Thập Niên 80: Trọng Sinh Phấn Đấu Làm Giàu - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:46:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện là ?"
Diêu Thế Linh hỏi.
Văn Bằng tròn mắt phía , ợ một tiếng hiểu chuyện gì.
Phản ứng đầu tiên của Văn Thanh là, ai đến gây sự? Giải quyết thế nào đây?
"Văn Thanh!"
Thím Lưu đột nhiên từ trong đám đông xuất hiện.
Văn Thanh sững sờ.
Thím Lưu tươi tới:
"Văn Thanh, cuối cùng cháu cũng đến , chúng chờ cháu lâu lắm !"
"Chờ ?"
Văn Thanh nghi hoặc.
Diêu Thế Linh, Văn Bằng đồng loạt về phía thím Lưu.
Thím Lưu rạng rỡ:
"Cháu còn ? Cháu bây giờ ở huyện thành nổi tiếng lắm đó. Mọi đều cháu tuổi trẻ tài năng đặc biệt, bất kể là quần áo giày dép, chỉ cần cháu kỹ là thể tính kích cỡ. Còn cháu quần áo và giày dép đặc biệt dễ mặc."
Nói xong, thím Lưu chỉ đám cửa tiệm may của dì Tiêu và :
"Thấy , những đều đến đặt may quần áo."
Nổi tiếng? Nổi tiếng kiểu gì?
Diêu Thế Linh hiểu.
Văn Bằng vẻ mặt mờ mịt.
Văn Thanh thoáng hiểu , rõ ràng chuyện Kỷ Ninh Chi tiếp theo phát triển ngoài dự kiến của cô, nhưng cũng hợp tình hợp lý, bất kể là ở thập niên 80 ở thế kỷ 21, lòng hiếu kỳ của con đều lớn, việc lăng xê đều lợi cho việc nổi danh.
" cũng đến đặt may quần áo, phí thủ công giảm giá đúng ? cũng giảm giá chứ?"
Thím Lưu tự sai, ngày hôm qua mỡ heo che mắt, mới cầm tiền của Kỷ Ninh Chi, hết sức vu oan Văn Thanh, vốn dĩ đồn công an nhưng Văn Thanh tha cho bà mà gì, còn bảo bà sống .
Sau khi phát hiện Văn Thanh là như , bà hối hận cảm kích, trong huyện thành đều khen Văn Thanh xử lý , khỏi liền theo sự kiện, mạnh mẽ tuyên dương Văn Thanh .
"Khách đến là quý, phí thủ công đều giảm giá."
Văn Thanh .
Thím Lưu vui mừng khôn xiết.
Sau khi Văn Thanh hiểu rõ tình hình, cô thở phào nhẹ nhõm, tiến lên mở cửa.
Vừa mở cửa, khách hàng ùa tiệm may của dì Tiêu, mua vải, mang vải đến đặt may quần áo, mua giày dép, v.v., từ sáng sớm bận rộn.
May mà hôm nay Diêu Thế Linh, Văn Bằng đến giúp đỡ.
Một buổi sáng Văn Thanh liền ghi liệu cuốn sổ nhỏ, Diêu Thế Linh ở bên cạnh sắp xếp, bán vải, bán giày, cắt vải, tiếp khách.
Văn Bằng ở bên cạnh phụ giúp.
Mãi đến giữa trưa, tất cả khách hàng đều về nhà ăn cơm, Văn Thanh, Diêu Thế Linh, Văn Bằng mới thở phào nhẹ nhõm.
Văn Bằng bao giờ thấy nhiều tiền như , kinh ngạc :
"Chị cả, chúng kiếm nhiều tiền thật đó, chị thể học ."
Văn Thanh :
"Số tiền còn của chúng , đợi dì Tiêu trở về tính toán xong mới ."
Diêu Thế Linh về phía Văn Thanh.
Văn Thanh giải thích:
"Con trai dì Tiêu xảy chuyện, dì vội vàng, dù giao cửa hàng cho chị thì cũng thủ tục cho xong, hơn nữa dì đang gặp khó khăn, chúng thể giúp đỡ một chút. Cho nên tiền vải và tiền quần áo, hết cứ đặt ở đây, mỗi đôi giày trừ ba hào tiền, còn là của chúng ."
