Thịt Xuân - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-23 21:40:34
Lượt xem: 16
1.
Có một chuyện khiến vô cùng hối hận, đó là ngăn cản cô bạn nhất của – Lưu Phương – gặp gỡ gã bạn trai quen qua mạng.
Ba tháng , Lưu Phương trò chuyện cực kỳ tâm đầu ý hợp với một nam thanh niên mạng. Cả hai cảm giác như gặp tri kỷ, trò chuyện từ sáng đến tối, điện thoại gần như rời tay. Chưa đầy nửa tháng, họ xác lập quan hệ yêu đương.
Ngay đó, Lưu Phương đòi gặp mặt và cùng bạn trai về quê của – làng Ma Xuân – để chơi.
cảm thấy tiến triển quá nhanh, hiểu rõ nhân phẩm đối phương thế nào nên nên gặp sớm như . Nếu , nhất nên đợi sắp xếp xong công việc cùng .
Lưu Phương là kẻ lụy tình, cô âm thầm xách ba lô gặp mà với một lời. vốn định theo xem , nhưng công việc quá bận nên đành dặn dò cô cẩn thận, chuyện gì gọi cho ngay.
Cô một mạch suốt hai tháng. Trong thời gian đó, mỗi tuần Lưu Phương đều gọi cho hai .
Cô bảo làng Ma Xuân tuy điều kiện kém, tiệm tạp hóa, cửa hàng, sóng điện thoại yếu, mạng . bù non xanh nước biếc, dân phong thuần hậu, cực lực khuyên nên đến đó chơi vài ngày.
cũng thấy tò mò, cái làng chẳng dịch vụ gì như thế thì gì mà cô khen ngợi đến ?
Gần đây đang rảnh, thế là quyết định xin nghỉ phép năm để đến thăm Lưu Phương, xem thử cái ngôi làng sơn cước gì mà khiến cô lưu luyến rời .
Sáng sớm hôm , mua vé máy bay thẳng tiến đến làng Ma Xuân.
Lúc đến nơi là ba giờ chiều.
Vốn dĩ Lưu Phương hẹn đón ở đầu làng, nhưng đợi mãi thấy , gọi điện cũng thông, máy luôn báo ngoài vùng phủ sóng. Không còn cách nào khác, đành một làng.
Trước khi , tìm hiểu sơ qua mạng, làng Ma Xuân lịch sử hơn trăm năm, hiện tại vẫn còn hơn hai trăm hộ dân sinh sống.
Đi dạo một vòng quanh làng, nơi đúng như lời Lưu Phương : môi trường , tách biệt khỏi sự xô bồ của thành thị, gian yên tĩnh đến lạ kỳ, mang cảm giác vô cùng thư thái.
Tuy nhiên, một nơi vẻ lạc quẻ so với sự tĩnh mịch .
Đó là một sạp bán thịt lợn đang xếp hàng!
Những dân làng trông vẻ chất phác đang xếp thành một hàng dài, ai nấy mặt mày hớn hở, cứ như thể thứ họ mua thịt lợn mà là sơn hào hải vị quý hiếm !
"Hình như là cô bé từ bên ngoài mới đến!"
Không là ai hô lên một tiếng, những dân đang xếp hàng lập tức vây quanh . Họ vô cùng phấn khích, như khỉ trong sở thú, thậm chí còn chỉ trỏ bàn tán. Cảm giác khiến khó chịu.
May , ông chủ sạp thịt giải vây giúp :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thit-xuan-fnyh/chuong-1.html.]
"Nhìn cái gì mà , đừng con gái nhà sợ!"
cảm thấy ông chủ uy tín ở đây, vì ông dứt lời, dân làng đều ngoan ngoãn xếp hàng, còn ai xì xào về nữa.
Đợi mười phút, thịt chia hết, dân làng mãn nguyện rời . Ông chủ đặt d.a.o xuống, lau tay bảo:
"Cô bé, cháu tên Trương Đình, đến tìm Lưu Phương ?"
gật đầu: "Ông chủ, ông Lưu Phương ở ạ? Cháu gọi điện cho ."
Ông chủ : "Cứ gọi là lão Chu , là trưởng làng ở đây. Lưu Phương lên núi hái lá Xuân , hôm nay về kịp . Cô dặn đón tiếp cháu."
Lão Chu khá lịch sự, mời trong sạp thịt.
Tiệm lớn, bàn đặt khá nhiều thịt băm chuẩn sẵn, tỏa một mùi thơm thanh khiết khó tả. Từ bé đến lớn, đây là đầu tiên ngửi thấy thịt sống mà thơm như , chỉ là màu thịt vẻ thẫm.
khen: "Trưởng làng Chu, thịt lợn của ông thơm quá!"
Lão Chu hì hì, bốc một nắm thịt băm lên :
"Cô bé, đây gọi là Thịt Xuân, ở thành phố các cháu bao giờ ăn . Dùng nó bánh thịt thì giòn mềm. Đợi một chút, dọn dẹp xong dẫn cháu đến chỗ nghỉ."
Trong lúc chờ lão Chu, thử gọi cho Lưu Phương. Ban đầu vẫn gọi , nhưng vài tiếng chuông, từ chiếc tủ phía đông chợt phát tiếng nhạc chuông quen thuộc.
kinh ngạc tới mở tủ , bên trong quả nhiên là điện thoại của Lưu Phương!
"Cô bé, núi sóng yếu, Lưu Phương mang điện thoại tiện nên gửi giữ hộ đấy!"
kịp hỏi thì giọng lão Chu vang lên ngay lưng.
giật , lão Chu đang cầm một con d.a.o phay, , trông quái dị khó tả. lúng túng lùi một bước:
"Trưởng làng Chu, cháu thấy thời gian còn sớm, là cháu lên núi tìm Lưu Phương nhé?"
Lão Chu khà khà hai tiếng, cất con d.a.o bảo:
"Cô bé, trời sắp tối , đường núi khó lắm. Lưu Phương cùng bạn trai , cháu cứ yên tâm . Đi thôi, dẫn cháu đến chỗ ở."
Xét cho cùng, từ nãy đến giờ lão Chu vẫn khách khí, ác ý gì, lời giải thích cũng hợp lý, chắc là đa nghi quá thôi.