Thống lĩnh thú nhân khẽ nuốt nước bọt - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-28 21:40:26
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giấm? Chua?

 

khịt khịt mũi trong nghi hoặc, cúi đầu bát miến tay.

 

Chẳng lẽ miến của cho nhiều giấm quá ?

 

Chị sẽ ghét nó chứ?

 

7

 

định bưng bát miến cửa thì bầu khí xung quanh bỗng trở nên nóng bỏng.

 

Thân hình cao lớn của Hoắc Nhị rung lên, đôi tai thú xuất hiện đầu . Nhịp hô hấp của trở nên dồn dập và hỗn loạn.

 

giật , định mở lời thì thấy đồng t.ử của Hoắc Nhị dựng như thể sắp mất kiểm soát.

 

"Đừng đây." Giọng khàn đặc.

 

kịp phản ứng, sải bước phòng đóng sầm cửa và còn khóa trái cửa từ bên trong.

 

Bình luận lướt qua:

 

"Á á á là kỳ dễ nhạy cảm!"

 

"Thống lĩnh sợ biến thành hổ dữ dọa bé cưng nên tự nhốt kìa!"

 

chợt nhận : hổ tự nhốt , đây chẳng là cơ hội ngàn năm một để trốn thoát ?

 

bưng bát miến, mở cửa chạy thẳng sang phòng Bạch Hà.

 

Bình luận thấy thì lập tức đau lòng, lên tiếng chỉ trích :

 

"Không chứ, bé cưng bỏ chạy?!"

 

"Bé cưng tàn nhẫn thế, bỏ mặc nam chính đang trong kỳ dễ nhạy cảm mà ?"

 

"Không bé cưng xoa dịu, Thống lĩnh ở trong đó khó chịu lắm đó, bé cưng tim !"

 

tim? Không chạy thì mạng luôn đấy.

 

8

 

nhẹ nhàng gõ cửa.

 

Bạch Hà mở cửa, thấy đến là thì nhướng mày.

 

vội đưa bát miến qua, ngước mặt cầu xin: "Chị xinh , chị giúp với, thả ?"

 

Bạch Hà với vẻ nhàn nhã: "Hoắc Nhị với em , ?"

 

"Anh định ăn thịt …” chun chun mũi, trầm giọng: "Thống lĩnh tự nhốt trong phòng, thấy đây là cơ hội trốn thoát nhất."

 

Bạch Hà thoáng ngẩn , đó, ánh mắt chị thoáng vẻ thích thú.

 

"Cậu tự nhốt ?" Giọng chị ẩn ý: "Được, giúp em."

 

Chị Phó thống lĩnh đúng là tâm thiện!

 

cảm ơn xong, bình luận mắt nổ tung:

 

"Nữ phụ độc ác thật, cố tình gây chia rẽ nam - nữ chính!"

 

"Biết rõ nam chính đang trong kỳ dễ nhạy cảm mà còn nhân cơ hội thả bé cưng ?!"

 

"Nữ phụ đúng là khác hạnh phúc, cố tình thả bé cưng để nam chính phát điên! Ác thật!"

 

Cái gì thế? Sao bình luận đúng sai ?

 

Bạch Hà lái một chiếc xe việt dã hạng nặng tới, hiệu cho lên xe.

 

Phó thống lĩnh đích lái xe, lính canh chẳng dám hỏi nửa câu, thả cho ngay lập tức.

 

Chiếc xe lao vun v.út vùng đất hoang tàn. Không bao lâu , phía cuối chân trời cuối cùng cũng lờ mờ xuất hiện bóng dáng căn cứ loài .

 

Xe dừng một cách vững vàng.

 

"Xuống xe ."

 

Bạch Hà gác một tay lên vô lăng, với vẻ dịu dàng: "Phía chính là căn cứ loài , chỉ thể tiễn em đến đây thôi."

 

nhảy xuống xe, chị bằng ánh mắt cực kỳ ơn: "Cảm ơn chị gái xinh ! Chị đúng là !"

 

Bạch Hà , khẽ một tiếng.

 

Đoạn, chị gác tay lên cửa sổ, lời như ẩn ý sâu xa: "Tạm biệt nhé, con nhỏ bé, hy vọng… Em sẽ hối hận về quyết định hôm nay."

 

hít thật sâu bầu khí tự do chạy về phía căn cứ loài .

 

Không hiểu , bỗng thấy trống trải lạ thường.

 

Chắc là vì từ nay gặp chị gái xinh nữa ...

 

9

 

Trong bụi cát, hàng chục con zombie bất ngờ ập đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thong-linh-thu-nhan-khe-nuot-nuoc-bot/chuong-3.html.]

 

Chúng gầm rú, lao về phía một cách điên cuồng.

 

c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Khi con zombie dẫn đầu sắp lao thẳng đến mặt , một bóng nhanh nhẹn lao từ bên cạnh, đá bay nó ngoài.

