Thích Anh - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-10 19:56:12
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô giúp việc đem mấy bộ quần áo ướt sũng của đến phòng giặt ủi.

 

Còn thì dẫn tới phòng dành cho khách.

 

Trong lúc đang dọn dẹp phòng ốc, dần nhận cơ thể chút bất thường.

 

Chẳng nhớ đây là thứ bao nhiêu đưa tay lau lớp mồ hôi hột túa trán, thụp xuống bên cạnh chiếc vali, lấy tay day nhẹ huyệt thái dương.

 

Hẳn là cảm .

 

dồn đống đồ lặt vặt trong góc, vùi đầu chui tọt chăn.

 

Vừa quấn c.h.ặ.t chăn quanh , mũi kịp thời nghẹt cứng.

 

Không khí bí bách trong chăn nhanh ch.óng tăng nhiệt, luồng nóng hầm hập phả lên khiến đầu óc cứ thế mụ mị .

 

bóp c.h.ặ.t mũi, hít thở nhịp nhàng bằng miệng.

 

Trong cơn mơ màng chỉ nhớ bao nhiêu bận, vài choàng tỉnh giấc.

 

Mép giường khẽ lún xuống.

 

Lương Trú Trầm về.

 

Bàn tay lạnh lách trong chăn, áp nhẹ lên vầng trán .

 

Cảm giác man mát nhanh ch.óng đồng hóa, chẳng mấy chốc mất tác dụng thanh nhiệt.

 

Lương Trú Trầm tung góc chăn , bế xốc hình đang cuộn tròn của lên.

 

"Dậy uống t.h.u.ố.c ."

 

ôm khư khư lấy chăn, lắc đầu nguầy nguậy thu lùi phía .

 

Căn phòng ngủ tối mờ tối mịt.

 

Chỉ một tia sáng ấm áp từ phòng khách hắt qua khe cửa rọi , soi chiếu khuôn mặt mờ mờ ảo ảo.

 

Anh nhíu mày.

 

chợt nhớ tới lời hứa với ban nãy.

 

Đành rụt rè ló đầu giải thích.

 

" mà uống t.h.u.ố.c cảm là đau bụng."

 

Một tác dụng phụ quái gở suýt chút nữa bẽ mặt ở phim trường.

 

Triệu chứng phát sốt cũng dần biểu hiện rõ ràng hơn.

 

hắng giọng, nhưng thanh âm vẫn mang vẻ khản đặc.

 

Lúc mở miệng, còn chẳng chủ cao độ giọng của , âm điệu kỳ quặc lạ lùng.

 

Nhịp thở của Lương Trú Trầm dần bình trở .

 

"Vậy thì nghỉ ngơi ."

 

Anh rút tay về, dậy định rời .

 

Đầu đau như b.úa bổ.

 

Muốn với lấy kéo , nhưng phản ứng quá chậm chạp, chỉ lướt nhẹ qua đầu ngón tay trong tích tắc.

 

Anh khựng bước, ngoảnh mặt sang.

 

"Còn chuyện gì cần giải quyết, ngày mai cứ báo với quản gia."

 

Bàn tay vò nát ga giường, khẽ thều thào.

 

"Xin ."

 

Lời thốt , chính cũng thấy nó thật vô duyên vô cớ.

 

Anh sững sờ trong mấy giây đầu .

 

"Câu xin với ai đây?"

 

"Là sám hối cho việc chia tay kiểu tuyệt tình hồi , là sợ sẽ dùng chiêu trò để trừng trị em?"

 

Vệt sáng ngoài cửa hắt đúng lên mặt khiến ch.ói mắt.

 

Nét mặt của bóng tối che khuất.

 

giơ tay , mềm nhũn thả bám víu lên thành giường.

 

"Lương Trú Trầm..."

 

Một lặng kéo dài thật lâu.

 

Cửa phòng đóng sập .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thich-anh/chuong-7.html.]

rời .

 

Nguồn sáng cuối cùng cũng vụt tắt, mắt chỉ còn là một mảng đen kịt.

 

Mất vài giây để thích nghi, mới lờ mờ đường nét mờ ảo trong bóng tối.

 

Anh xuống, tựa nguyên quần áo đầu giường.

 

nhích gần, úp đầu ngả hõm eo .

 

Người gồng cứng trong một khoảnh khắc liền đẩy .

 

"Ngủ cho ngon ."

 

Vừa về phía cánh tay cản cách một .

 

Đầu váng mắt hoa choáng váng cả .

 

buồn nhúc nhích nữa, chỉ bấu c.h.ặ.t vạt áo .

 

"Lương Trú Trầm, ôm em ."

 

Anh nhắm nghiền hai mắt như thể chẳng thêm gì nữa.

 

tỉ mẩn quan sát biểu cảm của , song cũng chẳng thái độ gì dư thừa.

 

Đành im bặt, lủi thủi rúc về cái tổ ấm áp chằng chịt trong chăn.

 

Càng nghĩ càng thấy tủi .

 

Một thứ cảm xúc kéo đến thật mơ hồ.

 

Chắc lẽ ốm chính là cách nhất để lớn vờ con nít.

 

Một mớ suy nghĩ lẽ ngày thường tuyệt đối thể xuất hiện bỗng dưng thi mọc lên như nấm mưa.

 

Lý trí thì gào thét hỏi chập mạch tình hình lúc .

 

cảm xúc lóc than vãn khó chịu quá, tại dỗ dành ? Chẳng ai yêu thương cả, cái thế giới tàn tạ đang cấu xé .

 

Lương Trú Trầm đột ngột trừng mắt tỉnh giấc.

 

"Em... về chỗ cũ !"

 

Giọng điệu phần gay gắt.

 

thể hình dung bộ dạng cau mày của lúc .

 

bám c.h.ặ.t lấy , hít hít cái mũi len chui tọt trong l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

Anh hít sâu một .

 

Vừa gỡ tay , đè nghiến lên thành giường.

 

Ngực cứ phập phồng lên xuống, vài bận nuốt khan.

 

Cuối cùng giống như bỏ cuộc buông xuôi, kéo mép chăn trùm kín lưng .

 

vùi mặt hõm cổ , áp miệng lên vùng da mềm mịn.

 

Anh vẫn buông một lời nào.

 

Áo len đong đầy nhiệt, chân thực truyền tới nhịp đập của con tim.

 

Từng nhịp từng nhịp, mạnh mẽ tươi mới.

 

cọ cọ mặt trong tuyệt vọng.

 

"...Anh hôn em một cái ."

 

Chẳng chút động tĩnh gì đáp trả.

 

"Cũng thôi, lây bệnh cho mất."

 

gượng gạo vớt vát chút liêm sỉ mỏng manh, chống tay nhỏm dậy khỏi n.g.ự.c .

 

Bỗng dưng vòng tay ôm siết lấy eo kéo trở , những nụ hôn cuồng nhiệt rơi xuống theo một quy luật nào.

 

Năm ngón tay đan sâu mái tóc, đỡ lấy phía gáy .

 

Anh từ đầu chí cuối vẫn một lời.

 

Hôn lên gò má, cọ xát lên vầng trán, vòng tay cũng ngày một ôm c.h.ặ.t hơn.

 

Không tiếng thở dốc của ai mỗi lúc một nóng hổi trầm đặc đến thế.

 

Nhiệt độ từ lòng bàn tay miên man dạo chơi dọc sống lưng, khi thì vỗ về, lúc mơn trớn vuốt ve.

 

Trong cơn hoang tưởng, như tìm về vòng tay ấp ủ của , ngập tràn trong niềm bình yên thư thái.

 

 

 

====================

 

Loading...