Thập Niên 70: Quận Chúa Giả Nghèo Để Lười Biếng - Chương 1: Cả một kinh thành to đùng đâu rồi?! (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-08 07:25:13
Lượt xem: 0

Thẩm Mạt Nhi mơ mơ màng màng chợp mắt một lúc, nhưng cũng nhanh ch.óng tỉnh .

Chỉ mới chợp mắt một lát, nàng gặp ác mộng. Nàng mơ thấy quân phản loạn đ.á.n.h thẳng vương phủ, xông kho báu, tay đứa nào đứa nấy đều cầm một con d.a.o đẫm m.á.u, đòi c.h.é.m đầu hai cha con "lão vương gia ch.ó c.h.ế.t và tiểu quận chúa ch.ó c.h.ế.t" .

Trong mơ, đợi d.a.o của quân phản loạn hạ xuống, phụ nàng - mà năng lực lớn nhất đời là ôm chân Hoàng bá phụ nghèo để lừa bao nhiêu vàng bạc châu báu - sợ tới mức trợn mắt, ngất xỉu tại chỗ.

Nàng lao tới định kéo phụ thì một đao của quân phản loạn c.h.é.m tới. 

Nàng giật , thế là sợ quá tỉnh luôn.

"Mạt Nhi, con tỉnh ?"

Giọng của Thẩm Thiệu Nguyên vang lên trong bóng tối, ngay đó một tia lửa thắp sáng, là Thẩm Thiệu Nguyên thắp nến.

Thẩm Mạt Nhi dụi mắt, Thẩm Thiệu Nguyên đang lộ vẻ quan tâm ánh nến, gật đầu: "Con chỉ chợp mắt một lát thôi."

Phụ nàng tuy nhát gan và sợ c.h.ế.t, nhưng đối xử với nàng thực sự . Thế nên chuyện nhỏ như việc mơ thấy ông sợ đến ngất xỉu, nàng sẽ cho ông .

Thẩm Mạt Nhi: "Phụ , là thổi tắt nến , chúng trốn trong kho báu bao lâu nữa, nên tiết kiệm một chút."

Sau khi giải tán nô bộc, hai phụ nữ dọn ít đồ ăn thức uống kho báu, nhưng lánh nạn bao lâu, đồ nhiều đến mấy cũng dùng tiết kiệm.

Thẩm Thiệu Nguyên năm nay ba mươi sáu tuổi, theo cách tính của triều Đại Lương thì tính là trung niên. Thế nhưng ông là một vương gia nhàn tản, bên ca ca ruột Hoàng đế bảo kê nên cuộc sống thoải mái. 

Thêm đó, ông ham rượu chè sắc d.ụ.c, chỉ thích cầm kỳ thi họa, thói quen sinh hoạt lành mạnh, bảo dưỡng , trông chẳng khác gì một công t.ử trẻ tuổi. Nhìn giống phụ của Thẩm Mạt Nhi mà giống ca ca nàng hơn.

Trốn trong kho báu mấy ngày, lo âu sợ hãi nên ngủ ngon, mắt Thẩm Thiệu Nguyên thâm quầng. 

Ông cẩn thận quan sát con gái rượu mấy lượt, xác định sắc mặt đứa trẻ vẫn hồng nhuận, gì bất mới lên tiếng: "Con xem, bên ngoài còn tiếng động gì nữa ?"

Được Thẩm Thiệu Nguyên nhắc nhở, Thẩm Mạt Nhi cũng nhận .

Kho báu nhà họ xây hòn non bộ trong hoa viên, kín đáo thì kín đáo, nhưng vẫn âm thanh bên ngoài. Từ lúc hai trốn đây, bất kể ngày đêm, bên ngoài tiếng gào ầm ĩ thì cũng là tiếng c.h.é.m g.i.ế.c mập mờ, lúc nào yên tĩnh đến mức một tiếng động như bây giờ.

Thẩm Mạt Nhi hỏi: "Yên tĩnh bao lâu ạ?"

Thẩm Thiệu Nguyên: "Cũng một lúc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-70-quan-chua-gia-ngheo-de-luoi-bieng/chuong-1-ca-mot-kinh-thanh-to-dung-dau-roi-1.html.]

Hai , trong lòng đồng thời dâng lên một dự cảm chẳng lành: Chắc chắn là hoàng thành thất thủ, quân phản loạn kiểm soát .

Thẩm Thiệu Nguyên kìm nước mắt: "Ôi, hoàng bá phụ của con thế nào . Ca ca đúng là quá nhân từ mềm lòng. Con xem Hoàng đế thể nương tay với bọn ngoại tộc, thể tâng bốc mấy câu bùi tai mà thả về cơ chứ? Đó là thả hổ về rừng đấy! Ta với từ sớm , thế là thả hổ về rừng!"

"Thực chúng trốn ở đây cũng chẳng ích gì, chỉ cần quân phản loạn Vương phủ, chúng nghiêm túc tìm kiếm là sẽ lôi chúng . Hu hu hu, con xem hoàng bá phụ con mềm lòng thì thôi , chỉ hại mà còn hại cả chúng nữa!"

"Chúng là hoàng quốc thích dòng chính, dù quỳ xuống xin tha thì quân phản loạn cũng tha cho ! Hu hu hu, tội nghiệp Mạt Nhi bé nhỏ của , đến tuổi trăng tròn, tuổi thanh xuân mơn mởn sắp thành oan hồn đao quân phản loạn !"

Thẩm Mạt Nhi: "..."

Thật lòng mà , lúc nãy nàng cũng khá sợ, giờ phụ lóc như thế , nàng bỗng chẳng thấy sợ chút nào nữa.

"Nếu thực sự quân phản loạn thành, lý nào yên tĩnh thế . Bọn ngoại tộc đó chắc chắn đốt g.i.ế.c cướp bóc một phen chứ." Thẩm Mạt Nhi trầm ngâm: "Chẳng lẽ viện binh đến ? Cũng đúng, kể cả viện binh đến thì cũng thể yên tĩnh thế ?"

Thẩm Thiệu Nguyên nàng lý, lau nước mắt, dè dặt bảo: "Hay là, chúng mở cửa thử xem?"

Thẩm Mạt Nhi đồng hồ nước bên cạnh: "Đợi trời tối nhé?"

Thẩm Thiệu Nguyên: "Được, con."

Hai cha con bệt xuống góc tường, đợi mãi cho đến giờ Dậu mới cẩn thận mở một khe cửa.

Theo lý thì lúc bên ngoài trời tối, nhưng cửa mở , một luồng ánh sáng ch.ói lòa chiếu . Hai phụ nữ ánh nắng cho ch.ói mắt, chớp chớp vài cái. Đến khi thích nghi với ánh sáng, cả hai đều cảnh tượng mắt cho ngây dại.

Dưới ánh nắng ban mai vàng rực, bên ngoài cửa là một con đường đất nhỏ ở nông thôn, cách đó xa là mấy dãy nhà lá tường xám ngói xanh, xa hơn nữa là những thửa ruộng đan xen dọc ngang.

Cả một cái hoa viên to đùng ?!

Cả một cái vương phủ to đùng ?!

Cả một kinh thành to đùng ?!

Sao đều biến mất cả , biến mất sạch sành sanh !

Hai kinh hãi , hiểu chuyện gì đang xảy .

 

Loading...