Thịt Xuân - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-23 21:44:51
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
2.
theo lão Chu về phía tây làng.
Trên đường gặp khá nhiều dân làng, họ đều chào hỏi niềm nở, còn hỏi con dâu mới nhà ai . Thấy dân phong thuần hậu như , cũng dần hạ thấp cảnh giác.
hỏi: "Trưởng làng Chu, Lưu Phương đột nhiên lên núi hái lá Xuân ạ?"
"Để nuôi lợn đấy! Lợn ở đây ăn lá Xuân thì thịt mới giòn và mềm !"
Nuôi lợn? nhớ lúc nãy quanh làng, hình như thấy nhà nào nuôi lợn cả. Đừng là lợn, ngay cả gà, vịt, dê thường thấy ở nông thôn cũng chẳng bóng dáng con nào.
"Trưởng làng Chu, lợn của nuôi thả rông ? Cháu chẳng thấy con nào cả."
Lão Chu khựng một lát bảo:
"Lợn của chúng đặc biệt lắm, nuôi hầm nên cháu thấy . Ngày mai Lưu Phương về, hãy để cô dẫn cháu tham quan. Đến , phía là chỗ cháu ở."
Đó là một ngôi nhà cũ kỹ nhưng bên trong sắp xếp khá sạch sẽ.
"Cháu cứ ở tạm đây nhé, lát nữa bảo bà nhà cho cháu món bánh thịt Xuân đặc sản, đảm bảo cháu ăn một miếng là mê ngay. Đây là đặc sản mà thành phố !"
Lão Chu đang hào hứng thì một trai trẻ bước , 25-26 tuổi, trông khá điển trai và khí chất, giống ở đây lắm. Anh , khẽ cau mày với lão Chu:
"Trưởng làng Chu, con lợn nhà cháu hình như ốm , ông mau qua xem !"
Nghe tin lợn ốm, sắc mặt lão Chu lập tức trở nên nghiêm trọng, chào một tiếng vội vã rời cùng trai đó.
nghỉ một lát định mạng, nhưng sóng quá kém.
Do mệt mỏi, lúc nào . Không bao lâu , cảm thấy vỗ vai . Mở mắt , mặt là một bà thím đang híp mắt, tay bưng một bát bánh thịt thơm phức.
"Cô bé tỉnh , mau nếm thử bánh thịt Xuân thím tự tay !"
3.
Bà thím vô cùng nhiệt tình, cứ như sợ ăn .
Miếng bánh vàng ruộm, tỏa hương thơm lừng, kích thích vị giác vô cùng. hiểu , miếng bánh nảy sinh một cảm giác bài xích khó tả.
lấy cớ mới ngủ dậy đói để từ chối.
Bà thím tỏ vẻ vui nhưng cũng ép, bà đặt bát bánh xuống bàn:
"Cháu đừng lãng phí nhé, bánh ba tháng mới ăn một , quý lắm đấy, mỗi nhà chỉ chia một phần nhỏ thôi."
Chỉ là bánh thịt lợn thôi mà, ba tháng mới một ? tò mò hỏi thì bà thím đáp:
"Lợn ở đây ăn liên tục lá Xuân trong ba tháng, dính mỡ, đổ bệnh, vết thương, nếu mùi thơm của lá Xuân sẽ giữ . Cháu bảo khó nuôi ?"
Lúc chuyện, mắt bà thím cứ chằm chằm từ đầu đến chân , cứ như thể chính là con lợn mà bà đang đến . Cảm giác đó khiến nổi da gà.
hỏi về Lưu Phương, bà thím bảo lẽ mai cô sẽ về cùng con trai bà, vài ngày nữa sẽ uống rượu mừng của họ.
Lưu Phương sắp kết hôn? Chuyện lớn thế cô từng kể với ? Họ mới quen hai tháng, lẽ bốc đồng như ?
Bà thím dặn lung tung buổi tối vì muỗi rừng độc lắm, về.
bát bánh thịt, do dự mãi nhưng cuối cùng vẫn dám ăn. lấy bánh mì mang theo ăn tạm.
Đang định uống nước thì bên ngoài tiếng ồn ào và ánh lửa lập lòe.
qua cửa sổ thấy một nhóm đang khiêng cái gì đó chạy nhanh về phía tây làng, do trời tối quá nên định theo xem . khỏi cửa, một bóng cao lớn chặn .
"Trương Đình, cô định ?"
4.
