Thập Niên 80: Trọng Sinh Phấn Đấu Làm Giàu - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-25 14:01:11
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Dì Tiêu, đừng vội, lát nữa chúng chuyện, hết hãy tiếp khách ."
Văn Thanh .
Dì Tiêu gật đầu:
"Được."
Thế là kéo tủ , lấy từ ngăn kéo nhỏ ở quầy một cuốn sổ bìa, lượt ghi yêu cầu của khách.
Ví dụ: Cầm sợi tổng hợp đến áo sơ mi trắng, cái thu phí công.
Ví dụ: Mua vải poly quần lửng, mang chỉ đến , khóa lưng , là khóa kéo phía khóa kéo nghiêng, cái đều ghi .
Lại ví dụ: Chiếc áo hôm qua hôm nay đến lấy, còn thiếu 5 hào tiền trả.
Dì Tiêu lượt ghi nhớ.
Văn Thanh thì cầm thước dây, đo vai rộng, tay dài, vòng n.g.ự.c, vòng eo cho khách may áo, liệu lượt cho dì Tiêu và bảo dì Tiêu ghi .
Tiếp đó, Văn Thanh dùng phấn màu đỏ, dựa thước gỗ, vẽ đường nét vải sợi tổng hợp màu trắng.
Trình độ thuần thục khiến khách hàng cứng lưỡi, lũ lượt xì xào với dì Tiêu.
"Dì Tiêu, cô mời một giúp việc ghê."
" đó, cô bé thật sự tài mà."
" cứ tưởng là mẫu chứ, lớn lên cũng xinh xắn, chắc chắn là bộ mặt của tiệm may dì Tiêu."
"..."
Văn Thanh mà .
Dì Tiêu chút che giấu :
"Đâu , chiếc váy vải bông hoa nhỏ mà cô gái đang mặc và đôi dép xăng đan sọc ngang , đều là do Văn Thanh đó."
"Thật ?"
Các khách hàng lũ lượt ngạc nhiên.
Cô gái trẻ cũng ngạc nhiên về phía Văn Thanh hỏi:
"Chiếc váy và đôi giày thật sự là do cô ? Cô nghĩ cách như ?"
Văn Thanh ngượng, :
"Cũng gì, chỉ là lúc rảnh rỗi, cháu thích những chiếc váy và đôi giày khác biệt một chút."
"Vậy , lúc rảnh rỗi, cô thể giúp thêm những kiểu váy khác ? sẽ trả tiền cho cô."
Cô gái trẻ , trông như một tiền.
"Được thôi ạ."
Văn Thanh đồng ý, dù lúc rảnh rỗi cô thực sự thích giày, vẽ váy.
Cô gái trẻ mỉm , chỉ chiếc váy vải bông hoa nhỏ đang mặc :
"Bộ thích, bạn học của em họ thấy nhất quyết đòi một chiếc y hệt, nên mới đến đây mua vải . Cô cho một bộ nữa nhé. Chỉ cần là vải bông hoa nhỏ màu sắc khác là ."
"Được ạ."
Văn Thanh đồng ý.
"Mấy ngày thì xong?"
Cô gái trẻ hỏi.
Văn Thanh về phía dì Tiêu, cuốn sổ ghi chép của dì Tiêu, đó trả lời:
"Ba ngày cô đến lấy."
"Được, ba ngày sẽ nhờ em họ hoặc bạn học của em họ đến lấy."
"Được thôi."
"Cảm ơn cô."
Cô gái trẻ chọn vải, trả tiền đặt cọc, cầm phiếu hẹn rời .
Văn Thanh thì bắt đầu dựa theo cuốn sổ nhỏ của dì Tiêu, từ , một bộ áo ngắn tay và quần lửng đơn giản.
Ngồi máy may, đặt chân lên bàn đạp, khoảnh khắc đó cô mới cảm thấy thực sự trở , trở về cái thập niên 80 mà cô còn lầm đường lạc lối.
Cô đạp máy may một lúc, để máy may nóng, xỏ chỉ kim, vải đặt kim, theo tiếng "cộc cộc cộc" ngừng nghỉ, cô bắt đầu tập trung.
Áo ngắn tay và quần lửng mùa hè là đơn giản nhất, vẽ đường kẻ, cắt, may, quần thì dựa vòng eo của khách, bọc thun tròn hoặc dẹp, đường kim một vòng đồng thời cũng vài mũi sợi thun, tác dụng cố định.
