Thì Ra Phu Quân Luôn Muốn Hãm Hại Ta - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-05-03 00:27:56
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16
cúi gầm mặt xuống, hồi lâu chẳng nên lời.
Báo thù ư?
Chàng thừa tỏng gốc gác của , nhưng nếu đây gì, thì chắc chắn cũng .
"Biết tìm ai để báo thù cơ chứ?"
thẫn thờ ngọn nến le lói bàn:
"Bà nội ? Cha ? Hay là cả? Hoặc là kẻ lừa dối cùng bỏ trốn, dồn bước đường cùng lối thoát?"
"Hơn nữa nếu tìm đến tận cửa để rùm beng lên, kiểu gì chẳng đời dè bỉu là vịt hóa thiên nga ức h.i.ế.p nhà đẻ."
cố gắng tỏ thâm tình nhất thể, đưa mắt Nguyên Hành:
"Quan trọng nhất là, sợ lôi mấy chuyện cũ rích của nhà đẻ , sẽ ảnh hưởng đến ."
Nguyên Hành gật gù tỏ vẻ hiểu, dậy : "Cũng muộn , nghỉ ngơi thôi."
vội vàng nắm c.h.ặ.t lấy tay , ngước mắt lên , đôi mắt ngân ngấn lệ:
"Sau khi qua đời, cả nhất quyết cho bà chôn cất ở khu mộ tổ nhà họ Diệp, cha đành kiếm bừa một mảnh đất nào đó để an táng."
"Cho đến tận khi xuất giá, cha vì giữ thể diện, mới cho bà một cái bài vị đặt trong chùa Từ Ân. Mấy ngày nữa là đến ngày sinh kị của , lễ dời mộ cho bà, tổ chức một buổi pháp sự thật linh đình!"
Nguyên Hành nở nụ chiếu lệ: "Bây giờ trời đang rét buốt thế , nàng đang mang thai, chuyện để hẵng tính."
cúi mặt xuống, nước mắt lập tức tuôn rơi như mưa.
"Ui da…"
bụm lấy một bên mặt, vẻ vô cùng đau đớn.
Nguyên Hành quả nhiên lo sốt vó, bóp cằm để săm soi kĩ lưỡng: "Sao thế?"
tủi né tránh sự động chạm của :
"Nước mắt chảy vết thương, xót đến phát lên ."
Nguyên Hành dỗ ngọt: "Giận ?"
lặng thinh, chỉ ôm mặt thút thít .
Nguyên Hành dỗ dành: "Thanh Thu, đừng dở tính trẻ con nữa. Trên mặt nàng đang vết thương, t.h.a.i khí định, thế là vì cho nàng thôi!"
bằng ánh mắt tội nghiệp đáng thương hết sức.
Yêu cầu dời mộ quả thực quá phiền phức lằng nhằng, thừa chắc chắn sẽ đồng ý. bắt buộc đưa yêu cầu đó, bởi vì, mục đích thực sự của là cái cơ:
"Không cho dời mộ, ngày giỗ của , ít cũng cho đến chùa Từ Ân thắp nén nhang, dập đầu tạ tội chứ? Nếu uổng công con."
"Nếu ngay cả chuyện cỏn con mà cũng đồng ý, chứng tỏ chẳng hề thật lòng thật thích ."
"Chàng cứ luôn miệng dặn dò tĩnh dưỡng cho , tẩm bổ cho kĩ, thế thì bảo mà tĩnh tâm cho nổi!"
Nguyên Hành day day hai ngón tay lên sống mũi, rõ ràng là đang khó chịu. Chàng suy nghĩ chốc lát, cuối cùng cũng chịu nhượng bộ:
"Có thể thắp hương. mang theo nhiều tùy tùng, luôn túc trực bên cạnh để bảo vệ nàng."
Trong lòng mừng rỡ như mở cờ, ôm chầm lấy eo đàn ông:
"Đã bảo là thương nhất mà!"
Nguyên Hành xoa đầu : "Được , bây giờ thì ngủ ."
sung sướng một tiếng.
Con đường sống sót, tiến thêm một bước dài!
17
Để tránh việc Nguyên Hành sinh nghi, chủ động đề nghị, nếu Hồng Ngọc khỏe hơn thì gọi nó về hầu hạ.
Nguyên Hành hỏi: "Nàng giận con hầu nữa ?"
đáp rằng Hồng Ngọc cũng cố ý .
Dù Hồng Ngọc cũng là nữ quan từ trong cung , phép tắc lễ nghi chẳng chê , từng hầu hạ quý nhân, coi như cũng là từng trải sự đời.
Trên mặt đang vết thương tiện về nhà đẻ, chẳng chạm mặt cả, nên mấy ngày nay cứ để Hồng Ngọc đến nhà ngoại giao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thi-ra-phu-quan-luon-muon-ham-hai-ta/chuong-9.html.]
Thứ nhất, là để dằn mặt con mụ đàn bà ghê gớm đó.
