Thiên Kim Giả Về Quê Ăn Tết - Chương: 02
Cập nhật lúc: 2026-03-04 05:37:04
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lũ ch.ó trong làng cứ như nhận tín hiệu, hết con đến con bắt đầu tru lên "á hú", chẳng mấy chốc, tất cả chúng đều tụ tập cổng nhà .
Chúng thấy con Vàng đang trong lòng Điềm Điềm, bình an vô sự và đang rên rỉ khô khốc như thể đang nũng.
Đâu còn cái vẻ uy phong lẫm liệt ngày thường nữa, cả lũ ch.ó đồng thanh im bặt.
Thấy bọn chúng, tiếng hú của con Vàng cũng nghẹn trong cổ họng.
cũng thấy hổ cho nó, mặt đám bạn ch.ó thì còn ăn gì nữa đây!
Con Vàng ư ử hai tiếng, chạy tót chuồng, chổng m.ô.n.g ngoài trốn biệt tích.
Điềm Điềm khi đủ thì từng thấy cảnh tượng bao giờ, con bé với vẻ khó hiểu.
giải thích cho em:
"Không , đám bạn của con Vàng đến thăm nó đấy mà."
Bà nội cổng, bảo với đám bạn của con Vàng:
"Thằng Vàng , về nhà hết ."
Trước khi , mấy con ch.ó đó còn sủa vang về phía con Vàng vài tiếng, cảm giác như chúng đang c.h.ử.i mắng thậm tệ lắm.
Con Vàng im thin thít dám động đậy.
Đợi đến khi bên ngoài còn động tĩnh gì nữa, con Vàng mới lén lút đầu thám thính.
Phát hiện còn bóng dáng " " nào nữa, nó mới dám mò ngoài, trong miệng còn tha theo cái chậu inox ăn cơm của , đặt thẳng xuống chân Điềm Điềm.
Điềm Điềm cứ tưởng nó đói nên định tìm đồ ăn cho nó, con Vàng cuống quýt sủa vang một tiếng.
Nó hất cái chậu lên trời, cái chậu rơi xuống phát tiếng "xoảng" khô khốc.
Điềm Điềm càng hiểu chuyện gì, sang cầu cứu.
buồn cảm động, vì nịnh bợ mà con Vàng cũng liều thật đấy.
Bình thường cái chậu đó chẳng ai đụng , thế mà hôm nay nó chủ động mang .
"Nó em mang chậu đốt pháo đấy, mấy đứa nhỏ trong làng đều thích chơi kiểu . Nó em... vui lên một chút."
Con Vàng tha cái chậu chạy tót ngoài, quên ngoái đầu sủa gọi chúng .
nắm lấy tay Điềm Điềm cùng chạy theo:
"Đi, đốt pháo thôi!"
Chú Hai thím Hai định ngăn vì lo lắng, nhưng bà nội cản họ :
"Không , cứ để bọn trẻ chơi."
Con Vàng đúng là bá chủ vùng quê, nó dẫn chúng bãi sông kinh nghiệm.
Mùa đông bãi sông nước cạn bùn nhiều, cực kỳ thích hợp để nổ hố.
Đuôi con Vàng ngoáy như chân vịt, giục giục chúng nhanh lên.
lấy mấy quả pháo lẻ , úp ngược cái chậu inox lên , để lộ ngòi nổ hiệu cho Điềm Điềm châm lửa.
Cái bật lửa cầm trong tay em nửa ngày trời vẫn quẹt , xuống, nắm lấy tay em:
"Bấm đây ."
Xì—— Ngòi nổ rực sáng.
Chúng lùi phía .
Tiếng pháo nổ giòn giã, chiếc chậu ch.ó hất văng lên thật cao, nhào lộn một vòng trung mới rơi xuống "xoảng" một tiếng cách đó vài bước chân.
Con Vàng lao v.út tới, tha chiếc chậu đặt chân Điềm Điềm, còn sủa "gâu" một tiếng như thể đang tranh công.
