp đưa cho nhé, bản nhạc , tìm lâu lâu.”
Không Bùi Tố là thấy, là gặp cô.
Tạ Thư Doanh cửa nhà họ Bùi hơn một tiếng, Bùi Tố vẫn hề cúi xuống cô lấy một .
Lúc rời , cô bước chậm. cho đến khi bóng dáng khuất khỏi tầm mắt , cô cũng thể thấy gặp thêm một .
Dạo gần đây, Bùi Tố đặc biệt quấn lấy .
Thậm chí còn chủ động tìm chuyện để với .
Anh hỏi nửa tháng biến mất .
cho xem ảnh và video trong chuyến , kể cho những trải nghiệm thú vị.
“Ở chợ Tam Nguyệt bán những chiếc trâm cài và hoa tai từ quả của Thương Sơn. Rất sáng tạo, nếu thấy chắc cũng sẽ thích.”
“Anh nhuộm chàm, tượng mèo ngói, in thực vật, khắc tranh gỗ ? Nhìn , những cái đều là em tự , ý nghĩa kỷ niệm.”
“Em còn theo trong làng lên núi hái nấm, dọc theo khe suối, hái đầy một giỏ, đầu tiên thực sự cảm nhận niềm vui thu hoạch.”
“À… xin , em nhiều quá ?”
Bình thường nhiều, nhưng hiểu , mỗi khi Bùi Tố hỏi về chuyến , thể mãi dừng.
Thậm chí cho chen một câu nào.
Bùi Tố chỉ khẽ , chống cằm :
“Không .”
“Cô , .”
Anh lặng lẽ kể sinh động về những điều thấy trải qua, cuối cùng bỗng hỏi:
“Cô thích du lịch ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thu-nhiem/chuong-7.html.]
do dự, gật đầu.
“ vẫn cảm thấy, ở nhà sẽ yên tâm hơn. Có điều… , thể thử.”
sững :
“Thử cái gì?”
Bùi Tố cứ xoay xoay con mèo ngói trong tay, trả lời.
Dạo gần đây đến phòng việc, ngược thích ở nhà.
Hôm đó, bất ngờ gọi tên trong thư phòng.
“Thư Nhiễm.”
hỏi chuyện gì.
Anh mở cửa, vẫy tay gọi :
“Vào .”
vẫn nhớ rõ bước thư phòng, nổi giận như thế nào.
Vì nhúc nhích, vẫn ngoài cửa.
kéo tay áo , đưa trong.
“Sau cô thể đây. Người khác , chỉ cô.”
“ quà cho cô.”
10
Thư phòng rộng.
Ngoài bàn ghế việc, còn một cây đàn piano trắng.
Hôm nay Bùi Tố mặc một bộ vest đen, còn đặc biệt thắt cà vạt.
Chỉ khi biểu diễn, mới ăn mặc trang trọng như .
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính sát đất, phủ lên .
Anh như khoác lên sắc chiều tà, ngọn tóc nhuộm một lớp vàng nhạt.
Hàng mi dài khẽ rung như cánh bướm, mười ngón tay lướt , từng nốt nhạc tuôn từ đầu ngón tay.
Có những sinh năng khiếu âm nhạc, như .
hiểu những thuật ngữ như legato adagio, chỉ lúc tiếng đàn lớp lớp chồng lên .
Như những làn sóng dày đặc đầu xuân ngoài biển, dâng lên vọng như mây núi trùng điệp.
Nói là lãng mạn thì vẻ tầm thường, là sâu lắng phần quá đậm.
lặng lẽ .
Khi bản nhạc kết thúc, ngẩng đầu :
“Hay ?”
gật đầu từ tận đáy lòng, vỗ tay:
“Hay.”
“Chỉ là bản nháp, còn chỉnh sửa.” chỉ chồng bản nhạc dày cộp:
“Sửa thêm một chút, sẽ hơn.”
thích khúc nhạc , liền hỏi:
“Tên là gì?”
Bùi Tố do dự một chút, khẽ :
“Chưa nghĩ .”