Thứ hai, là để rõ ràng rành mạch với cha , nhất định dời mộ cho .
Thứ ba, là về nhà lấy mấy món đồ cũ của lên đây, giữ bên kỷ niệm.
Nguyên Hành chẳng buồn đoái hoài gì đến ba cái chuyện vụn vặt , lấy cớ bận bịu, ngày nào cũng trốn là trốn.
Thời gian thoi đưa, chớp mắt đến ngày giỗ của .
……
Sáng sớm tinh mơ, Hồng Ngọc đến xin chỉ thị, bảo là thể xuất phát đến chùa Từ Ân .
chẳng thèm đoái hoài gì đến nó, thành tâm thành ý thắp hương tắm gội, dặn dò kiểm tra kiểm tra đồ đạc mang theo.
Cứ thế dùng dằng kéo dài thời gian đến tận gần trưa mới chịu khởi hành.
Giữa trưa đến chùa thắp hương đông đúc, dễ tẩu thoát.
như dự đoán, tùy tùng theo ngoại trừ mấy con hầu sát cạnh , còn kha khá võ sĩ bảo vệ.
Sau khi lên xe ngựa, liếc mắt Hồng Ngọc, Thuý Nùng đang cách đó xa.
Mấy ngày nay ngoài quan sát, thấy Thuý Nùng là đứa ít mà chăm chỉ, chăm lo cho tỉ mỉ từng li từng tí, tính tình cũng khá là thật thà.
Đã mấy bận bắt gặp nó lén lút rủ rỉ rù rì với Hồng Ngọc, bảo là:
"Phu nhân thương xót , đặc biệt là với hai chị em thì càng gì để chê trách. Sau hai đứa nhất định tận tâm tận lực hầu hạ phu nhân."
Lúc đó Hồng Ngọc khẩy, tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm:
"Nói thấy chạnh lòng, hồi hai đứa hầu hạ Thái hậu với Công chúa, ai mà xuất cành vàng lá ngọc?"
"Vậy mà giờ hầu hạ một đứa con gái lẽ nhà quan tép riu. May mà ngày tháng hầu hạ cô cũng chẳng còn dài nữa ."
Thuý Nùng khó hiểu hỏi thế là ý gì, bảo thời gian hầu hạ phu nhân chẳng còn dài nữa? Lẽ nào hai chị em sắp gọi về cung ?
Hồng Ngọc chỉ mỉm gì.
Cuối cùng, Thuý Nùng gí ngón tay trán Hồng Ngọc, xỉa xói:
" hiểu ! Dạo trong phủ đồn ầm lên là Hầu gia đối đãi với cô đặc biệt hơn hẳn, định nâng cô lên hầu."
"Hóa là cô chị em với nữa, mà lên đầu lên cổ chủ t.ử chứ gì."
Hồng Ngọc đỏ bừng hai má, thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Kiếp mấy g.i.ế.c, từng giáp mặt Thuý Nùng. Nay xem , Thuý Nùng chẳng tí gì về mấy chuyện thâm cung bí sử .
Hôm nay nếu việc trót lọt, trốn thoát khỏi Trường An, đám hầu kẻ hạ sát cạnh chắc chắn sẽ vạ lây.
Nếu liên lụy đến vô tội, lương tâm đành.
Nghĩ đến đây, đưa tay vuốt nếp tóc, với Hồng Ngọc:
"Dạo ngươi chạy qua nhà , cho cha với cả sợ xanh mặt. Họ cứ tưởng định bới móc chuyện cũ, lật tung cái nhà họ Diệp lên chứ gì. Thế nên mấy hôm nay ngày nào cũng gửi mời, cứ một hai nằng nặc đòi đến thăm ."
"Hôm nay là ngày giỗ của , ai quấy rầy. Hồng Ngọc, ngươi về nhà mang theo ít lụa là gấm vóc với bạc nén, nhắn một câu, bảo là dăm bữa nửa tháng nữa sẽ về thăm nhà."
Hồng Ngọc sững , vội :
"Phu nhân, Hầu gia căn dặn con chăm lo cho chu đáo, e là thể..."
khẩy:
"Sao, sai bảo nổi ngươi nữa ? Hôm nay cứ nhất định bắt ngươi đấy thì ?"
Hồng Ngọc cúi gằm mặt, thái độ cứng cỏi kiêu ngạo cũng nịnh nọt khăng khăng:
"Con vẫn theo lệnh của Hầu gia!"
Thấy khí xe ngựa chùng xuống căng thẳng.
Thuý Nùng lén lút giật giật vạt áo của Hồng Ngọc, mỉm :
"Hay là để con cho. Tuổi của con khắc với ngày sinh tháng đẻ của lão phu nhân, nếu đến chùa, e là sẽ điềm gở."
vẫn vờ như đang bực tức, lườm Hồng Ngọc một cái cháy máy, bực dọc xua tay:
"Thôi , đổi cho Thuý Nùng ."