Chỉ trong một buổi sáng, Văn Thanh xong bảy tám chiếc áo ngắn tay đơn giản, kịp bữa trưa, cũng khách hàng nào.
Lúc cô mới với dì Tiêu về việc đến tiệm may của dì Tiêu giúp đỡ, cũng như việc bán giày.
Dì Tiêu rót , đối diện Văn Thanh.
Dì Tiêu cũng là một phụ nữ độc lập, bà mối quan hệ với chồng, chút tay nghề liền một đến huyện thành mở tiệm.
Chồng con bà đều ở nông thôn, thỉnh thoảng sẽ qua thăm bà, bà cũng thường xuyên về quê.
Mới kết hôn, nhà chồng đều xem thường bà, bây giờ bà năng lực, mỗi tháng kiếm cũng ít, nhà chồng ai nấy đều cung phụng bà, đối xử với con trai bà cũng nên hiện tại cuộc sống của bà cũng tệ.
"Con định tính ?"
Dì Tiêu hỏi:
"Một tháng dì trả con mười lăm đồng tiền công thì ?"
Văn Thanh :
"Dì Tiêu, mười lăm đồng nhiều quá."
"Nhiều quá?"
Dì Tiêu kinh ngạc, Văn Thanh thật thà giả vờ ngây ngô , bây giờ lương của thành phố đều tăng, trung bình cũng hai ba chục đồng, chỉ riêng với tay nghề của Văn Thanh, nếu đến thành phố ít nhất cũng 30 đồng một tháng, bà trả mười lăm đồng là ít, ngờ cô bé còn chê nhiều.
Văn Thanh gật đầu:
"Nhiều quá. Dì Tiêu, cháu cũng , cháu giúp dì nhưng điều kiện của cháu là bán giày ở đây. Việc cơ bản nhất của việc bán giày là cháu giày để bán, giày để bán thì cháu giày chứ, vì , cháu thể ở đây cả ngày quần áo cho dì. Cháu dành nửa ngày để giày."
"Ý con là con nửa ngày công?"
Dì Tiêu hỏi.
"Ban ngày ạ, cháu sáng sớm đến, chiều hai giờ hơn thì về nhà."
Dì Tiêu do dự, ý định ban đầu của bà là Văn Thanh ở đây cả ngày.
Văn Thanh tiếp tục :
"Ở đây bán một đôi giày, sẽ theo lời dì Tiêu , trích cho dì ba hào tiền. Ngoài , vải vóc cháu dùng cũng sẽ là vải vóc của tiệm dì, dì Tiêu thấy ?"
Dì Tiêu ngước mắt Văn Thanh, đây bà chỉ cảm thấy Văn Thanh lanh lợi, xinh xắn, đẽ. Giờ phút phát hiện ba từ xa xa đủ để hình dung cô bé, cô bé thông minh, bình tĩnh, một loại mị lực khiến thể kháng cự mà tin phục.
Dì Tiêu suy tư, Văn Thanh đúng, giày cần thời gian, một đôi giày bà im thể kiếm ba hào tiền, xét về tay nghề và kiểu dáng giày của Văn Thanh, chắc chắn sẽ bán chạy.
Hơn nữa, vải vóc Văn Thanh dùng để giày còn mua từ tiệm may của bà.
Dì Tiêu tính toán trong lòng, tính toán thế nào, bà cũng thấy giao dịch bà chắc chắn kiếm lời lỗ, huống hồ tay nghề của Văn Thanh thật sự là độc nhất vô nhị trong huyện thành.
Vì , khi suy nghĩ một lát, dì Tiêu một nữa mở miệng :
"Vậy dì trả con mười đồng tiền công một tháng, nhưng con đảm bảo một tháng quần áo cho dì ít hơn hai mươi bộ, nếu dì sẽ lỗ vốn."
Dì Tiêu lỗ vốn, thật trong lòng đang sung sướng.
Văn Thanh nhạt:
"Dì Tiêu yên tâm, cái thành vấn đề ạ."
"Vậy cứ quyết định . Tuy nhiên, hai ngày nay tính tiền công, đây là con hứa ."
Dì Tiêu vẻ keo kiệt.
"Được ạ!"
Văn Thanh cũng so đo.
Hai bàn bạc xong, dì Tiêu chuẩn cơm trưa, mới dậy, định hỏi Văn Thanh ăn gì thì cô lấy từ túi hộp cơm sứ men trắng, hộp cơm một nắp gỗ đậy kín.
