Tháp Bỏ Bé Trai - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:52:11
Lượt xem: 441

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi hai câu, bà đút cho một thìa cháo. Đến khi kể rằng đêm nay tiếng sẽ , bà lạnh mặt đặt mạnh bát cháo xuống bàn, nheo mắt suy tính điều gì đó.

 

phần cháo còn trong bát, rụt rè :

 

“Bà nội, cháu vẫn ăn xong. Hay bà cởi trói cho cháu tự ăn?”

 

Bà nội liếc sắc như d.a.o, lạnh:

 

“Hừ! Đừng tưởng tao mày đang tính toán gì. Muốn cởi trói ? Nằm mơ ! Tao cho mày , nhất đừng giở trò. Đêm nay tao và mày sẽ cùng trông chừng. Tao xem mày và lũ quỷ khốn thể giở trò gì!”

 

18

 

hiểu ý của bà nội, cũng “giở trò” là gì.

 

Bà nội vẫn cởi trói cho , nửa bát cháo còn cũng cho ăn. Chỉ gọi đến chăm sóc để vệ sinh ngay giường.

 

Đêm xuống, bà nội nghi thức như hôm , bôi m.á.u tươi lên cha và em trai.

 

còn lấy quần áo cũ của cha cho , mặc quần áo của lên ông .

 

Mẹ trèo lên giường, ôm em trai bên cha. ép sát mép giường đến mức suýt rơi xuống. Bà nội trải chiếu ngủ đất, đẩy sâu hơn.

 

Ngoài , tất cả đều chìm giấc ngủ.

 

Chiếc đồng hồ ở gian chính điểm mười hai tiếng. lúc , tiếng gõ cửa vang lên.

 

Em trai khẽ rên, đ.á.n.h thức . Bà dậy, tháo miếng vải khỏi miệng .

 

“Bảo Đệ, con ngủ?”

 

Ánh mắt bất giác hướng về phía cửa, giọng run rẩy: “Chúng… đến .”

 

Mẹ nheo mắt, còn tỉnh hẳn: “Ai đến?”

 

Vừa dứt lời, một cơn gió lạnh nổi lên.

 

Bà nội rùng tỉnh giấc, cảnh giác quanh. Mẹ cứng , ôm c.h.ặ.t em trai lòng, run rẩy che chắn cho nó.

 

Làn sương trắng dâng lên. khác với đêm , vẫn thấy rõ cha, , bà nội và em trai. Giống như lớp sương cô lập năm chúng trong một gian riêng biệt.

 

Tiếng trẻ thơ vang lên bên tai. Theo âm thanh ngày càng rõ ràng, một bóng dáng mờ ảo dần hiện .

 

19

 

Vừa thấy bóng dáng , bà nội vội vàng dập đầu.

 

“Thần Trẻ Con giá lâm! Xin cứu con trai !”

 

Nghe , càng quấn c.h.ặ.t chiếc áo lấy từ quanh em trai.

 

Thần Trẻ Con giường, nghiêng đầu quan sát chúng

 

Ngài chỉ , nở nụ : “Bé gái, tại con trói?”

 

Bà nội tái mặt, vội vàng cởi trói cho , sức lấy lòng thần.

 

Thần Trẻ Con hài lòng gật đầu, đưa tay vẫy. Một bóng dáng nhỏ bé ló lưng Ngài.

 

“Nhà bà bé trai. Một bé trai từng ăn canh thịt trong tháp bỏ trẻ.”

 

Bà nội mở to mắt, lắc đầu nguầy nguậy.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

“Không ! Không ! Nhà bé trai! Chúng cần con trai!”

 

Thần Trẻ Con chỉ cô bé phía .

 

“Nó là nhà bà. Bé trai nhà bà ăn canh của nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-bo-be-trai/chuong-5.html.]

 

Nói xong, Thần Trẻ Con vỗ nhẹ cô bé. 

 

Cô bé lảo đảo bò lên giường, tiến đến mặt , ngửi kỹ, nhăn mặt.

 

“Một bé gái , mùi của đàn ông? Mùi quen lắm… thích!”

 

Cô bé sang cha , ngửi xong bò đến chỗ .

 

Mẹ vội ôm c.h.ặ.t em trai lòng. cô bé trườn như rắn, chui n.g.ự.c và áp mặt mặt em trai để ngửi.

 

“Tìm thấy ! Chính là nó! Bé trai ăn canh thịt của ! Chính là nó!”

 

20

 

Chỉ trong chớp mắt, cô bé trở bên cạnh Thần Trẻ Con.

 

, chân cô bé là em trai .

 

Thấy , bà nội bất chấp phạm thượng, lao tới giành đứa bé.

 

tay bà chạm , một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên.

 

Em trai nắm c.h.ặ.t ngón tay bà nội, há miệng, nước dãi nhỏ xuống. 

 

Hàm răng sắc nhọn của nó nghiến kèn kẹt. Nó c.ắ.n lấy ngón tay bà nội, nghiền nát từng chút một. Máu thịt lập tức be bét. Phần thịt ngón tay nhanh ch.óng nghiền thành bùn, trông giống hệt bát canh thịt nấu chín.

 

Em trai thè lưỡi, l.i.ế.m từng miếng thịt nát đầu ngón tay bà nội.

 

Thần Trẻ Con chúng , kiên nhẫn giải thích: “ , chính là loại canh thịt . Bé trai nhà bà, ở trong tháp bỏ trẻ, ăn thứ canh .”

 

Ngài chỉ cô bé bên cạnh, tiếp tục: “Nó ăn… canh nấu từ chính cô bé .”

 

Nghe , mặt bà nội tái nhợt. Bà quên cả đau đớn, lùi , lắc đầu như mất hồn.

 

“Không thể nào… các thể . Ngài dối! Không thể nào!”

 

21

 

Thần Trẻ Con bước vòng qua , đặt tay lên bụng cha .

 

Những vết rạn bụng ông lập tức trở nên sâu hơn.

 

Ngài vẫy tay gọi cô bé. Cô bé buông em trai , trèo lên bụng cha và biến mất.

 

Thần Trẻ Con lướt tay bụng ông . Cha đau đớn cong , co giật ngừng.

 

Ánh mắt Ngài say mê, như đang điêu khắc một tác phẩm nghệ thuật:

 

“Ta yêu cầu các ngươi nuôi dưỡng con gái đầu lòng, nếu sẽ tuyệt tự. Thế nhưng các ngươi chỉ nuôi lớn con gái đầu mà thôi.”

 

Cùng với tiếng hét t.h.ả.m của cha , bụng ông rạch toạc. Cô bé từ trong đó bò .

 

“Những đứa con gái sinh , sót một ai, đều vứt tháp bỏ trẻ.”

 

Ngài bế cô bé lên, lau sạch cơ thể cho cô bé.

 

“Ta yêu cầu các ngươi bỏ rơi bé trai trong bảy ngày, cho ăn.”

 

Ngài nâng cô bé lên, mỉm , bất ngờ ném cô bé xuống đất.

 

các ngươi nhờ tộc nhân nghiền những bé gái c.h.ế.t hoặc c.h.ế.t trong tháp thành thịt nhão, từng miếng một… Để bé trai của các ngươi ăn xác các bé gái mà sống qua bảy ngày.”

 

Cô bé bò dậy, tiến đến bên em trai , giật mạnh một cánh tay của nó.

 

Cô bé ôm cánh tay , xoay tròn nền đất để nghiền nát. Phần thịt nhão gom trong tay đưa tới mặt em trai.

 

Loading...