Hơn nữa khi đó ngươi vẫn rõ tung tích, mẫu ưu tư khó giải, sự tồn tại của chính là nơi gửi gắm tình mẫu t.ử của .
Suốt những năm qua, Thẩm gia từng một ngày nào từ bỏ việc tìm kiếm ngươi.
Ngươi cần tranh sủng với bất kỳ ai, ngươi là thiên kim của Thẩm gia, là bảo bối trong lòng phụ mẫu, điều bao giờ đổi.”
Thẩm Thanh Lê mếu máo, vành mắt đỏ hoe.
Ta dỗ dành tiểu cô nương, bèn vội vàng lảng sang chuyện khác.
“Lần đón ngươi về Thẩm gia, ngươi cũng đừng nghĩ rằng về là để hưởng phúc.
Thẩm gia là tước phủ hầu tước, qua kẻ đều là bậc cao môn hiển quý.
Ngươi là đích nữ của Thẩm gia, một quy củ cũng cần học, trách nhiệm thuộc về ngươi thì ngươi cũng trốn thoát .
Mụ bà t.ử châm ngòi ly gián ngươi hôm đó, chính là do thúc mẫu ở Nhị phòng mượn tay Tổ mẫu đưa đến bên cạnh ngươi.
Bà thực sự nghĩ rằng dựa bản lĩnh của ngươi thể đuổi khỏi Thẩm gia.
Bà chỉ đang ném đá dò đường, thăm dò xem thái độ của Thẩm gia đối đãi với còn như xưa .
Sau đó tìm một cơ hội đoạt quyền quản gia.
Ngươi cần …”
“Oa! Ngươi chỉ là một dưỡng nữ, mà quyền quản gia của Thẩm gia trong tay ngươi ?”
Ta: “…”
4
Tuy rằng “ông gà bà vịt” suốt cả nửa ngày, nhưng cũng là thu hoạch.
Ít nhất thì quan hệ giữa và Thẩm Thanh Lê dịu rõ rệt, nàng còn chấp nhất với việc đuổi nữa.
Thế nhưng, trong buổi gia yến chính thức chào mừng nàng hồi phủ.
Chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Giọng của thúc mẫu Nhị phòng ch.ói tai vang dội, bà cất lời dọa Thẩm Thanh Lê đang gặm cánh gà giật nảy .
Ta giả bộ uống , nén xuống ý nơi khóe miệng.
“ là trời cao phù hộ! Lê nha đầu nhà chúng lành lặn trở về !”
Thẩm Thanh Lê bên cạnh , lí nhí oán thầm.
“Nếu thì ? Chẳng lẽ còn c.h.ặ.t từng khúc mới về ?”
Ta nghiêng , bờ vai cũng run lên bần bật.
“Ây da! Ta thấy vở kịch Tôn Ngộ Không thật giả của Thẩm gia chúng cũng nên hạ màn !
Tranh nha đầu, thúc mẫu thương con, chỉ là con dù cũng huyết mạch của Thẩm gia.
Bấy nhiêu năm nay Thẩm gia cho con ăn sung mặc sướng nuôi nấng con, con cũng thể cứ chiếm đoạt đồ của Lê nha đầu mãi ?
Hiện giờ chính chủ hồi phủ , kẻ thế như con cũng nên rút lui thôi.
Ta thấy cái gia miếu của Vĩnh An Hầu phủ chúng , thanh tịnh, cực kỳ thích hợp để con tu dưỡng tính.
Dẫu khắp cả kinh thành cũng chẳng tìm nổi vị quý nữ thứ hai dám động thủ với do Tổ mẫu phái tới !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thien-kim-gia-cua-vinh-an-hau-phu/chuong-3.html.]
Ta gì, cũng chẳng cử động, cứ như thể bà nhắc đến là .
Phụ là đầu tiên nổi nữa, nhưng ông tiện tranh cãi với nữ quyến trong nội trạch, chỉ đành nhẹ nhàng đặt đũa xuống.
Mẫu hiểu ý của ông, vội vàng lên tiếng.
“Đệ lời là ý gì, Mộc Tranh và Thanh Lê đều là nữ nhi của chúng , chúng đều thương yêu như cả.”
Thật là… một sự bảo vệ vô cùng chân thành nhưng chẳng chút sức nặng nào.
Thúc mẫu quả nhiên bỏ ngoài tai, tiếp tục sắp xếp cuộc sống của nơi gia miếu.
Thẩm Thanh Lê cũng lọt tai nữa, quẹt cái miệng bóng nhẫy dầu mỡ.
“Ta đuổi Nhị tỷ tỷ , thấy tỷ ở nhà mà.”
Quả hổ danh là… nữ nhi ruột của phụ mẫu.
Mắt thấy sức chiến đấu của cả ba Đại phòng cộng cũng bằng một nửa thúc mẫu.
Tổ mẫu cuối cùng cũng chậm rãi mở miệng.
“Mộc Tranh, chuyện tự con thấy thế nào?”
Ồ? Lão phu nhân chủ động giao sân khấu cho , xem là định bao che cho Nhị phòng nữa .
Ta yểu điệu dậy, bước giữa sảnh, mỉm thúc mẫu một cái.
Chỉ một ánh mắt , thúc mẫu liền trở nên căng thẳng, theo bản năng rụt về phía .
“Tổ mẫu, phụ mẫu , cùng các vị trưởng bối.
Mộc Tranh là huyết mạch của Thẩm gia, các vị hôm nay mới .
Nay Tam hồi phủ, vốn là chuyện cả nhà đoàn viên, Mộc Tranh trở thành cái gai trong mắt ?
Có điều lời thúc mẫu cũng là vô lý.
Ta là dưỡng nữ của Thẩm gia, trọng trách quản gia quả thực đảm đương phần hổ thẹn.
Thế , hôm nay nhân lúc đều đông đủ, sẽ thanh toán rõ ràng các khoản trướng mục trong tay.
Sau dù là mẫu vị thúc mẫu nào tiếp quản, cũng đỡ nhiều phiền toái.”
Lời dứt, sắc mặt nhà họ Thẩm tại trường mỗi một vẻ.
Nếu nhất định , thì chính là ai nấy đều sự hưng phấn riêng.
Thúc mẫu Nhị phòng thì cảm thấy cuối cùng cũng cơ hội đoạt lấy tài quyền từ tay .
Những khác thì xoa tay mài quyền chờ xem náo nhiệt.
một thiếu nữ quản gia từ năm mười ba tuổi thể tra xét nợ , tống cổ bốn vị chưởng quầy của gia đình đại lao.
Làm thể để mặc cho nhào nặn!
5
Ta khẽ nâng tay, quản gia lập tức dẫn bưng lên mấy chồng sổ sách.
Đường của Tam phòng hạ giọng thì thầm với đường .
“Tiêu ! Nhị tỷ tỷ chuẩn mà đến! Nhị bá nương sắp gặp xui xẻo !”
Ta khẽ một tiếng, ném hai cuốn sổ trong đó xuống mặt thúc mẫu Nhị phòng.