THAY ANH CHỊ CHĂM SÓC NGƯỜI CHA BỊ ĐỘT QUỴ HƠN BA NĂM NHƯNG LẠI KHÔNG ĐƯỢC COI TRỌNG - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:23:40
Lượt xem: 38

Khi luật sư đến tên trong bản di chúc, cả gia đình đều bật .

 

Anh cả lớn nhất.

 

Chị dâu che miệng, bả vai run lên từng đợt vì cố nén .

 

Chị hai cúi đầu, nhưng vẫn thấy khóe miệng chị cong lên.

 

Luật sư xong bốn chữ cuối cùng —

 

“Tô Vãn — .”

 

Ông khép tập hồ sơ .

 

“Trên đây là bộ nội dung di chúc của ông Tô Đức Sơn.”

 

ở góc phòng, gia đình .

 

Chăm sóc ông suốt 1095 ngày.

 

Đổi , chỉ nhận một chữ “”.

 

1.

 

Ngày cha , trời đổ mưa.

 

Không lớn, chỉ lất phất rơi, tí tách gõ lên cửa sổ.

 

Ông mất lúc ba giờ sáng.

 

ở bên cạnh.

 

Chỉ ở đó.

 

gọi cho cả ba cuộc điện thoại mới bắt máy.

 

“Ừm… gì ?”

 

Giọng lơ mơ, như mới tỉnh ngủ.

 

“Cha mất .”

 

Bên điện thoại im lặng vài giây.

 

“Ồ.”

 

Lại im lặng thêm vài giây nữa.

 

“Vậy… chuyện hậu sự em cứ lo , ngày mai bay về.”

 

Anh đang ở Thâm Quyến.

 

Bay về mất ba tiếng.

 

“ngày mai” mới tới.

 

Điện thoại của chị hai thì bắt máy khá nhanh.

 

“Hả? Cha mất ?”

 

Tiếng lập tức vang lên.

 

Rất lớn, vô cùng đau lòng.

 

“Chị lập tức mua vé! Hu hu hu—”

 

Chị đang ở Thành Đô.

 

Mua vé, bay về, về tới nhà, tổng cộng mất hai mươi sáu tiếng.

 

Khi đến nơi, lớp trang điểm của chị vẫn hảo.

 

Mắt cũng chẳng hề sưng lên chút nào.

 

Một thức trắng cả đêm.

 

Thay quần áo cho cha, lau cho ông, gọi điện liên hệ với nhà tang lễ.

 

Nước mắt rơi suốt đêm, sáng hôm mắt sưng lên như hai hạt óc ch.ó.

 

Chị dâu đến cùng với cả.

 

Câu đầu tiên khi bước nhà là “Cha ”, mà là —

 

“Giấy chứng nhận nhà đất ở ?”

 

Thấy ánh mắt của , chị nhẹ.

 

“Ý chị là chuẩn giấy tờ để lo hậu sự mà.”

 

Sau khi tang lễ kết thúc, đến ngày thứ ba.

 

Cả gia đình tụ tập trong căn nhà cũ của cha.

 

Không để tưởng niệm.

 

Mà bởi vì luật sư , đến lúc công bố di chúc.

 

Trong phòng khách hơn mười .

 

Anh cả ghế sofa chính, vắt chân lên, tay xoay xoay chìa khóa xe.

 

Chị dâu bên cạnh, ánh mắt đảo khắp căn phòng.

 

chị đang định giá.

 

Căn nhà ngay trung tâm thành phố, tuy cũ kỹ chật chội, nhưng vị trí .

 

Ít nhất cũng đáng giá ba triệu rưỡi tệ.

 

Chị hai ở phía bên , tay nắm c.h.ặ.t khăn giấy, thỉnh thoảng lau khóe mắt.

 

mắt chị khô ráo.

 

Mấy chú bác cô dì cũng đến.

 

Ngồi ghế bên cạnh, uống , c.ắ.n hạt dưa.

 

Đến để xem kịch vui.

 

ở góc phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-anh-chi-cham-soc-nguoi-cha-bi-dot-quy-hon-ba-nam-nhung-lai-khong-duoc-coi-trong/1.html.]

 

Chiếc ghế xa nhất.

 

Không ai rót cho .

 

Luật sư đến.

 

Họ Trần, hơn bốn mươi tuổi, đeo kính, vẻ mặt nghiêm túc.

 

Khi bước , ông liếc cả căn phòng.

 

Ánh mắt dừng một giây.

 

Rồi dời .

 

“Xin chào , là luật sư ông Tô Đức Sơn ủy thác khi còn sống, Trần Minh.”

 

Ông mở cặp công văn, lấy tập hồ sơ.

 

“Hôm nay sẽ công bố di chúc của ông Tô.”

 

Anh cả thẳng dậy.

 

Mắt chị dâu sáng lên.

 

Chị hai siết c.h.ặ.t khăn giấy.

 

“Trước khi bắt đầu.” Luật sư dừng một chút, “mong hết hãy quyết định.”

 

Hai chữ “ hết”, ông nhấn mạnh.

 

ai để ý.

 

Anh cả : “Luật sư Trần, bắt đầu .”

 

Anh chờ nổi nữa.

 

2.

 

Ba năm , cha đột quỵ.

 

Hôm đó đang tăng ca ở công ty.

 

Điện thoại reo, là dì Trương hàng xóm.

 

“Tiểu Vãn, cha cháu ngã ! Trong nhà vệ sinh! Dì tiếng động nên chạy qua xem!”

 

Khi chạy đến bệnh viện, cha đẩy phòng cấp cứu.

 

Bác sĩ là nhồi m.á.u não.

 

Nửa bên liệt.

 

Sau thể sẽ dậy nữa.

 

gọi điện cho cả.

 

“Em cứ lo , bên đang bận dự án, .”

 

gọi cho chị hai.

 

“Trời ơi đột ngột ! Tiểu Vãn em xử lý nhé, chị xin nghỉ khó lắm…”

 

Cha trong ICU tám ngày.

 

Ký giấy, đóng tiền, trao đổi với bác sĩ, tất cả đều do .

 

Trong tám ngày đó, cả gọi hai cuộc điện thoại.

 

Cuộc đầu tiên: “Tình hình ?”

 

Cuộc thứ hai: “Tiền viện phí cứ ghi , chia .”

 

Chị hai gửi một tin nhắn WeChat.

 

“Em vất vả , chờ chị bận xong sẽ qua.”

 

Chị đến.

 

Ngày thứ chín, cha chuyển từ ICU sang phòng bệnh thường.

 

Nửa cử động .

 

Nói chuyện rõ.

 

Ăn đút, vệ sinh đỡ, trở cũng cần giúp.

 

Bác sĩ : “Cần chăm sóc chuyên trách lâu dài.”

 

cha giường bệnh.

 

Ông .

 

Miệng ông mở , rõ, nhưng hiểu.

 

“Tiểu Vãn…”

 

: “Cha, con ở đây.”

 

Tối hôm đó, gửi email xin nghỉ việc cho công ty.

 

Anh cả chuyện, trong điện thoại: “Cũng , dù lương em cũng cao.”

 

Lương tháng của tám nghìn năm trăm tệ.

 

Không cao.

 

đó là của .

 

Chị dâu trong nhóm gia đình: “Tiểu Vãn nghỉ việc chăm sóc cha cũng , nó lập gia đình, đúng.”

 

Phía là một loạt biểu tượng “thích”.

 

Cô cả : “Tiểu Vãn hiếu thảo.”

 

Chú hai : “Con út hiểu chuyện.”

 

Không một ai : “Để giúp.”

 

Không một ai.

 

Loading...