Chương 7
Vậy nên nếu chuyện Vân Lưu Mộng là con nuôi lộ , hậu quả ai cũng hiểu.
Từ “thiên kim cưng như trăng ” thành “một đứa trẻ nhặt về”... chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến Vân Lưu Mộng nhảy khỏi xe .
cạnh Vân phu nhân, thẳng lưng, rảnh rang thì những dòng bình luận đang động viên.
Vân phu nhân cau mày Vân Lưu Mộng:
“Con gì ? Tướng y như bọ . Không thể t.ử tế như chị con ?”
Dù trắng , nhưng Vân Lưu Mộng vẫn ý trong câu đó: con nuôi thì vẫn là con nuôi.
Mặt cô tái nhợt, nặn nụ nịnh bợ:
“Con ạ.”
Cho dù Vân Lưu Mộng đến trường, nhưng cuối cùng xe vẫn tới cổng.
giờ học, trong trường đông như hội.
Một vài bạn học quen mặt tò mò, như là ai.
chợt nhận , suốt hai tháng hè luôn giam trong phòng sách, ngày đêm học tập, da trắng , vẻ ngoài và khí chất dạy dỗ bởi mấy chị trong bình luận, khiến trông bình tĩnh, dịu dàng, mang đúng dáng vẻ thiên kim.
So với bé gái da đen, ủ rũ, cô độc ngày xưa đúng là hai khác .
Không ai nhận .
Vân Lưu Mộng chậm , cho đến khi một con trai cao gầy, sáng sủa tới chào hai con.
Là Bách Phong.
Vân phu nhân hiền hậu:
“À, là Bách Phong .”
Bách Phong lễ phép chào, hỏi:
“Dì đến đưa Mộng Mộng học ?”
Ánh mắt vô thức lướt qua :
“Còn bạn là…?”
Vân phu nhân Bách Phong Vân Lưu Mộng, tính toán trong một giây và ánh mắt tuyệt vọng của Vân Lưu Mộng, bà :
“À, dì đưa Kì An đến thủ tục nhảy lớp.”
Bách Phong nhắc theo bản năng:
“Kì An?”
Vân phu nhân lập tức tìm cớ, nở nụ chuẩn mực:
“Vân Kì An con gái ruột của dì. Trước nay học ở Vong Xuyên, năm nay mới chuyển về cho gần nhà, để tiện chăm sóc.”
Những bạn học xung quanh rõ ràng từng chữ.
Không ai ngu.
Họ lập tức hiểu ẩn ý: Vân Kì An là con ruột nên Vân Lưu Mộng .
im lặng gì.
Bách Phong suy nghĩ vài giây, đưa tay và mỉm :
“Chào , là Bách Phong.”
thấy trong mắt một tia hứng thú.
Vân Lưu Mộng lập tức chen :
“Bách Phong, đưa tới phòng học , cặp nặng lắm.”
Vân phu nhân đầu , ánh mắt chứa sự cảnh cáo rõ.
Lần đầu tiên, Vân Lưu Mộng lời bà.
Cô ba Vân còn đáng tin như nữa, cô lúc bám c.h.ặ.t lấy Bách Phong.
bàn tay vẫn thu về của Bách Phong, những dòng bình luận mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thien-kim-that-duoc-binh-luan-nuoi-lon/chuong-7.html.]
“Kì An!!! Đừng yêu đương!!!”
“Đàn ông mà tin tưởng thì heo cũng leo cây!! Rút mau!!!!”
“Đừng rơi cái bẫy tình cảm đó!! Bé thể tự lột xác mà!!!”
Khoé môi nhếch lên một chút, một ý nghĩ nghịch ngợm thoáng qua.
giả vờ chuẩn đưa tay … đợi các bình luận spam như vũ bão kéo tới, cuối cùng nhịn , mím môi , nâng tay lên sửa tóc, vén gọn tai, lạnh nhạt :
“Chào .”
Hứng thú trong mắt Bách Phong càng đậm, nhưng kịp gì thêm thì hiệu trưởng đến.
Hiệu trưởng đích dẫn và Vân phu nhân phòng việc, nơi giáo viên khối 12 chờ sẵn.
dễ dàng vượt qua bài kiểm tra.
Vậy là chính thức trở thành học sinh lớp 12 - lớp 1.
Ánh mắt của Vân phu nhân trở nên phức tạp, dường như chính bà cũng ngờ thực sự thành công.
Trước đó bà đồng ý … chỉ vì sĩ diện, chứ nghĩ thể .
một cái là hiểu ngay: bà đang thắc mắc tại đây học tệ đến .
một đứa trẻ yêu thương nuôi dưỡng, thẻ tự nhiên trở nên xuất sắc chứ?
Lúc đó họ thấy vô dụng, đáng để bỏ công sức, nuôi một đứa con nuôi ngoan ngoãn dễ sai khiến là đủ .
, kiên nhẫn dạy cách trở thành lớn, cho để hòa giải với những chiếc gai mọc trong lòng và thế là mới thể biến thành con hôm nay.
…
Những ngày đó trôi qua như nước chảy.
học hành, quen với bạn mới và theo chân Vân tổng đến công ty học xử lý công việc.
Bề ngoài, thứ đều bình lặng như gì xảy .
Chỉ , đang nhẫn nhịn.
Chờ đến ngày tiếp quản Vân thị, thì khi đó mới đủ tư cách ngang hàng chuyện với Vân tổng và Vân phu nhân.
lúc rảnh rỗi trêu Vân Lưu Mộng cũng vui.
Mỗi vô tình chuyện với Bách Phong vài câu, Vân Lưu Mộng lập tức căng thẳng lao tới bám lấy , mồm .
Nhờ mà Bách Phong nhanh ch.óng chán ngấy cô .
còn kịp chia tay thì tiệc Trung thu đến.
Bình luận của các chị vẫn hài như khi:
“Tiểu thư! Đến lượt ! học thiết kế thời trang, thể khiến cho cái váy của Vân Lưu Mộng đụng phát rách để nó mất mặt!!”
giả vờ nghiêm túc gật đầu:
“Vậy nhờ chị.”
“Không thành vấn đề! sẽ là hầu trung thành nhất của tiểu thư!”
đến nghiêng ngả.
Có nhẹ giọng:
“Bé con, thấy em vui như bọn chị mừng lắm.”
“Nếu tụi chị biến mất, em cũng sống thật nha.”
Nụ chậm chậm tắt:
“Các chị… sẽ rời ?”
Bình luận đáp:
“Sẽ ngày đó. Giống như chim non lớn lên rời tổ. Khi nào em cần tụi chị nữa, tụi chị sẽ biến mất.”
im lặng.
Và trong suốt buổi tiệc hôm , cố gắng thể hiện phiên bản nhất của .