 

Người đó là chị gái xinh , hóa chị vẫn !

 

Bạch Hà rút v.ũ k.h.í , xông đám zombie, hành động một cách dứt khoát và mạnh mẽ.

 

lượng zombie quá đông, thấy một con định đ.á.n.h lén ở phía lưng chị , vội xông lên che chắn: "Chị nhanh , đừng lo cho em."

 

Zombie há cái mồm hôi thối, định c.ắ.n.

 

nhắm nghiền mắt trong tuyệt vọng.

 

Hối hận quá.

 

Biết thế thì thà để Hoắc Nhị trai ăn thịt còn hơn lũ zombie gớm ghiếc c.ắ.n c.h.ế.t.

 

Đột nhiên, một luồng gió mạnh lướt qua bên .

 

Vòng eo siết c.h.ặ.t, cơ thể kéo l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn một cách mạnh mẽ. Áp lực của kẻ săn mồi đỉnh cao quen thuộc bao trùm lấy .

 

mở mắt. Khi ngước lên, thấy gương mặt lạnh lùng, trai của Hoắc Nhị tựa như thần linh giáng thế.

 

Tim hẫng một nhịp.

 

Anh dùng một tay bóp cổ con zombie ném nó xa mười mấy mét.

 

Số zombie còn đội quân thú nhân tới tiêu diệt sạch sẽ.

 

Vẻ mặt Hoắc Nhị vẫn lạnh lùng. Anh nhẹ nhàng cúi đầu, chằm chằm đôi mắt sâu thẳm, đen láy.

 

Tim đập liên hồi.

 

Trong đau lòng, nhận rằng rung động kẻ suýt ăn thịt .

 

Bạch Hà thu v.ũ k.h.í , tới gần.

 

Nhìn đang ngẩn ngơ trong vòng tay của Hoắc Nhị, khóe miệng chị nhẹ nhàng nhếch lên thành một nụ ẩn ý, với giọng điệu trêu chọc: "Con nhỏ bé, hối hận ?"

 

khổ, tiến về phía Bạch Hà, leo lên xe của chị .

 

Chị liếc Hoắc Nhị, nhướng mày: "Thống lĩnh đại nhân cho phép ."

 

10

 

ghế phụ chiếc xe bọc thép của Hoắc Nhị.

 

Trong khoang xe, áp suất khí thấp đến mức khiến thấy nghẹt thở.

 

Hoắc Nhị đặt hai tay lên vô lăng, một câu nào.

 

Bình luận bắt đầu liên tục xuất hiện màn hình:

 

"Bé cưng hư quá ! Ủng hộ Thống lĩnh đại nhân trừng phạt thật mạnh!"

 

"Á á á, Thống lĩnh đại nhân lúc giận dỗi, mặt lạnh đúng là đẳng cấp ông chủ!"

 

"Khoan , kỳ dễ nhạy cảm của nam chính mà ngắn thế? Tự nhốt một lúc là xong ?"

 

"Lầu ơi, nãy chỉ là kỳ dễ nhạy cảm ngắn hạn do ghen tuông thôi! Kỳ dễ nhạy cảm thật sự sắp tới ~"

 

dòng bình luận, rúc ghế trong sự chột .

 

"Tại bỏ trốn?" Sau một hồi lâu, cuối cùng Hoắc Nhị cũng lên tiếng. Giọng trầm thấp, khàn khàn, lạnh lùng thấy rõ.

 

Nhìn gương mặt sa sầm của Hoắc Nhị, đột nhiên thấy xót xa như cam chịu phận.

 

cúi đầu, lí nhí: " sợ..."

 

Bầu khí trong xe nặng nề trong một khoảnh khắc.

 

Hoắc Nhị nhíu mày: "Sợ cái gì?"

 

"Sợ sẽ ăn thịt ." Vẻ mặt giận dữ của khiến mắt tự dưng cay xè: "Lúc nào cũng nuốt nước bọt..."

 

lúc đó, một loạt bình luận bùng nổ mắt :

 

"Ha ha ha, nuốt nước bọt! Bé cưng ơi, Thống lĩnh đại nhân thèm cơ thể của cô, chứ thèm thịt cô!"

 

"Cười c.h.ế.t mất, hóa bé cưng luôn hiểu từ "ăn" theo nghĩa đen hả?!"

 

"Nam chính: tưởng chúng đang yêu đương, em tưởng đang chuẩn đồ ăn???"

 

Hoắc Nhị đạp phanh cái rầm, dừng xe .

 

Anh tức đến mức bật , với ánh mắt kiểu cực kỳ khó tin.

 

"Ăn thịt em..." Anh lẩm bẩm, ánh mắt thoáng sững sờ. Ngay đó, sự sững sờ hóa thành nỗi chua chát và thương tổn sâu sắc.

 

Anh nhếch môi tự giễu cúi đầu xuống, những sợi tóc mái che khuất cảm xúc trong mắt .

 

 

Loading...