Nghe , Diêu Thế Linh gật đầu, Văn Thanh hiểu lý lẽ như , bà đối với cô càng ngày càng yên tâm, đồng thời :
" mà phí thủ công của cửa tiệm giảm giá, lỗ nhiều như , dì Tiêu sẽ tức giận chứ?"
Văn Thanh :
"Sao lỗ ? Chính vì chiêu , hôm nay bán vải nhiều hơn gấp đôi so với ngày thường."
"Nhiều như ?"
Diêu Thế Linh kinh ngạc.
Một tiếng "lộc cộc" cắt ngang cuộc đối thoại của hai .
Văn Thanh, Diêu Thế Linh về phía Văn Bằng.
Văn Bằng ôm bụng:
"Mẹ, chị cả, con đói bụng."
Hai bật .
Văn Thanh :
"Dì Tiêu nồi niêu xoong chảo ở đây, bình thường dì để chị nấu cơm ở đây, hôm nay chị sẽ nấu một bữa, lát nữa chị sẽ với dì ."
Diêu Thế Linh :
"Chúng mang bánh bao bột thô và tương đậu ?"
"Thêm một món ăn nữa."
"Đừng lãng phí, cứ thế ăn tạm một bữa là ."
Văn Thanh chịu, kiếm tiền chính là để nhà ăn ngon uống , thể tiết kiệm như , Văn Thanh cầm túi liền chợ.
Ngày hôm qua từ chỗ Thang Quyền kiếm 600 đồng, đưa cho dì Tiêu 70 đồng, mua bò 460 đồng, trong tay cô còn 70 đồng.
Hơn nữa bán bốn đôi giày vải, một đôi năm đồng, mỗi đôi trừ ba hào tiền hoa hồng, hôm nay cô thu mười tám đồng tám hào, chi phí là bốn đôi đế giày da trắng, đây là tiền trả đó.
Tính , hiện tại trong tay cô tổng cộng gần 80 đồng, 80 đồng đủ tiền học phí học kỳ mới của cô và Văn Lượng, Văn Bằng.
Hơn một tháng tới, cô kiếm thêm, những tiền sinh hoạt của cô khi học cấp ba ở thành phố thành vấn đề mà nhà cửa cũng thể sửa sang một chút, ít nhất ngày mưa sẽ dột nữa.
Nghĩ , Văn Thanh cảm thấy cuộc sống đặc biệt mục tiêu, ngày tháng nhất định sẽ ngày càng .
Cô đến chợ một vòng, gà một khối hai hào một cân, cô mua một con ba cân rưỡi hết bốn khối hai hào.
Trở tiệm may dì Tiêu, Diêu Thế Linh liền lẩm bẩm:
"Con mua gà gì? Cái đắt lắm, chỗ đủ nhà ăn nửa tháng, con chi tiêu..."
Diêu Thế Linh lải nhải ngừng, định tới tuyệt đối thể để Văn Thanh mua đồ ăn, gà khoai tây gạo hết bao nhiêu tiền chứ.
Văn Bằng ăn.
Cơm trưa còn nấu xong, đến đặt may quần áo.
Thế là Diêu Thế Linh nấu cơm, Văn Thanh tiếp tục đạp máy may.
Sau khi cơm nấu xong, Văn Thanh bảo Diêu Thế Linh để một nửa món gà kho khoai tây trong thố sứ trắng, chờ tối mang về cho Văn Lượng ăn.
Văn Thanh quá bận, ăn qua loa bữa trưa tiếp tục bận rộn.
Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, Văn Thanh mới đóng cửa tiệm may của dì Tiêu, cùng Diêu Thế Linh và Văn Bằng cùng lên đường Đại Thổ về thôn Thủy Loan.
Đi bao lâu trời tối hẳn, trăng đều lên, gió đêm mùa hè thổi qua những cây bạch dương ven Đại Thổ Lộ, phát tiếng xào xạc khiến bốn phía đặc biệt yên tĩnh.
Diêu Thế Linh lúc mới thời gian chuyện với Văn Thanh:
"Văn Thanh."
