Thất Nghiệp Về Quê, Tôi Nuôi Nhầm Thái Tử Gia Bắc Kinh - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-09 01:03:31
Lượt xem: 198
Cuối năm thất nghiệp, lếch thếch về quê, đặt chân xuống phát hiện em trai đang chơi bời với một thằng tóc vàng choe choét.
Mẹ kiếp, tâm trạng vốn cáu bẳn sẵn.
lao thẳng tới, cho mỗi đứa một trận.
Thằng tóc vàng ăn đòn gào lên t.h.ả.m thiết:
“Anh tao là Thái t.ử giới Kinh thành đấy! Mày dám đ.á.n.h tao hả a a a!”
Thái t.ử giới Kinh thành?
— công chúa trưởng thôn Mãng — buồn đôi co, chỉ lặng lẽ tay, đ.á.n.h càng hăng hơn.
Một tháng , trai thằng tóc vàng đến đón nó về nhà ăn Tết.
Nhìn ông chủ lớn cổng, sững , đầu óc trống rỗng trong giây lát.
Còn thằng tóc vàng, khi đang quỳ gối giúp bóp chân, cũng hóa đá tại chỗ.
Nó sang, giọng run run nhưng vẫn gấp gáp:
“Anh! Em bảo lấy giúp chị em cái kiện hàng mà lấy?! Mau qua đây, quỳ xuống nhận với chị em !”
1
Khi thấy em trai đang xổm ở đầu làng, ăn mì cay cợt với một thằng tóc vàng, cả lập tức bốc hỏa.
trải qua một hành trình đúng nghĩa “hành xác”: tàu khu vực nối tàu buýt, sang xe khách, cuối cùng còn leo lên chiếc xe ba bánh cà tàng để mò mẫm về quê, trong túi thì trống rỗng, tinh thần thì tàn tạ.
Mẹ kiếp, cuối năm thất nghiệp thôi đủ khiến phát điên .
bước thẳng tới, rằng, giơ tay cho ngay một cái tát.
Em trai tức đến nổ đom đóm mắt, phắt đầu :
“Làm cái gì ? Em trả tiền mì cay đàng hoàng mà!”
Nhận là , nó lập tức câm như hến, nửa chữ cũng dám ho he.
Thằng tóc vàng bên cạnh thì “vụt” một cái bật dậy.
Nó giật mạnh em trai lưng, hất cằm lên cao, liếc bằng ánh mắt tự cho là ngầu, má:
“Này, mày là ai? Dám động bố nuôi tao ?”
buồn đáp.
Chỉ giơ tay lên, tặng cho nó thêm một cái tát nữa.
Thằng tóc vàng đ.á.n.h đến choáng váng, ôm mặt xoay tại chỗ nửa vòng, ngẩn như sét đ.á.n.h.
2
“Mày… mày dám đ.á.n.h tao…”
Thằng tóc vàng run rẩy chỉ tay , cả phát run, trông như đầu tiên trong đời chịu uất ức lớn đến .
Em trai thấy thế, lập tức “xoẹt” một cái lách sang cạnh , mặt nở nụ nịnh nọt quen thuộc, còn cẩn thận thổi thổi bàn tay :
“Chị, chị đau tay ? Thằng điều, chị đừng chấp nó gì!”
“Chị đ.á.n.h thì đ.á.n.h em , cả năm em chị đ.á.n.h, nhớ lắm đó!”
Thằng tóc vàng tròn mắt kinh hãi, bật thốt lên:
“Hứa Tri Châu?!”
Hứa Tri Châu lập tức xách gọn bộ hành lý của , còn quên tiện tay bóp bóp chân lấy lòng:
“Đây là chị tao!”
Thằng tóc vàng kéo Hứa Tri Châu , vẻ mặt tức giận tiếc cho bạn đường thẳng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/that-nghiep-ve-que-toi-nuoi-nham-thai-tu-gia-bac-kinh/1.html.]
“Thì chứ? Cô tay chân, tự xách lấy?”
Nghe câu đó, em trai hít mạnh một ngụm khí lạnh, liều mạng nháy mắt với nó, mặt gần như sẵn ba chữ: mày xong .
Thằng tóc vàng chột , liếc trộm một cái, nhưng vẫn cố ưỡn n.g.ự.c lên, cứng miệng :
“Mày đ.á.n.h nó thì thôi, tao là Thái t.ử giới Kinh thành đấy, chẳng lẽ mày cũng dám đ.á.n.h tao ?”
3
nó bằng ánh mắt lạnh tanh.
“Anh mày là Thái t.ử giới Kinh thành ?”
nhếch môi.
“Vậy tao là công chúa trưởng thôn Mãng.”
Dứt lời, tay.
Với tư cách một chị chuyên nghiệp, tròn mười sáu năm kinh nghiệm đ.á.n.h em trai, thao tác thuần thục, đòn gọn gàng.
Thằng tóc vàng ban đầu còn gào to tên tuổi nó, nhưng chẳng mấy chốc chỉ còn kêu t.h.ả.m thiết, ôm đầu cắm cổ bỏ chạy.
“Đừng đ.á.n.h nữa! Ái da! sai ! thật sự sai !”
Nó ôm m.ô.n.g, nước mắt b.ắ.n tứ phía:
“Để… để xách hành lý giúp ngài!!!”
Hứa Tri Châu lập tức sa sầm mặt, ôm c.h.ặ.t hành lý của cho nó bén mảng:
“Cút! Tao là nô bộc gia sinh của chị tao! Mày là ngoài, hầu hạ chắc?”
4
“Về nhà.”
phủi tay, xoay thẳng.
Hứa Tri Châu lập tức khúm núm xách hết hành lý, theo sát phía .
Thằng tóc vàng dám hé răng, cúi đầu ngoan ngoãn lẽo đẽo theo chúng , trông chẳng khác nào một con chim cút mưa dội ướt sũng.
Đi một đoạn, Hứa Tri Châu ghé sát gần , hạ giọng:
“Chị, thật … thằng tóc vàng đó cũng tội lắm.”
Nó gãi gãi đầu.
“Nó tên là Tần Thước, mới chuyển đến lớp em mấy hôm .”
“Nghe nhà nó ở xa lắm, gia đình thấy nó nổi loạn, chịu học, suốt ngày xin tiền nên dứt khoát cho ít tiền sinh hoạt quẳng trường nội trú, mặc kệ luôn.”
“Với nó ăn khỏe khủng khiếp! Một bữa năm bát cơm đủ, còn thêm một bát mì!”
“Căng tin trường nuôi nổi, ngày nào nó cũng đói đến mức mắt xanh lè, thấy đồ ăn là như sói thấy thịt…”
Nói tới đây, nó thở dài một , giọng đầy thương cảm:
“Lần đầu em gặp nó, nó thấy em cầm nửa cái bánh kẹp thôi mà mắt sáng rực lên…”
“Hôm nay em mời nó ăn một gói mì cay, nó vui tới mức gọi em là bố nuôi luôn.”
5
Nghe em trai kể, liếc thằng tóc vàng phía đang cúi gằm đầu, bước chân lảo đảo, khẽ nhíu mày.
Bỗng nhiên hiểu vì nó cứ luôn mồm xưng là Thái t.ử giới Kinh thành.
Có lẽ đó là lớp vỏ tự vệ duy nhất của nó ở nơi đất khách quê .