THẬP NIÊN 80: CÔ VỢ SÁT THỦ VÀ ANH CHỒNG "NGỐC" CỰC PHẨM - 10
Cập nhật lúc: 2026-05-08 00:05:32
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 10: TRÀ XANH XUẤT HIỆN – MỘT KIM ĐỊNH GIANG SƠN
Tiệm rượu t.h.u.ố.c của Lục Hy ở bìa rừng làng Đại Hà bắt đầu tiếng tăm. Những lời đồn về một "tiên cô" xinh , lạnh lùng biệt tài bốc t.h.u.ố.c cứu lan đến tận tai những gia đình giàu thị trấn.
Sáng hôm đó, một chiếc xe đạp Phượng Hoàng sáng bóng – thứ tài sản xa xỉ thời bấy giờ – đỗ xịch căn nhà lá của hai vợ chồng. Bước xuống xe là Lâm Giao Giao, con gái cưng của Bí thư xã. Cô mặc bộ váy hoa nhí tân thời, chân giày cao gót, tay cầm chiếc quạt giấy, che mũi vẻ chê bai khi căn nhà rách nát.
"Chậc, cái mùi t.h.u.ố.c nam hắc quá, hỏng hết cả mùi nước hoa Thượng Hải của ." Lâm Giao Giao lẩm bẩm, hếch cằm gọi lớn: "Chủ tiệm ? Có khách quý đến đây!"
Lục Hy lúc đang hiên nhà, thong thả phân loại các loại thảo d.ư.ợ.c khô. Cô ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt lên tiếng: "Thuốc ở trong bình, giá niêm yết kệ. Thuận mua bán, khách quý, chỉ bệnh nhân."
Lâm Giao Giao tức tối định mắng một câu, nhưng lời kịp thốt thì cổ họng cô bỗng nghẹn . Từ phía vườn, Hoắc Cẩn đang vác một bó củi lớn bước . Anh mặc áo, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc như đồng đúc, những giọt mồ hôi lăn dài các múi cơ bụng cuồn cuộn, phản chiếu ánh nắng lấp lánh.
Dù khuôn mặt đang mang vẻ "ngây dại", nhưng vẻ nam tính bùng nổ khiến một tiểu thư thị trấn như Lâm Giao Giao đỏ mặt tim đập. Cô nhà họ Hoắc một con trai Đại tá nhưng ngốc, ngờ là một cực phẩm thế .
"Anh... là Hoắc Cẩn ?" Lâm Giao Giao lập tức đổi giọng, dẻo nhẹo như kẹo kéo. Cô tiến gần, dùng chiếc khăn tay thơm phức khẽ phẩy phẩy mặt Cẩn. "Trời nắng thế mà việc nặng ? Tội nghiệp quá, xem, mồ hôi chảy hết mắt kìa."
Hoắc Cẩn dừng , chớp chớp mắt cô , vẻ mặt ngây ngô: "Chị gái là ai? Chị gái thơm quá... giống mùi hoa nhài thường hái cho Cẩn ăn hì hì..."
Lâm Giao Giao thấy thế thì tưởng mê hoặc, càng lấn tới. Cô cố tình cúi thấp , để lộ phần cổ trắng ngần, tay định chạm bắp tay cuồn cuộn của : "Anh Cẩn, vất vả với cái tiệm nát gì? Hay là theo em về thị trấn , cha em là Bí thư xã, em sẽ cho ăn ngon, mặc , ở cùng cái loại đàn bà 'nhà quê' thô lỗ nữa."
Lục Hy đang cầm một cây kim châm dài bằng bạc để châm cứu cho một vị khách trong nhà, tay cô khựng . Đôi mắt phượng nheo , sát khí nhàn nhạt tỏa .
Kẻ săn mồi thích kẻ khác chạm con mồi của , dù đó là một "con mồi" cô đang quan sát.
"Đại tá, đói ? Qua đây cho ăn kẹo." Hy lên tiếng, giọng chút nhiệt độ nào.
Hoắc Cẩn thấy vợ gọi, lập tức lùi một bước, né tránh bàn tay của Lâm Giao Giao một cách "vô tình", hớn hở chạy về phía Hy: "Vợ ơi! Kẹo! Cẩn ăn kẹo!"
Lâm Giao Giao hẫng, mặt đỏ bừng vì tức giận. Cô sang Lục Hy, ánh mắt đầy sự khinh miệt: "Cô chính là vợ 'xung hỷ' mà đồn đấy ? là hạng nhà quê, chẳng tí giáo d.ụ.c nào. Cô thấy Cẩn với mới là môn đăng hộ đối ? Cô giữ ở cái chuồng lợn là đang hại đấy!"
Lục Hy dậy, thong thả cất cây kim bạc bao. Cô tiến gần Lâm Giao Giao, dáng vẻ gầy gò nhưng mỗi bước chân đều mang theo áp lực nghẹt thở.
"Tiểu thư Lâm tiểu thư, đúng ?" Hy nhếch môi, nụ chạm đến đáy mắt. "Cô đúng, là nhà quê. Và nhà quê chúng một quy tắc: Nếu thấy ruồi bọ vo ve quanh thức ăn của , chúng sẽ dập c.h.ế.t."
"Cô... cô dám mắng là ruồi?" Lâm Giao Giao há miệng định gào lên c.h.ử.i rủa.