Văn Thanh:
"Ừm?"
"Hôm nay Kỷ Ninh Chi đến tiệm gây rối, là chuyện gì ?"
Văn Thanh suy nghĩ một chút, khi kể một cách nhẹ nhàng, :
"Thật cô ầm ĩ như là chuyện , nếu thì việc ăn của chúng cũng sẽ như ."
Diêu Thế Linh , im lặng một lúc, lời trong cổ họng lăn lộn hồi lâu mới mở miệng :
"Gia đình họ vẫn coi thường gia đình chúng ."
Văn Thanh:
"Ừm."
"Vậy con còn gả sang đó ?"
Diêu Thế Linh hỏi.
Văn Thanh bình tĩnh :
"Không gả nữa."
Diêu Thế Linh sững sờ, Kỷ Ngạn Quân luôn là điểm kiêng kỵ của Văn Thanh, ai Kỷ Ngạn Quân cũng , thậm chí vì nàng cản trở mà xảy xung đột với Văn Thanh, đ.á.n.h Văn Thanh, bây giờ Văn Thanh bình tĩnh gả nữa, điều vô tình là một sự khích lệ cho Diêu Thế Linh, nàng cẩn thận hỏi:
"Vậy khi nào với con đến nhà họ Kỷ rõ chuyện ?"
Nói xong, Diêu Thế Linh khỏi tự kiềm chế, chậm rãi chờ Văn Thanh đáp .
Văn Thanh như , nàng vì nhà họ Kỷ mà tổn thương tình con.
"Không cần rõ."
Văn Thanh .
"Tại ?"
Diêu Thế Linh kinh ngạc.
"Bọn họ căn bản để tâm."
"Vậy thì dù cũng thẳng thắn rõ thái độ mới ."
Văn Thanh trầm mặc một lát, đó :
"Chờ Kỷ Ngạn Quân trở về, chúng hai nhà hẹn một thời gian, đều mặt, rõ tất cả cũng còn quan hệ gì nữa."
, còn quan hệ gì nữa, cô và Kỷ Ngạn Quân cũng còn quan hệ, lúc Văn Thanh bình tĩnh.
Diêu Thế Linh kinh ngạc, Văn Thanh thật sự buông bỏ Kỷ Ngạn Quân ?
Bà dám hỏi, sợ nhận câu trả lời mà nàng , nếu Văn Thanh tỏ thái độ bà cần quá bức ép Văn Thanh, thật sự đợi Kỷ Ngạn Quân trở về hai bên gia trưởng cộng thêm đương sự một rõ ràng, tương đối .
"Vậy , đợi Kỷ Ngạn Quân trở về."
Diêu Thế Linh hỏi thêm.
Văn Bằng đột nhiên mở miệng :
"Chị cả, Kỷ Ngạn Quân khi nào trở về?"
"Trẻ con chuyện lớn chen gì!"
Diêu Thế Linh mắng Văn Bằng một câu, đó :
"Sắp đến trong thôn ."
Đánh lạc hướng chủ đề.
Văn Thanh hiểu rõ ý đồ của Diêu Thế Linh, cũng nhắc chuyện .
Còn về Kỷ Ngạn Quân khi nào trở về, Văn Thanh nhớ kiếp Đông Châu, kết quả lâm thời nhận một đơn hàng đó chạy đến Tây Châu, đợi đến khi trở về thì hai tháng.
Chuyện , cô còn cãi với Kỷ Ngạn Quân một trận, là thời gian xa cách quá lâu.
, là hai tháng.
Văn Thanh nghĩ, hai tháng gặp , khi đó cô học ở thành phố, tâm thái chắc chắn còn bình tĩnh hơn bây giờ, đến lúc đó bất kể đối mặt với ai đều thể càng thêm thản nhiên.
"Mẹ, hai đang đợi chúng ở cổng kìa."
Văn Bằng lúc reo lên.
Văn Thanh ngước mắt , thấy Văn Lượng đang hàng rào tre của sân nhà, nương theo ánh trăng cầm cành cây vẽ vẽ mặt đất.