"Con ăn ở đây ?"
Dì Tiêu hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-trong-sinh-phan-dau-lam-giau/chuong-5.html.]
Văn Thanh :
"Không ạ, cháu mỗi ngày đều chuẩn cơm cho cháu. Lát nữa cháu uống chút nước sôi là ."
"Chuẩn gì, dì xem nào."
Dì Tiêu tò mò hỏi.
Văn Thanh thật cũng , buổi sáng cô dậy thì Diêu Thế Linh chuẩn sẵn cho cô, cố ý giữ để cô mang ăn, là công cho , đều lo cơm, sợ Văn Thanh đói bụng, liền đưa cái hộp sứ men trắng duy nhất trong nhà cho Văn Thanh cầm, bảo cô mượn chút nước uống của dì Tiêu.
Vừa mở , Văn Thanh ngây .
Dì Tiêu thấy , :
"Văn Thanh, ngờ đồ ăn nhà con cũng khá đó chứ, bánh bao bột mì trắng kèm cải trắng xào thịt. Đến đây, dì hâm nóng cho con, con uống thêm chút nước ấm, dì cũng giữ con ăn ở đây ."
Văn Thanh ngơ ngẩn.
Cô nhớ rõ hôm qua khi ăn cải trắng xào thịt, Văn Lượng và Văn Bằng ăn miệng bóng nhẫy, cứ kêu ngon.
ăn một nửa, Diêu Thế Linh cho ăn nữa, là một thể ăn nhiều như , nếu buổi tối sẽ ngủ .
Thế là bà cố tình giữ một phần cải trắng xào thịt, bây giờ tất cả đều trong hộp sứ men trắng của cô.
Trong lòng Văn Thanh dâng trào cảm xúc, mắt cay sè, đồng thời cảm thấy từng luồng nước ấm chảy qua trái tim, khóe miệng khỏi cong lên.
Cô may mắn, may mắn trùng sinh, may mắn hiện tại thứ đều kịp, cô yêu thương cô đến .
Sau khi hâm nóng bánh bao bột mì trắng và cải trắng xào thịt, cô cũng ăn hết, mà để hơn nửa chuẩn mang về.
Sau khi ăn xong nghỉ ngơi, Văn Thanh liền bắt đầu việc.
Dì Tiêu thấy , khen ngợi ngớt, mời Văn Thanh thật sự là sáng suốt.
Đến hai giờ rưỡi chiều, Văn Thanh bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà.
Dì Tiêu hứa chuyện gì, đương nhiên cũng sẽ đổi ý, dặn dò:
"Ngày mai cần mang cơm, cứ ăn ở chỗ dì."
"Không ạ, cháu chắc chắn sẽ chuẩn cơm cho cháu, cháu thể từ chối ý của ."
Văn Thanh , đó chỉ bốn phía máy may hỏi:
"Dì Tiêu, những mảnh vải vụn dì còn ạ?"
Dì Tiêu cúi đầu xuống đất, lúc thị trường những loại vải đủ màu sắc, tuy nhiên, nghề may vá thiếu nhất chính là vải vụn, đôi khi nhiều còn thấy phiền, nghĩ vứt thì tiếc, giữ thì tốn chỗ mà vô dụng.
Dì Tiêu xua tay :
"Bỏ , bỏ , nếu con thấy ích, con cứ lấy về hết ."
"Dạ !"
Văn Thanh vui mừng khôn xiết.
Dì Tiêu thấy , , đúng là một đứa trẻ thật thà.
Văn Thanh nhặt một đống vải vụn, nhét túi, khỏi tiệm may của dì Tiêu, qua một con phố, mới thể lên Đại lộ, con phố bán ít hàng hóa.
Văn Thanh thấy một cửa hàng văn phòng phẩm, bán b.út, vở, mực nước v.v.
Văn Lượng năm học nhưng cặp sách cũ nát của ngay cả cây b.út máy cũng , Văn Thanh nhớ rõ Văn Lượng học giỏi, Văn Thanh mua cho một cây b.út máy, mua cho Văn Bằng một cây b.út chì.
Vào tiệm văn phòng phẩm, giá cả.
Bút máy hiệu Tân Gia Thôn sáu hào sáu một chiếc, nhưng b.út máy mực xanh đen hiệu Cực Mực một đồng hai hào, chủ tiệm đây là b.út mực dễ tắc.
Bút bi đen hai hào một chiếc.