Đó là trai điển trai lúc chiều, tên là Ngô Trường Chí.
Anh bảo lợn hầm trốn nên đang bắt, dặn về phòng vì muỗi độc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thit-xuan-fnyh/chuong-2.html.]
mời phòng chuyện trò cho đỡ buồn.
Vừa phòng, chằm chằm bát bánh thịt Xuân. bảo ăn thịt, thế là cầm lên ăn ngon lành, cứ như đang ăn cực phẩm trần gian .
Ngô Trường Chí cho ở đây. Khi hỏi đùa ở vì cô gái nào , bỗng dừng ăn, vẻ mặt đau đớn nghiêm nghị :
"Đã làng Ma Xuân thì chỉ hai con đường để !"
"Đường nào cơ?"
hỏi.
"Ở đây, hoặc là..."
"Hoặc là gì?"
"Không gì, cô sẽ . Nghỉ sớm , mai bạn cô về thì cứ hỏi cô . đây, kẻo Trưởng làng Chu mắng."
Nửa đêm hôm đó, trằn trọc ngủ .
Mọi thứ ở đây trông thì bình thường nhưng cứ cảm giác quái lạ, nhất là chuyện "lợn trốn khỏi hầm".
quyết định xem cái hầm đó !
5.
theo hướng lúc nãy , thấy một hàng rào lớn.
Càng gần lối hầm, một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, giống như mùi mục rữa.
Trên nắp hầm thứ gì đó đang bò lổm ngổm, bật đèn pin điện thoại lên rụng rời chân tay: hàng ngàn con bọ màu đen đen, dày đặc, trông giống con gián nhưng nhỏ hơn, đang vỗ cánh.
Mùi hôi thối phát từ chính lũ bọ .
"Đó là bọ xít, dân gian gọi là 'con hôi'. Trong hầm chứa nhiều lá Xuân nên lũ bọ thu hút đến đấy."
Giọng Ngô Trường Chí vang lên lưng khiến giật b.ắ.n .
Anh kéo về, bảo nếu bọ xít c.ắ.n sẽ loét da, t.h.u.ố.c chữa .
Ngay lúc đó, một tiếng động lớn như tiếng vò gốm vỡ vang lên từ hầm, kèm theo tiếng "ư ư" nghẹn ngào.
Ngô Trường Chí bảo:
"Không gì , con lợn lời nên Trưởng làng Chu đang dạy bảo nó thôi, đ.á.n.h vài gậy là ngoan ngay."
Tiếng gậy đập "bịch bịch" vang lên, tiếng "ư ư" nhỏ dần mất hẳn. Đó thực sự là tiếng đập lợn ? Ngô Trường Chí kéo về phòng và dặn đừng chạy lung tung nữa. nhịn hỏi thẳng:
"Ngô Trường Chí, đang giám sát ?"
6.
Ngô Trường Chí trả lời thẳng mà kể cho lịch sử làng .
Anh là sinh viên cao học khoa Sử trường Đại học Giang An, đến đây để nghiên cứu gia phả họ Ngô.
Vào những năm Thiên Khải triều Minh, thiên tai liên miên khiến dân đói ăn cỏ, ăn vỏ cây, thậm chí ăn đá mà c.h.ế.t.
Một nhóm sự dẫn dắt của tộc trưởng chạy nạn núi sâu . Họ thấy nhiều cây Xuân nên ăn lá để cầm , nhưng đó dân làng bắt đầu c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn một cách bí ẩn. Tộc trưởng sâu núi để "tạ với sơn thần".
Vài ngày , ông mang về những chiếc bánh thịt Xuân thơm nức, bảo là sơn thần ban tặng. Ai ăn cũng đều khỏe . Từ đó, làng Ma Xuân tục lệ ăn bánh thịt Xuân.
Ngô Trường Chí dặn rằng đây là tập tục cổ xưa, là ngoài nên xen kẻo sơn thần trừng phạt. Anh khẳng định mai sẽ gặp Lưu Phương.
Sáng hôm , thím Ngô đến.
Thấy bát bánh thịt trống (do Ngô Trường Chí ăn), bà hớn hở dẫn đến nhà của bà ở đầu làng để gặp Lưu Phương, ngôi nhà khá khang trang, xây bằng gạch ngói.
Nhìn thấy Lưu Phương, thở phào nhẹ nhõm, nhưng thái độ của cô kỳ lạ.
Cô ôm và hỏi thầm: "Trương Đình, ăn bánh thịt Xuân ?"