"Mẹ, hai đang chữ đó, thành tích của hai lắm. Mấy hôm thầy giáo toán học và thầy giáo ngữ văn của chúng con còn ở lớp, khen hai là học sinh thông minh nhất mà họ từng dạy."
Văn Bằng vẻ mặt kiêu ngạo .
Văn Thanh xong vui, nghĩ kiếp Văn Lượng vì gánh vác trách nhiệm gia đình, dường như học xong cấp hai xã hội kiếm tiền cô liền đau lòng, kiếp dù thế nào cũng thể để nhà quẫn bách như kiếp .
"Văn Lượng, con ăn cơm ?"
Diêu Thế Linh hỏi.
Văn Lượng lúc mới ngẩng đầu, bỏ cành cây xuống dậy:
"Mẹ, chị về , ăn cơm ? Con nấu cháo, bánh bao bột thô đang hâm nóng trong nồi."
"Chưa. Anh hai, ở đây còn thịt gà."
Văn Bằng hì hì giơ cao túi, túi đựng nửa thố sứ trắng thịt gà.
Văn Lượng cau mày, về phía Văn Thanh:
"Chị tiêu tiền lung tung ."
Văn Thanh bật , đứa em trai cả của cô đôi khi giống như một ông cụ non cổ hủ.
Văn Lượng để ý đến cô, lập tức bếp múc cơm.
Khi ăn cơm, Diêu Thế Linh kể tình hình ở tiệm may dì Tiêu hôm nay cho Văn Lượng , Văn Lượng mới còn cau nữa.
Khi Văn Thanh gắp thịt gà cho , cũng ăn, hơn nữa ngừng gắp cho Văn Bằng, Văn Bằng ăn đến miệng nhỏ béo núc.
Ăn xong, Văn Thanh lén lút đưa cho Văn Lượng một chiếc b.út máy hiệu Tân Nông Thôn, một lọ mực b.út máy màu đen.
Mắt Văn Lượng tức khắc sáng rực, ngược vui :
"Chị tiêu tiền ?"
"Cầm lấy , chị tiêu tiền mà chị thể kiếm sợ gì chứ. Nói cho em , tiền học phí học kỳ của em chị chuẩn sẵn , học hành chăm chỉ ."
Văn Thanh kéo tay Văn Lượng, nhét b.út máy và mực tay Văn Lượng:
"Đã lên cấp hai , một chữ b.út máy thì mất mặt lắm."
Văn Lượng nhận lấy xong, hé răng.
Khi Văn Thanh định về phòng, Văn Lượng :
"Em cho chị một cái bàn đó, chị vẽ bàn ."
Khi Văn Thanh , Văn Lượng chạy về phòng.
Văn Thanh phòng , quả nhiên thấy một chiếc bàn gỗ nhỏ vuông vắn, đặt giữa phòng, tuy rằng cực kỳ đơn giản nhưng mép bàn và mặt bàn đều bào nhẵn, những chỗ kẽ hở thêm mộc tiết t.ử, lau keo mùn cưa.
Văn Thanh dọn ghế nhỏ, bàn gỗ, độ cao vặn cô vô cùng thích.
Văn Lượng đúng là ngoài lạnh trong nóng, bề ngoài một bộ chán ghét cô, nhưng trong lòng vẫn thương yêu và quan tâm cô chị , nếu cái bàn chứ.
Đêm đó, Văn Thanh liền đặt đèn dầu, thước gỗ, thước dây, v.v., lên bàn gỗ, bắt đầu vẽ vời , cái bàn gỗ tiện lợi hơn giường nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-trong-sinh-phan-dau-lam-giau/chuong-19.html.]
Văn Thanh vẽ đến khuya mới ngủ.
Sáng sớm hôm , như thường lệ cô đến tiệm may của dì Tiêu, Văn Lượng vẫn ở nhà trông nom.
Văn Thanh, Diêu Thế Linh và Văn Bằng ba huyện thành. Đến trưa, Văn Thanh nấu một phần canh gà, đựng trong thố sứ trắng, bệnh viện huyện thăm con trai dì Tiêu, khiến cả gia đình dì Tiêu cảm động đến suýt .
Ca phẫu thuật của con trai dì Tiêu thành công, vài ngày nữa là thể xuất viện về nhà dưỡng bệnh.