Ngay khoảnh khắc cô há miệng to nhất, tay Lục Hy khẽ b.úng một cái. Một tia sáng bạc mảnh như sợi tóc lướt qua trung.
Xoẹt!
Cây kim bạc đ.â.m chính xác huyệt Địa Thương ngay khóe miệng Lâm Giao Giao, nảy ngược tay Hy nhanh đến mức mắt thường thể thấy.
Lâm Giao Giao bỗng nhiên khựng . Khuôn mặt cô bỗng chốc méo xệch sang một bên, cơ mặt co rúm , môi trễ xuống, một con mắt thì trợn ngược, con thì nháy liên tục ngừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-co-vo-sat-thu-va-anh-chong-ngoc-cuc-pham/10.html.]
"A... u... ơ..."
Cô định c.h.ử.i, nhưng miệng chỉ phát những tiếng ú ớ kỳ quái. Lâm Giao Giao hoảng sợ đưa tay lên sờ mặt, thấy mặt cứng đờ như gỗ, còn cảm giác.
"Ối! Chị gái ma !" Hoắc Cẩn nhảy dựng lên, hai tay vỗ đôm đốp, bộ dạng vô cùng phấn khích. "Vợ ơi kìa, mặt chị gái biến thành con khỉ ! Hì hì... buồn quá!"
Anh chạy vòng quanh Lâm Giao Giao, chằm chằm cái mặt méo xệch của cô . Thực tế, trong đầu Hoắc Cẩn đang chấn động cực độ.
Tốc độ và độ chuẩn xác đó... Cô dùng kim châm cứu cho ám khí, đ.á.n.h dây thần kinh 7. Nếu lệch một milimet, cô sẽ liệt cả đời. Đây là kỹ năng của một cao thủ sát thủ hàng đầu thế giới!
Hoắc Cẩn lén liếc đôi bàn tay thon dài của vợ. Đôi tay đó mới cầm kim, giờ đang thản nhiên phủi bụi áo . Sự tương phản khiến kinh hãi, ... hưng phấn lạ lùng.
"Lâm tiểu thư, vẻ như cô quá nhiều nên trúng gió ." Lục Hy lạnh lùng Lâm Giao Giao đang hoảng loạn leo lên xe đạp định chạy trốn nhưng vì mặt liệt nên rõ đường, cứ đ.â.m sầm bụi chuối. "Về bảo cha cô tìm thầy t.h.u.ố.c giỏi mà chữa. Nếu trong ba ngày khỏi, lẽ cô sẽ mang khuôn mặt 'con khỉ' lấy chồng đấy."
Lâm Giao Giao sợ đến mức phát , nhưng cũng xong vì cơ mặt liệt khiến nước mắt chỉ chảy một bên. Cô loạng choạng dắt xe chạy biến, dám ngoái đầu .
Sân nhà trở nên yên tĩnh. Lục Hy sang Hoắc Cẩn, thấy vẫn đang "ngơ ngác" theo hướng Lâm Giao Giao biến mất.
"Nhìn gì? Đẹp lắm ?" Hy hừ một tiếng.
Hoắc Cẩn lập tức , vẻ mặt uất ức như bắt nạt. Anh lao tới, vòng tay to lớn ôm c.h.ặ.t lấy eo Hy, vùi đầu cổ cô, giọng nũng nịu nhưng thở nóng hổi:
"Vợ ơi... Cẩn sợ... Chị gái quá, Cẩn đau mắt. Vợ ôm Cẩn , vợ thơm nhất, vợ nhất..."
Hy định đẩy vì mồ hôi dính áo , nhưng khi chạm tấm lưng trần nóng bỏng của Cẩn, cô bỗng khựng . Nhịp tim của đập mạnh mẽ qua lớp da thịt, định và trầm hùng.
Anh chồng ... dù đang giả ngốc, nhưng ấm và sự bảo bọc vô thức của khiến sát thủ lạnh lùng như cô bỗng cảm thấy một chút rung động khó tả.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Được , buông . Đi tắm , đầy mùi mồ hôi ." Hy vỗ nhẹ vai , giọng điệu chút dịu dàng mà chính cô cũng nhận .
Hoắc Cẩn buông, trái càng siết c.h.ặ.t hơn, khẽ l.i.ế.m nhẹ vành tai cô, giọng thì thầm cực nhỏ mà chỉ Hy thấy:
"Vợ... đừng dùng kim mặt khác. Để 'kẻ ngốc' tay chân vụng về bảo vệ em là ."
Hy sững , đầu . Hoắc Cẩn ngay lập tức buông cô , trở về bộ dạng hớn hở, nhảy chân sáo về phía giếng nước:
"Tắm thôi! Vợ ơi đun nước cho Cẩn nhé! Hì hì..."
Lục Hy bóng lưng , tay nắm c.h.ặ.t cây kim bạc trong túi. Một nụ nhẹ xuất hiện môi cô.
"Anh chồng , cũng ghen ? Được, xem ai bảo vệ ai ."
Dưới căn nhà lá bìa rừng làng Đại Hà, một tiểu thư thị trấn trừng phạt, và một cuộc đối đầu tình cảm ngầm giữa sát thủ và đặc công chính thức bùng nổ, nóng bỏng hơn cả cái nắng của mùa hè năm 1985.