Chúng chịu trách nhiệm đốt pháo, còn con Vàng chịu trách nhiệm nhặt chậu.
Nó còn phấn khích hơn cả chúng , cái đuôi ngoáy tít mù như cái quạt điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thien-kim-gia-ve-que-an-tet/chuong-02.html.]
Đột nhiên, chiếc chậu thổi bay một hố bùn nước.
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
còn kịp ngăn thì con Vàng "vèo" một cái lao thẳng tới.
Con Vàng đang hưng phấn hễ gặp nước là hóa điên, nó chẳng thèm nhặt chậu nữa mà trực tiếp lăn lộn trong hố bùn.
Điềm Điềm há hốc mồm kinh ngạc con Vàng từ một chú ch.ó vàng biến thành một chú ch.ó màu đất.
Còn điều đang nghĩ là... Vàng ơi, mày tiêu đời , bà nội sẽ đ.á.n.h gãy chân ch.ó của mày mất.
Mà con Vàng hào phóng thì chẳng bao giờ ăn mảnh, nó bò khỏi vũng bùn, phi như bay về phía chúng để sẻ chia niềm vui.
Những ai từng nó "hại" đều thành thục tản né tránh, chỉ Điềm Điềm là ngơ ngác chậm một nhịp nên con Vàng vồ chính diện.
Rất nhanh đó, chiếc áo phao màu trắng của Điềm Điềm con Vàng bôi bẩn thành cùng một tông màu với nó.
đập tay trán, hỏng bét, phen đến lượt cũng tiêu đời .
như dự đoán, một quãng âm cao v.út vang lên bên tai:
"Vàng—— ơi——! Mày lăn lộn ngoài bùn đất hả?!"
Vừa thấy giọng , con Vàng lập tức "vèo" một cái, phóng thẳng ngoài cửa trốn biệt.
Bà nội cầm gậy nhóm bếp đuổi theo ngay sát nút.
Điềm Điềm từng thấy cảnh tượng bao giờ, chút lo lắng ngoài cửa, còn thì cũng chẳng kịp lau mặt cho em nữa.
kéo tay em chạy phắt ngoài.
"Mau, kịch để xem !"
Trên đường làng, bà nội cầm gậy nhóm bếp đuổi theo phía , con Vàng thì thè lưỡi chạy tung tăng phía .
Bà nội thở hổn hển:
"Vàng ơi là Vàng, mày đó cho tao!"
Con Vàng sủa đáp vẻ đầy trêu chọc: "Gâu gâu gâu!"
Chạy tầm hai mươi mét, nó còn quên ngoái đầu xem bà nội đuổi kịp .
Thấy bà theo kịp, nó còn dừng đợi một chút, đợi đến khi bà sắp đuổi tới nơi, nó mới vắt chân lên cổ mà chạy tiếp.
Người trong làng tiếng ồn ào thu hút chạy xem.
"Ồ, con Vàng lăn lộn ngoài vũng bùn đấy ?"
"Đoán xem năm nay bà cụ Chu quất nó trận nào ?"
" cược năm hào là thụi ."
" cũng cược là , ha ha ha ha."
Trẻ con từ khắp các ngả tụ tập , chạy nối đuôi lưng bà nội.
Mấy con ch.ó trong làng cũng từ trong ngõ lao góp vui.
Tiếng tiếng ch.ó vang lên ngớt, đoàn càng lúc càng đông.
Có cổ vũ cho bà nội, cũng cổ vũ cho con Vàng.
"Bà Chu cố lên!"
"Vàng ơi chạy mau lên!"
với tư cách là "tay sai" một của bà nội, đương nhiên cổ vũ cho bà :
"Bà ơi, bọc lót bên trái kìa!"
Dường như bầu khí vui vẻ lây lan, Điềm Điềm — con Vàng cho lem luốc đầy bùn đất — bỗng nhiên cũng cất tiếng.
"Vàng ơi——" em hét lớn, "Chạy mau lên!"
Tiếng hét xuyên qua đám đông ồn ã.