Dì Tiêu cũng cuối cùng lộ nụ .
Văn Thanh mang cho dì hai đồng tiền hoa hồng giày dép, cùng mười đồng tiền thăm bệnh.
Dì Tiêu cứ từ chối mãi đành nhận lấy. Nhận lấy xong liền lau nước mắt, chồng dì Tiêu rằng dì Tiêu kiếp thắp nhang tạ ơn, kiếp mới gặp cô gái như Văn Thanh.
Văn Thanh an ủi dì Tiêu vài câu, về tình hình tiệm may của dì Tiêu, luôn nhấn mạnh đợi dì Tiêu trở về, những chuyện khác cũng nhiều, vội vã từ bệnh viện về tiệm may của dì Tiêu.
Vừa về đến tiệm may dì Tiêu, cùng Diêu Thế Linh, Văn Bằng bận rộn cả ngày, trời tối mới về thôn Thủy Loan.
Đến ngày thứ ba, ba đến tiệm may dì Tiêu, dì Tiêu vẫn về, nhưng Thang Quyền bất ngờ đến.
Sáng sớm ông cửa tiệm may của dì Tiêu, thấy Văn Thanh xong, lộ nụ : "Văn Thanh."
"Chú đến sớm ."
Văn Thanh kinh ngạc.
Diêu Thế Linh cũng nhận Thang Quyền, chính là ông bỏ 600 đồng mua một bản vẽ của Văn Thanh, ba ngày nay buổi tối Văn Thanh vẽ chính là những thứ ông .
"Mẹ ơi."
Văn Bằng đột nhiên kéo vạt áo Diêu Thế Linh, tay chỉ ven đường :
"Mẹ ơi, xem, ô tô nhỏ kìa."
Diêu Thế Linh theo ngón tay của Văn Bằng qua, quả nhiên thấy ven đường đậu một chiếc ô tô nhỏ màu đen, Diêu Thế Linh kinh ngạc thốt lên thôi.
Văn Bằng vô cùng tò mò, tiến lên định đưa tay sờ nhưng Diêu Thế Linh một tay vỗ tay xuống:
"Đừng sờ loạn, sờ hỏng , đền nổi ."
Văn Bằng vội vàng rụt tay , chăm chú chiếc ô tô nhỏ.
Không chỉ Diêu Thế Linh, Văn Bằng chăm chú chiếc ô tô nhỏ màu đen, mà những đường qua cũng đồng loạt ngoái đầu .
"Ô tô nhỏ đó."
"Ai thế nhỉ, ai mà giàu thế. Chiếc ô tô bao nhiêu tiền ."
"Đây là xe nhập khẩu, Fiat 126p, một vạn tệ. thấy báo ."
"Một vạn! Trời ơi, đắt thế!"
"Ơ, tài xế hình như đến tìm Văn Thanh, chẳng lẽ là tìm Văn Thanh đặt may quần áo."
"Chắc chắn là tìm Văn Thanh đặt may quần áo, tay nghề của Văn Thanh giỏi lắm, đến cả vạn nguyên hộ cũng thu hút, chiếc xe thật ."
"..."
Đồng thời, Văn Thanh mở cửa gỗ tiệm may của dì Tiêu mời Thang Quyền .
Trong lúc Văn Thanh rót nước, Thang Quyền đ.á.n.h giá tiệm may của dì Tiêu một lượt, ánh mắt dừng ở những bộ quần áo treo trong tiệm và những đôi giày bày quầy, hỏi:
"Loại quần áo, giày dép cô cũng ?"
Văn Thanh đưa ly cho Thang Quyền, :
"Được chứ, trung niên đều thích mặc loại , nên loại để chiều lòng họ."
Thang Quyền nhận ly gật đầu, thấy một chiếc sườn xám, hỏi:
"Sườn xám khó ."
Văn Thanh mở túi, lấy sổ phác thảo trả lời:
"Sườn xám dễ , nhưng mặc thoải mái mắt, thì quả thật khó."
Thang Quyền tiến lên một bước, vén vài bộ quần áo lên, xem xét kỹ lưỡng đó, một nữa gật đầu.
