Thì Ra Phu Quân Luôn Muốn Hãm Hại Ta - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-05-03 00:42:18
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
17
Trời quang mây tạnh, cổng chùa Từ Ân đậu cơ man nào là xe ngựa, trong đó chẳng thiếu những cỗ xe của các gia đình danh gia vọng tộc giàu nứt đố đổ vách.
Hồi nhỏ từng kể "giai thoại" về chùa Từ Ân, năm xưa Tiên đế đau buồn vì mất vị ái phi sủng ái nhất, rắp tâm rũ bỏ hồng trần xuất gia tu hành.
Đất nước một ngày vua như rắn mất đầu, quần thần bỏ hàng vạn lượng vàng bạc để chuộc ngài về. Ba bảy lượt thỉnh cầu Tiên đế tục về thiết triều, thậm chí còn đúc tượng vàng tạc hình ngài, để con dân cúng bái.
Kiếp Nguyên Hành sai vây bọc kín mít ngôi chùa , trở thành cá thớt.
chùa Từ Ân, dám, vây chùa đồng nghĩa với tội dấy quân mưu phản.
……
Bài vị của thờ phụng tại Vãng Sinh đường.
quỳ tấm bồ đoàn, dập đầu thắp hương, kệ đặt bài vị, một cái ghi "Cố Diệp phủ Vạn thị nhụ nhân chi linh vị". (Bài vị của vợ quá cố họ Vạn thuộc nhà họ Diệp.)
Mẹ vốn dĩ mang họ Vạn, cái tên là do bà nội tiện miệng đặt bừa cho, gọi là Vạn Mẫu Đơn.
Dạo phận của bà bại lộ, cha từng hỏi bà họ gì, gốc gác quê quán ở ? Trong nhà buôn bán ăn gì?
Bà gạt nước mắt, là nhớ rõ, chỉ nhớ nhà nghèo rớt mồng tơi.
Lúc mất còn nhỏ dại quá, phần lớn kí ức đều mờ mịt lộn xộn.
Duy chỉ một chuyện nhớ như in.
Đợt đó cực kỳ sốt ruột, liên tục gửi thư cho ông ngoại , nhưng dường như chẳng đợi kết quả gì , bà lóc sưng húp cả mắt suốt một đêm ròng.
ngẩng đầu chằm chằm bài vị, nước mắt rơi lã chã. Đôi khi chính cũng chẳng rõ, tình cảm dành cho ruột là gì nữa.
Năm đó mới lên sáu tuổi, bà nhẫn tâm bỏ mà , lẽ nào bà phận một đứa trẻ mồ côi như sống trong nhà họ Diệp sẽ chịu bao nhiêu cay đắng tủi nhục ?
Bao nhiêu năm qua chỉ ôm duy nhất một tâm nguyện, mỗi khi ấm ức uất hận, một câu: "Đừng sợ, đây."
Tiếc đó chỉ là mộng tưởng hão huyền, căn bản chẳng bao giờ thành hiện thực .
Bởi , hận bà.
Hồng Ngọc đưa chiếc khăn tay sang, dịu dàng khuyên nhủ:
"Phu nhân lau nước mắt , lão phu nhân nếu đau lòng như , suối vàng cũng sẽ đau buồn theo đấy."
dậy : "Đến Trúc Tĩnh đường thôi."
18
Trúc Tĩnh đường ở phía ngọn núi của chùa, đúng như tên gọi, nó xây dựng bên cạnh một khu rừng trúc bạt ngàn.
Nơi đây thanh u tĩnh mịch, là chỗ chuyên dành riêng cho các nữ cư sĩ tạm nghỉ chân và dùng bữa cơm chay.
Một năm khi Nguyên Hành ngỏ lời bày tỏ tâm ý với , cha vội vàng sốt sắng đem bài vị của thờ cúng trong chùa ngay tắp lự.
Lúc đó từng đến đây chép kinh cầu phúc bao nhiêu , bởi nên cực kỳ rành rẽ quen thuộc với nơi .
……
Hương trầm cháy nghi ngút, mùi hương ngan ngát tỏa khắp gian phòng.
Căn phòng tối mờ mờ, chiếc án kỷ đặt một cây nến đồng, đế nến hình hoa sen dày cộm nhiều tầng, kiểu dáng vô cùng cổ kính mộc mạc.
cắm cúi chép kinh Phật nửa canh giờ .
Hồng Ngọc hầu phía lưng , mùi hương huân cho ngáp ngắn ngáp dài liên tục.
Theo như giao hẹn với trụ trì từ , giờ Thân chiều nay, sư thầy sẽ một buổi lễ cầu siêu giản đơn cho .
Đến lúc đó sẽ đem những cuốn kinh Phật do chính tay chép, cùng với hương dư, phan tràng và những vật dụng cúng tế khác đốt bài vị.
đưa tay bóp bóp cái cổ cứng đờ, dậy bước phía cửa.
Hé mở cánh cửa ngoài, thấy ở ngay cổng viện cách đó xa, hai mụ v.ú già lực lưỡng to béo đang canh gác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thi-ra-phu-quan-luon-muon-ham-hai-ta/chuong-10.html.]
