THAO THIẾT CUỐI CÙNG - Phần 4

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:19:55
Lượt xem: 2,100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

4.

 

Sau khi nhận thư từ hoàng thành, phụ cứ do dự mãi.

 

Lúc ăn cơm cũng nặng trĩu tâm sự.

 

Ta nghĩ một lát, gắp chiếc đùi gà lớn trong bát cho phụ

 

"phụ ăn ạ."

 

Phụ , gương mặt nghiêm nghị lộ một nét dịu dàng

 

"Phụ đói, Chiêu Nguyệt ăn ."

 

Mẫu với với ông: 

 

"Tấm lòng hiếu thảo của Chiêu Nguyệt, ông cứ ăn ."

 

Ông gắp chiếc đùi gà lên, đưa lên miệng cắn một miếng, đặt xuống, hỏi ý kiến chúng

 

"Các con xem, nên ứng triệu kinh ?"

 

Tam ca giành : "Con thấy nên, hoàng đế căn bản đáng để phò tá."

 

Nhị ca : "Tam , hoàng thượng hiện nay tuy đáng phò tá, nhưng bách tính lê dân trông mong hiền thần như con trông mong phụ mẫu. Hiện nay trong ngoài triều đình, đa là tham quan ô , nếu phụ thể trở ngôi vị Quốc Sư, xoay xở trong triều, thì bách tính thể nhẹ gánh phần nào."

 

Phụ thở dài một : "Chu Nhi quả thực hiểu lòng , chính vì điều mà do dự, chần chừ mãi."

 

Đại ca phụ : "Vì kế sách cho trăm họ, phụ nên sớm ngày kinh!"

 

Có câu của Đại ca, phụ cuối cùng cũng hạ quyết tâm:

 

 "Được! Ngày mai khởi hành!"

 

Sau bữa cơm.

 

Ta xích đu, Đại ca đẩy.

 

Tam ca : "Đại ca, chẳng giống lời chút nào. Đệ còn tưởng sẽ khuyên phụ ở nhà yên chứ."

 

Đại ca khẽ cụp mắt :

 

 "Thật phụ sớm nghĩ thông suốt , chi bằng sớm củng cố niềm tin cho ông, để ông khỏi dằn vặt thêm."

 

Tam ca : "Lần đến kinh thành sẽ cùng nữa, tòng quân."

 

Nhị ca hỏi: "Sao gấp ? Sao đợi phụ vững vị trí Quốc Sư sắp xếp cho một chân trong đó?"

 

Tam ca xua tay, "Đệ sợ chính là điều , cửa . Hiện nay Hung Nô rục rịch, hải tặc Oa Khấu hoành hành, chính là thời cơ để đấng nam nhi chúng lập công danh sự nghiệp. Mọi cứ chờ xem, nhất định sẽ trở thành một đại tướng quân lừng lẫy."

 

Đại ca dừng xích đu , : "Đệ vốn chí hướng , đại ca cũng ngăn cản. Đến tìm đại tẩu của lĩnh ít tiền, lộ phí nhất định mang cho đủ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thao-thiet-cuoi-cung/phan-4.html.]

 

Ta từ xích đu nhảy xuống, "Tam ca nhất định mang đồ ăn ngon về nhé."

 

Tam ca , : "Được!"

 

Ngày hôm , trong xe ngựa, quê nhà xa dần.

 

Ta mẫu , hỏi: "Mẫu ơi, chúng còn về ạ?"

 

Mẫu : "Có chứ, đợi đến khi nho trĩu cành, cây đào lớn lên, mạ chín vàng, chúng sẽ về nhà."

 

Ta gật đầu, hỏi: "Mẫu ơi, kinh thành nhiều đồ ăn ngon ạ?"

 

: "Sơn hào hải vị trong thiên hạ đều hội tụ ở kinh thành, nhưng chắc bằng hương vị quê nhà."

 

Ta phát một lời thề lớn: "Chiêu Nguyệt sẽ ăn hết tất cả món ngon ở kinh thành."

 

...

 

Phụ tan triều, mặt mày mệt mỏi.

 

Đại ca hỏi: "Phụ cãi với Tể Phụ ạ?"

 

Ông lắc đầu, : "Không liên quan đến Tể Phụ. Không ngờ nhiều năm qua , hoàng đế vẫn còn tìm kiếm Long Nguyên. Ngài định đóng một hạm đội thuyền, hải ngoại."

 

Đại ca cảnh giác: "Thánh thượng định để phụ ?"

 

Phụ gật đầu: "Ta từ chối , sắc mặt ngài vui."

 

Đại ca : "Vậy e là sẽ gây khó dễ cho chúng . Nhị đang thi khoa cử, e rằng..."

 

Cha hít một thật sâu: 

 

 "Với tài học của Chu Nhi, thi đỗ là chuyện thừa sức. tình hình hiện nay, e là sẽ liên lụy."

 

Ta chen : "Nhị ca chuẩn lâu , đỗ thì đợi thêm ba năm nữa."

 

Ngày yết bảng, mưa như trút nước, Nhị ca che ô về, trong mắt giấu vẻ thất vọng.

 

Huynh gấp ô , : "Không đỗ."

 

Ta lấy hũ tiết kiệm của , "Nhị ca ăn kẹo ạ."

 

Phụ thở dài, với : "Là phụ với con."

 

Nhị ca gượng

 

"Hoàng thượng lòng hẹp hòi, thể trách cha ? Nếu phụ thực sự đồng ý khơi, trong lòng con còn đau khổ hơn. Bây giờ hoàng thượng chỉ trút giận lên con, ngược là kết quả ."

 

Nói xong, lấy một viên kẹo từ trong hũ của , bóc vỏ, cho miệng, từ từ nhai

 

"Ngọt!"

 

Loading...