Sau khi đ.á.n.h giá cửa tiệm, chỉ tin tưởng năng lực lý luận của Văn Thanh, mà còn càng thêm tán thành năng lực thực hành của cô, đó chỉ một bộ đồ già :
"Bộ quần áo cô ."
Văn Thanh một cái, trả lời:
"Đó là dì Tiêu , chính là dì Tiêu ở bệnh viện hôm đó, tiệm là của dì ."
Thang Quyền ừ một tiếng.
Văn Thanh lấy phác thảo , đưa cho Thang Quyền :
"Chú Thang, chú xem thử bộ quần áo , vẽ ba loại kiểu dáng lớn, , nhỏ theo tỷ lệ. Kích cỡ, chất liệu vải, chi tiết cũng ghi chú rõ ràng, ngoài ở chất liệu nhỏ xíu chút khác biệt, chú xem thử vấn đề gì thì chỉ , thể kịp thời sửa chữa."
Thang Quyền nhận lấy bản phác thảo, Văn Thanh một cái, ngờ Văn Thanh chuyên nghiệp đến .
Khi mở bản phác thảo , ông ngừng phấn khích, đúng , ông những bộ quần áo như thế , khi chuẩn hóa tỷ lệ, càng thêm thu hút khác.
"Không thành vấn đề."
Thang Quyền lật vài trang , xúc động .
Văn Thanh :
"Vậy thì , như , chúng coi như thanh toán xong."
"Chờ một chút."
Thang Quyền .
Văn Thanh hỏi:
"Sao ?"
" một yêu cầu."
Thang Quyền .
Văn Thanh hỏi:
"Yêu cầu gì?"
" mời cô hỗ trợ giám sát, thành đợt sản xuất đầu tiên của nhóm quần áo của chúng ."
Thang Quyền .
Văn Thanh :
"Trong hiệp định của chúng yêu cầu ."
Thang Quyền , ông càng ngày càng thể coi thường cô bé Văn Thanh , lượt lật đổ nhận thức của ông về cô.
Cô trông vẻ vô hại nhưng thực chất cực kỳ sức tấn công.
Cô trông vẻ đơn thuần nhưng thực chất khôn khéo.
Cô còn trẻ, nhưng phong cách hành sự trọng và nội liễm.
Hơn nữa thường xuyên còn lộ một vẻ hồn nhiên, đúng là một cô bé hề tầm thường.
"Chúng thể ký thêm một hiệp định nữa."
Thang Quyền .
Văn Thanh nhướng mày :
"Ký thêm một cái nữa?"
Thang Quyền :
" , ký thêm một hiệp định nữa, mời cô cố vấn ba ngày, tiền công ba ngày là một trăm đồng, thế nào?"
Ba ngày?
Văn Thanh suy nghĩ, quy trình việc của bộ quần áo phức tạp, mặc dù hiện tại máy may vẫn là đạp chân thủ công nhưng đối với công ty như Thang Quyền, ba ngày lô quần áo đầu tiên cũng là việc khó.
Văn Thanh suy nghĩ một lúc, về phía Diêu Thế Linh và Văn Bằng ở ngoài cửa, gật đầu: "Được, nhưng bàn bạc với một chút."
"Không thành vấn đề, đợi cô ở đây một lát."
"Được."
Văn Thanh kể chuyện cho Diêu Thế Linh .
Diêu Thế Linh kinh ngạc thốt lên:
"Ba ngày một trăm đồng, thật sự giàu ."
Văn Thanh:
"Có lẽ cũng nhiều tiền ."
"Có ý gì?"
"Cảm giác ông lấy quần áo của con để đổi vận mệnh. Nếu , cũng sẽ gấp gáp như ."
Diêu Thế Linh hiểu.
Văn Thanh định giải thích cho Diêu Thế Linh , phỏng chừng giải thích Diêu Thế Linh còn phản ứng một lúc, vì thẳng chủ đề:
"Lát nữa, con sẽ cùng ông đến nhà máy may của ông , chỗ giao cho và Bằng Bằng trông nom."
Diêu Thế Linh lo lắng :
"Hay là cùng con ."
