THÊ MÔN - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-22 04:40:20
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta nhất thời phản ứng kịp, thấy A Thọ mới sực nhớ đó là tên nguyên chủ.

 Người tới là một nam nhân mặc trường bào lạ mặt, bằng ánh mắt ngẩn ngơ. Bên cạnh là một cô nương nét mặt giống đến bốn phần.

— "Lạ kỳ , hôm nay ngày gì mà tú tài cũng xuống ruộng thế ." 

— Mấy gã lực điền gốc cây oang oang cái giọng.

Nhìn đôi "bích nhân" mặt, họ là ai . A Thọ nhỏ giọng bên tai :

 "Đó là nương t.ử thích." 

Ta co giật khóe miệng, đưa bình nước cho A Thọ, bảo cứ ăn uống đừng chuyện. 

Ta dậy, cứ đó ngước lên hai họ.

Nàng bước tới:

 "Tỷ tỷ, tụi đến nhà tìm tỷ, Trần thẩm bảo tỷ đồng đưa cơm cho tỷ phu ." 

Gương mặt trắng trẻo, đôi mắt mọng nước, đúng là vẻ khiến phát lòng lân ái. Ta ghé tai A Thọ thì thầm: 

"Đây là hoa khôi của mười phương tám hướng nhà ?" 

A Thọ: "Hả?"

Ta dậy phủi cỏ rác , kịp mở lời chào hỏi một đôi tay nắm lấy: 

— "Thấy tỷ và tỷ phu tình cảm mặn nồng thế , Uyển nhi cũng yên tâm . Tỷ lúc tỷ gặp chuyện Uyển nhi lo lắng đến mức nào ."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Ta bắt đầu thấy nghi hoặc. Trước đây nguyên chủ đối xử với tệ như thế, mà cô nàng để bụng ?

 Mà cũng lạ, tỉnh cả tháng trời nay, chẳng thấy một ai bên nhà ngoại đến thăm hỏi.

— "Nghe lời Uyển nhi khuyên , sống cho với tỷ phu, đừng đ.á.n.h nữa."

Hỏng bét, xem chúng nhắm thẳng .

Ta trợn tròn mắt A Thọ, thấy đang cầm nửa cái bánh bao, hoảng loạn xua tay:

 "Ta ... ..."

Mấy gã lực điền đang hóng hớt dường như cũng chẳng buồn xuống ruộng nữa, lời Liễu Uyển liền "ồ" lên một tiếng đầy thích thú.

— "Không tỷ phu với , là vô tình trông thấy khi ngang qua nhà tỷ. Tỷ phu dẫu tâm trí như trẻ nhỏ, nhưng tỷ cũng thể tay đ.á.n.h như , dù cũng là nam nhân cơ mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/the-mon-nrtf/3.html.]

Ta quyết định tay , lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng cho thoát, vẻ "hổ thẹn" mà thốt lên:

 — "Uyển nhi, đang ? Sao thể đ.á.n.h phu quân ? Muội... còn nhỏ, thì hiểu thế nào là nam nhân cơ chứ?"

Đám đông "ồ" lên một tiếng đầy ẩn ý. 

Gương mặt Liễu Uyển bỗng chốc đờ , dường như nghẹn họng. Xem , trình độ của nàng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ta sang hỏi: "A Thọ, từng đ.á.n.h ?" Đầu lắc như trống bỏi.

Liễu Uyển vội vàng tiếp lời: "Tỷ phu đừng sợ..."

Ta âm thầm dùng lực bóp mạnh tay nàng một cái, khiến nàng khẽ hít một lạnh. Ta bày vẻ chân tình tha thiết:

 — "Ây, Uyển nhi đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Ta và phu quân tình cảm mặn nồng lắm. Muội đến thăm bọn thì cứ trực tiếp nhà, hà tất lén lén lút lút như , để kẻ khác trông thấy dị nghị về thì ?"

Liễu Uyển cuống quýt biện giải, gương mặt xinh lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng. 

lúc , vị tú tài cuối cùng cũng lên tiếng, phong độ ngời ngời bước tới cạnh nàng

— "Uyển nhi cũng chỉ vì quan tâm nàng thôi."

Liễu Uyển như tìm chỗ dựa, đôi mắt lập tức đỏ hoe:

 "Phải, chỉ lo cho tỷ tỷ thôi. Trước đây tỷ vì Tần đại ca mà gieo xuống nước... Uyển nhi cũng chỉ là lo lắng cho tỷ phu thôi mà."

— "Vì Tần đại ca nào gieo xuống nước? Uyển nhi, của , thể bôi nhọ thanh bạch của như ?

 Ta gả cho A Thọ thì một lòng một với . Chuyện ngã xuống nước chỉ là vô ý, lời cay nghiệt thế?"

Ta chẳng tin nguyên chủ khi nhảy sông thông báo cho cả làng vì tình mà quyên sinh. Ta lập tức chặn họng khi nàng định nhắc chuyện đính ước.

 Sau một hồi tranh luận, giả vờ ôm mặt sụt sùi khiến Liễu Uyển á khẩu vì tức giận. Tần tú tài thấy liền lớn tiếng trách móc " lòng ".

— "Phải , nàng nhất, còn chẳng là gì cả. Các , thấy các nữa!"

Giả vờ ủy khuất ư? Ai mà chẳng . Liễu Uyển nức nở bỏ , Tần tú tài khi còn dành cho một cái đầy thất vọng cùng câu :

 "Nàng hãy tự lo cho !" .

Thật là một lũ nực . Một kẻ tâm kế nhưng nhiều, một kẻ hiếu thắng nhưng cãi lý.

 Cả hai cộng cũng chỉ là một món khai vị nhỏ nhoi, chẳng đáng để tâm.

 

Loading...