Trời tháng bảy nhưng trán Lục Tiểu Ngọc đổ đầy mồ hôi lạnh, khai trừ với tiêu hao tiền tài thì cô c.ắ.n răng lựa chọn giữ phần công tác
Hỏi cô lựa chọn nào khác ? Đương nhiên là .
Nếu mất công tác thì nam nhân ở nhà nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô, nghĩ đến đây cô sợ đến thở dốc.
Tiền thì về sẽ biện pháp kiếm thôi!
Nghĩ như , biểu tình mặt Lục Tiểu Ngọc đổi: “Ai, cô kêu Vệ Mạnh Hỉ ? Sao sớm với , ở chỗ còn giữ vài đơn tiền gửi cô đây . Hai năm qua vẫn thấy cô đến, cũng dám cho khác, cô xem vẫn còn ở đây....” Lục Tiểu Ngọc thiết kéo tay Vệ Mạnh Hỉ, động tác nhanh lẹ.
Dù nhanh nhưng nhanh bằng mắt Vệ Mạnh Hỉ, cô thấy một xấp đơn tiền gửi lấy trong đó tên của ông Lục nhưng cô vẫn giả vờ như tới, trong miệng còn tính nhẩm mỗi tháng 20 đồng nhân lên 22 tháng, thêm mỗi năm còn trợ cấp 30 đồng trợ cấp an cùng tiền thưởng... tổng cộng là.....”
“500 đồng....” kịp thì chủ nhiệm phụ nữ Lưu Hồng Quân nhanh ch.óng tính . “Đồng Chí Vệ Mạnh Hỉ cô đừng sợ, chúng ở đây thể giúp cô, cô mang đứa nhỏ xem bệnh ? Cô em chồng đang công tác ở khoa nhi bệnh viện huyện, chờ lát nữa cô cùng đến đó .”
Một đám đứa nhỏ như tiểu khất thật sự quá đau lòng.
Có thể thông qua quen trực tiếp khám ở khoa nhi việc Vệ Mạnh Hỉ ngoài ý cùng vui mừng, đời trực tiếp khoa nhi hề dễ dàng. “Cảm ơn chủ nhiệm Lưu, cám ơn .”
500 đồng tiền đúng là tâm Lục Tiểu Ngọc rỉ m.á.u, trừ bỏ cái còn tiền của mười chín thán đều ông Lục lấy , cô thể gì ngoài việc thể xuất tiền túi đây.
Tiền mặt đương nhiên là cô nhiều nhưng quầy thì , tạm thời chỉ thể tham ô lấy một chút, cũng may là hôm nay chủ nhiệm ở đây, chờ ngày khác về nhà đem tiền lắp lỗ thủng .
Chờ xem, tranh thủ tan tầm chiều nay cô cỡi xe đạp đến thôn Thái Hoa Câu bắt nhà họ Lục nhổ tiền . Đến lúc lấy tiền khéo để sự cố gì xảy tránh liên lụy đến cô.
Cô ở bưu chính một tháng 30 đồng tiền lương mà trong nhà vẫn còn bốn đứa nhỏ choai choai đòi ăn, một lót ngoài 500 đồng một tiền mà cô dám ăn tích góp lên cũng nhiều như , thử hỏi cô sinh khí cho ?
“Khoan , chồng còn mỗi tháng gửi tám cân lương thực tinh cùng phiếu gạo mười lăm cân lương phụ ?”
Vốn tưởng rằng thể đem quỷ đòi nợ đuổi , ai ngờ Vệ Mạnh Hỉ còn thêm mấy lời khiến hai chân Lục Tiểu Ngọc mềm nhũn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-14-giup-do-3.html.]
Ngại đủ dọa Lục Tiểu Ngọc Vệ Mạnh Hỉ còn đưa tờ thư cho Vương Chí Cương xem: “Phiền toái lãnh đạo giúp xem.”
Lục Quảng Toàn là kiểu một phân tiên thể bẻ hai, trừ bỏ hai tháng đầu gửi thư, còn thử chỉ gửi tiền. Nguyên nhân vì ở mỏ than thư cũng tốn thêm tiền mua giấy, hiện tại vì tiết kiệm tem nên dứt khoát gửi luôn một quý một .
Gần nhất một phong thư đưa cho Vương Chí Cương xem “Ấn theo như tính thì đưa cho vị đồng chí 176 cân lương thực tinh, 330 cân phiếu gạo của lương thực phụ.”
Nhân viên bưu chính một tháng cấp 30 cân lương thực phụ, Lục Tiểu Ngọc chỗ nào tìm nhiều phiếu gạo như ? Vệ Mạnh Hỉ nữ nhân cũng thật đủ ghê gớm, thịt cô đòi một tiền lớn còn đủ, còn đem cô lột rút gân mới chịu.
“Cái ,...”
Vương Chí Cương nheo mắt một cái “Sao, lấy ?” Nhìn hai hình ảnh đối lập gầy yếu Vệ Mạnh Hỉ cùng mập bép Lục Tiểu Ngọc mặt, thêm hình ảnh bệnh đến nổi phình bụng của đứa nhỏ cứ quanh vẩn trong đầu ông thể hình dung một đám con đều đói...
“Không, thành vấn đề nhưng lương thực... cùng phiếu gạo nhất thời sợ tìm nhiều như ...” Lục Tiểu Ngọc gấp đến độ mặt mũi trắng bệch.
Tất cả thứ đều chui bụng một nhà ông Lục, ngay cả một ngụm cô còn hưởng mà chịu tội khác, thử hỏi đời xui xẻo như ?
lúc Căn Bảo vuốt cái bụng xẹp lẹp “Đói quá...”
“Em đừng sợ, chúng lấy tiền cùng phiếu gạo cha gửi về là thể ăn no nha” Căn Hoa hiểu chuyện , nghĩ đứa nhỏ chỉ 4 tuổi.
Có hai đứa nhỏ tiểu công thần hỗ trợ, Vương Chí Cương cùng Lưu Hồng Quân vòng vo nữa mà trực tiếp kêu Lục Tiểu Ngọc tìm phiếu gạo, ít nhất hôm nay bắt đưa một nửa, còn trong vòng một tuần đưa đến nhà họ Lục. Thời buổi xã hội biến hóa quá nhanh khó tránh khỏi thời điểm nghèo túng, ngẫu nhiên sẽ tồn tại một vấn đề c.h.ặ.t đ.ầ.u cá mà vá đầu tôm, chỉ cần trở ngại gì phía cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Lấy tiền tâm Vệ Mạnh Hỉ thở phào một nửa, còn một nửa nặng nề lo lắng bệnh của tiểu Ô Ô.
Lưu Hồng Quân thấy sắc mặt cô lo lắng, tỉ mỉ cảnh gia đình cô thêm nữa Vệ Hồng cùng Ô Ô ngược đãi khiến cô tức đến nghiến răng.