Bút chì hai phân một chiếc, b.út chì tẩy ở đầu thì ba phân một chiếc.
Văn Thanh trong tay còn hai ba đồng tiền, nhưng cô dám tiêu, dù lúc còn nhận tiền nhưng cô đặc biệt mua cho Văn Lượng và Văn Bằng một ít đồ dùng học tập, vì mua một chiếc b.út bi đen và một chiếc b.út chì tẩy, tổng cộng tốn hai hào ba phân tiền, đó mới xách túi về phía Đại lộ.
Nửa giờ trở về làng Thủy Loan, khi ngang qua cổng làng, hàng xóm tiếp đón khách sáo.
"Văn Thanh từ huyện thành về ."
"Văn Thanh về sớm thật đó."
"Hôm nay sớm ?"
"..."
Văn Thanh lượt đáp .
Chỉ là Văn Thanh qua, những xì xào bàn tán chuyện phiếm.
Lúc , một trai ngơ ngác bóng lưng Văn Thanh, đó :
"Thật Văn Thanh lớn lên thật đó, làng ai bằng cô , để ý, giờ cảm giác càng hơn."
Lời trai dứt, tát một cái:
"Đẹp cái gì mà , loại con gái thể lấy !"
" ! Đẹp ăn cơm ."
"Cậu xem Văn Thanh từng xuống đất việc nặng bao giờ ? Nó ngoài cái mặt , chẳng tài cán gì, ăn ngon lười . Thích chải chuốt, chỗ nào!"
" cho các cô , tuyệt đối đừng theo Văn Thanh mà học, coi chừng gả !"
"..."
Một đám lớn đang giáo d.ụ.c con cái xung quanh, Văn Thanh nghiễm nhiên là hình mẫu phản diện của làng Thủy Loan, tuyệt đối thể học theo Văn Thanh.
Văn Thanh lúc về đến sân nhà , sân thấy Diêu Thế Linh dùng hai chiếc ghế, đặt cái nia lên, đang sàng lúa mạch.
Nhà khác đều là hai hợp sức, nhà cô chỉ một Diêu Thế Linh .
"Mẹ."
Văn Thanh kêu một tiếng.
Diêu Thế Linh đầu :
"Văn Thanh, con về sớm ?"
Văn Thanh sân, kể cho Diêu Thế Linh về cuộc đàm phán của với dì Tiêu.
"Một tháng mười đồng, con còn bán giày nữa?"
Diêu Thế Linh thể tin , thể tin một ngày Văn Thanh sẽ đổi tính tình, trở nên tích cực như .
"Vâng."
Văn Thanh gật đầu :
"Con nhận một đơn hàng là một đôi giày, con định bán cho họ hai đồng năm hào, ba hào cho dì Tiêu, trừ chi phí của con, thể kiếm một hai đồng."
Trên mặt Văn Thanh tràn đầy nụ .
Diêu Thế Linh từ trong tâm mà vui mừng.
Văn Thanh lúc mới đặt ánh mắt lên đống lúa mạch bên cạnh hỏi:
"Mẹ, đang gì ?"
Diêu Thế Linh :
"Chẳng là nộp thuế lương thực ? Mẹ nhanh ch.óng sàng sạch lúa mạch, nếu đến khi kiểm tra ở trạm lương thực, đạt yêu cầu kéo về sàng , phiền phức lắm. Một khi quá hạn, một ngày sẽ phạt hai cân lương thực đó."
Văn Thanh lúc mới nhớ , chuyện hàng năm trồng trọt nộp thuế lương thực cho trạm lương thực, vì hỏi:
"Khi nào nộp ạ?"
"Ngày mai."
"Ngày mai Văn Lượng và Văn Bằng còn học."
Văn Thanh , thật cô thể cùng Diêu Thế Linh đến trạm lương thực nộp thuế nhưng nhà Kỷ Ngạn Quân ở cạnh trạm lương thực, thậm chí ngày nộp thuế, hàng thể xếp dài đến tận cửa nhà Kỷ Ngạn Quân, cô gặp bất kỳ ai trong nhà họ Kỷ, ít nhất tạm thời gặp.
"Không , một là ."
Diêu Thế Linh .
"Làm mà , xa như , kéo xe , còn mang nhiều lúa mạch như , thời tiết nóng bức thế ."
Văn Thanh trầm mặc một lát, lấy hết can đảm :
"Ngày mai con sẽ cùng ."
--
Hết cương 5.