"Không cần, ở đây trông coi, cũng đo kích cỡ cho , đo xong kích cỡ cứ theo cách thức con ghi đây mà ghi là ."
Văn Thanh .
"Con một , yên tâm, là Văn Bằng cùng con ."
Diêu Thế Linh cảm thấy một cô gái cùng một đàn ông, danh tiếng .
Văn Thanh đại khái đoán ý của Diêu Thế Linh, bèn gật đầu :
"Thôi ."
Văn Thanh, Văn Bằng lúc mới theo Thang Quyền cửa, Thang Quyền cửa về phía chiếc ô tô nhỏ ven đường.
Văn Thanh thoáng liền nhận chiếc ô tô nhỏ đó, Fiat 126p thời đại còn gọi là giày đầu to, hoặc khoai tây nhỏ, vì cấu trúc đơn giản trọng lượng nhẹ, hầu như cốp xe nên mệnh danh là giày đầu to.
Văn Thanh nhớ rõ giá bán của giày đầu to gần một vạn, thời đại một bộ giày đầu to, chính là biểu tượng phận của vạn nguyên hộ.
"Chị cả, em cũng ô tô nhỏ ?"
Văn Bằng kéo vạt áo Văn Thanh.
Văn Thanh cúi đầu , chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm của dường như mập lên một chút, đôi mắt đen láy căng thẳng phấn khích, chớp mắt chằm chằm chiếc giày đầu to.
"Ừm, chúng ô tô nhỏ."
"Thật ? em bao giờ ."
Văn Thanh nhỏ:
"Đừng căng thẳng, chị cũng bao giờ."
Văn Bằng tức khắc còn căng thẳng như , nhưng vẫn kéo vạt áo Văn Thanh.
"Lên xe ."
Thang Quyền mở cửa cho Văn Thanh, Văn Bằng.
Văn Thanh cúi trong xe , đó kéo Văn Bằng .
Văn Thanh, Văn Bằng xe, chú thợ sửa giày liền xách theo đôi giày da còn dang dở, dậy hỏi Diêu Thế Linh:
"Mẹ của Văn Thanh, Văn Thanh và em trai nó ?"
Diêu Thế Linh :
"Là để Văn Thanh giúp coi sóc việc may quần áo."
"Đến đón bằng xe riêng ?"
Chú thợ sửa giày hỏi.
" ."
Chú thợ sửa giày lập tức giơ ngón cái lên:
"Văn Thanh sẽ phát đạt đây."
"Sao thể chứ."
Diêu Thế Linh :
"Chỉ là xem thôi mà."
Diêu Thế Linh , nhưng đường tin, chốc lát chuyện liền lan truyền .
"Văn Thanh ô tô nhỏ giúp may quần áo đó, các ông bà ?"
"Biết chứ! Lại còn là đó đích đến đón cô !"
"Văn Thanh thật là giỏi quá, mà vạn nguyên hộ đích đến tìm cô ."
"Đó là vì tay nghề của Văn Thanh , nếu đến đón cô một chuyến còn đủ tiền xăng dầu , chiếc giày đầu to đó chạy một ngày, thì đủ tiền lương thực chúng ăn một tháng ."
"Thật giả."
"..."
Trong lúc bàn tán xôn xao, xe của Thang Quyền chạy khỏi huyện thành, hướng về thành phố Nam Châu.
Văn Bằng căng thẳng xe.
Văn Thanh bật , đưa tay xoa đầu nhỏ của :
"Đừng căng thẳng, , em ngoài xem, cái cũng giống như xe buýt thôi."
Văn Bằng về phía Văn Thanh:
"Chị cả, em xe buýt bao giờ."
Văn Thanh:
"... Lát nữa về, chị dẫn em xe buýt."
"Được."
Văn Bằng đồng ý.
Chiếc giày đầu to hú hồn hú vía một lát, đến thành phố Nam Châu, bảy vòng tám quẹo dừng một nhà xưởng.
Thang Quyền, Văn Thanh, Văn Bằng xuống xe.
Thang Quyền chỉ nhà xưởng :
"Chính là nơi ."
Văn Thanh sắc mặt bình tĩnh.
Văn Bằng trợn tròn mắt .
--
Hết chương 19.