Hai mụ tay lăm lăm gậy gộc, cái rét cắt da cắt thịt cho chốc chốc dậm chân bình bịch, đưa tay lên miệng hà cho ấm, nhân tiện còn rỉ tai chuyện thiên hạ.
lầm bầm c.h.ử.i thầm trong bụng:
"Thế là cái thói gì đây, còn xách theo cả hung khí nữa chứ, rốt cuộc là để phòng trộm cắp là phòng ngừa đây."
Hồng Ngọc bưng một chén nước ấm tới, :
"Khách đến hành hương ở chùa Từ Ân đủ thành phần thượng vàng hạ cám. Người thể ngọc ngà tôn quý, ngộ nhỡ kẻ nào đui mù mạo phạm, Hầu gia sẽ lột da rút gân con mất."
chẳng buồn đón lấy chén nước, lúc đưa tay khép cửa , vờ như trượt tay rơi chiếc b.út lông xuống đất.
Chiếc b.út lăn lóc mấy vòng dừng , vạch một vệt mực đen sì kéo dài mặt đất.
Hồng Ngọc thấy , vội vàng cúi xuống nhặt.
sai bảo nó cực kỳ trơn tru tự nhiên:
"Lau sạch vết mực đất , chốn thiền môn thanh tịnh, chớ để vấy bẩn nhơ nhớp."
Trên mặt Hồng Ngọc xẹt qua một tia khó chịu bực dọc, nhưng vẫn gượng .
Nó lôi chiếc khăn tay trong tay áo , nhúng nước nóng cho ướt, quỳ rạp xuống đất sức kì cọ vết mực.
về phía chiếc bàn học, thổi tắt phụt ngọn nến, cầm cây nến đồng lên ước lượng cân nặng, thuận miệng hỏi:
"Hồng Ngọc, ngươi tâm nguyện gì cầu xin Đức Phật ?"
Hồng Ngọc nhoẻn miệng :
"Con cầu xin Đức Phật phù hộ độ trì cho phu nhân tròn con vuông, sinh hạ thế t.ử bình an vô sự."
Xem kìa, trung bộc đáo để cơ đấy.
Thế nhưng kiếp , ngươi đếm xỉa gì đến đứa con trong bụng ? Vẫn rắp tâm hãm hại , đòi lấy mạng cơ mà.
tay lăm lăm cây nến đồng, nhẹ nhàng rón rén bước phía lưng Hồng Ngọc. Vung tay lên cao, dồn hết sức bình sinh đập mạnh một cú điếng xuống gáy nó.
Một tiếng "bịch" đục ngầu vang lên, Hồng Ngọc mềm nhũn ngã vật sang một bên. Sợ nó gào lên, chẳng để nó kịp định thần, bồi thêm mấy cú nữa thẳng gáy nó.
Máu tươi từ đất bắt đầu loang lổ chảy , thở Hồng Ngọc yếu ớt đứt quãng, mấy hé môi định nhưng chỉ thốt những tiếng rên rỉ rên la khe khẽ.
cứ đinh ninh là kiểu gì cũng vật lộn một trận sống mái với con ác nô , thậm chí còn chuẩn sẵn tâm lý bên ngoài phát hiện, ai dè dễ dàng đắc thủ đến .
Hóa , ác nhân cũng yếu ớt mỏng manh đến thế. Chẳng chịu nổi một đòn!
lạnh lùng Hồng Ngọc đầu đầy m.á.u me be bét, nhanh ch.óng bước về phía chiếc bàn vuông kê sát tường.
Trên bàn bày biện đồ cúng tế mang đến hôm nay, đều là những thứ lục tục chuẩn trong mấy ngày qua.
Trong cái bọc hành lý là quần áo cũ của , hai hộp thức ăn đặt song song chứa đủ các loại bánh trái tinh xảo mắt, ngoài còn hai chiếc bình sứ.
Một bình đựng rượu, bình còn là dầu hỏa.
Dạo gần đây thường xuyên đích xuống bếp, hầm canh nấu nướng đồ ăn cho Nguyên Hành, thứ dầu hoả trong bếp thiếu gì chứ.
vội vã tháo bỏ hết trâm cài vòng ngọc, bộ đồ cũ của .
Sau đó, tưới sạch sành sanh bình dầu hỏa đó lên cánh cửa và mặt bàn, những chỗ dễ bắt lửa nhất, phần còn trút hết lên Hồng Ngọc.
Hồng Ngọc lúc thoi thóp đó, nước mắt giàn giụa tuôn rơi, hai tay sức níu c.h.ặ.t lấy vạt váy , van xin t.h.ả.m thiết:
"Phu nhân, đừng, đừng mà."
từ cao xuống Hồng Ngọc, nhạt: "Trước mặt Thần Phật, nhất đừng giảo hoạt dối trá. Hồng Ngọc , ngươi thực sự con bình an vô sự ?"
Hồng Ngọc bàng hoàng tột độ, cuối cùng, nhắm nghiền mắt trong tuyệt vọng.
giật mạnh vạt váy , lưng về phía bàn học, cầm xấp kinh Phật mới chép xong lên, định dùng đống giấy lộn châm lửa.
Phật từng xót thương cho , thế nên, tự cứu lấy .
Bất chợt, thấy từ bên ngoài vang lên một tiếng động kỳ lạ, tựa như ai đó xông .