9
Khi ngẩng đầu lên nữa thì thấy gò má đỏ. Anh tự giác ban công, , hỏi : "Cô uống nước ? Rót cho ly nước."
"Được chứ, dùng cốc của ?"
"Cô mơ quá nhỉ."
Tạ Dực lấy từ một chiếc cốc sứ trắng, rót đầy nước đưa đến mặt : "Cốc mới đấy, cái đầu cô đừng suốt ngày nghĩ mấy chuyện kỳ quái."
Trên cốc in hình một chú gấu nhỏ đáng yêu, hỏi : "Sếp Cua , chẳng lẽ đặc biệt chuẩn cốc cho em đấy ?"
Ánh mắt vẫn tỉnh bơ: "Chỉ là ngang qua cửa hàng tạp hóa thấy đang giảm giá nên mua về thôi."
Anh thì là . thấy chỗ uống còn vương vết son môi, mấy câu "thả thính" mới học bắt đầu rục rịch.
"Ôi, son môi của em chẳng điều gì cả~"
Tạ Dực im lặng, đầy thú vị, đợi diễn tiếp.
"Thỏi son mấy trăm tệ mà ngày nào cũng chỉ dính cốc bát, chẳng dính Sếp Cua một cái gì cả."
Anh bật , thật là trai quá . Chỉ điều lời chẳng lọt tai cho lắm.
"Đới Cẩn, son môi của cô điều lắm , dính lên áo năm ."
"Lông mi của cô cũng điều, dính lên áo tám ."
"Biết điều nhất chính là lớp phấn mặt cô, dính mười hai , bất kể là áo trắng áo đen, đều cô bôi bẩn hết."
" cũng chẳng cái mặt cô mà cứ dễ dàng đập trúng thế nữa."
"Dù thì áo cũng cần cô giặt, cô đập trúng thì vui ."
Nghe vạch trần từng tội trạng của , thấy từ cổ đến mang tai đều nóng bừng, đầu càng lúc càng cúi thấp, hận thể chui tọt trong sofa. nên ở gầm xe, nên ở đây lúc .
"Hì hì, em đây chẳng là, cảm nhận chút thở thanh xuân của sư ..." lí nhí như tiếng muỗi kêu, dám ngẩng đầu .
"Thế còn cảm ơn cô ?"
"Không cần khách sáo, cần khách sáo... Anh quá khách sáo ..."
Tạ Dực bất lực lườm một cái, dậy ngoài: "Được , thấy đó, đưa cô về trường, lát nữa là hết xe đấy."
Lúc cửa khóa mật mã sáng lên, nhớ dãy mật mã rõ ý nghĩa , nhịn hỏi : "Sếp Cua, mật mã cửa của ý nghĩa gì thế?"
Sau lớp kính, ánh mắt tối mịt rõ ý tứ: "Không cho cô ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thanh-xuan-khoi-chi/chuong-5.html.]
"100106, mối tình đầu của là ngày 6 tháng 1 năm 2010 ?"
" gì mối tình đầu."
"Thế thì là 6 giờ ngày 1 tháng 10? Là thời gian đầu tiên chúng gặp ?" Không đúng, đầu gặp là ở phòng máy 1204, hôm đó còn tiết học, thể là ngày Quốc khánh . Anh liếc xéo một cái.
hồi tưởng lẩm bẩm: "Ừm, ngày chúng gặp chắc chắn Quốc khánh, là ngày mấy tháng 10 nhỉ..."
"Ngày 23 tháng 10."
"Không ngày đó, đừng đoán mò nữa."
10
Tim đập thình thịch. Cả như luồng điện chạy qua, cứng đờ mấy bước mới hồn . Lén một cái, thì vẫn tỏ vẻ tự nhiên như .
"Anh nhớ rõ thế gì, em cứ tưởng yêu em mất ."
"Đừng hiểu lầm," Tạ Dực giơ tay bấm thang máy, "Hôm đó là tiết Sương Giáng, trời đột nhiên trở lạnh, quên áo dày nên cảm lạnh, thế nên mới nhớ."
Đing— Thang máy đến, bên trong . Cả hai chúng đều ăn ý im lặng.
Ra khỏi căn hộ, bộ suốt đường trạm xe buýt, Tạ Dực cứ thỉnh thoảng điện thoại. thì vì giải mã cái mật mã mà c.h.ế.t bao nhiêu tế bào não.
Với mạch não của trai kỹ thuật "mềm lòng nhưng miệng cứng", chẳng lẽ là chuyển đổi cơ ? Bát phân? Thập lục phân? nhẩm tính một lượt nhưng chẳng kết quả nào ý nghĩa cả. Hay là mã hóa? Mã hóa sáu chữ , ai mà nhớ nổi chứ...
Xe buýt đến, theo Tạ Dực lên xe.
"Sếp Cua, mật mã của là một loại mã hóa nào đó ?" thuận miệng hỏi một câu.
"Cốp!" Đầu đập lưng . Cái tự nhiên dừng thế hả! Vết son môi lưng ...
"Xin xin , thật sự cố ý !"
lập tức xin tha, nhưng mỉa mai như dự đoán. Mà là chằm chằm điện thoại, vẻ mặt đầy phiền não.
"Cô tự về , một cái bug online cần xử lý, gấp lắm."
À thì... Đây chính là cuộc sống thường nhật của kiếp "trâu ngựa chốn công sở" đương đại ? Tạ Dực lộ vẻ áy náy, vỗ vai : "Xin , hôm nay đưa cô về , đến trường thì báo một tiếng."
Nhìn lên xe xong, mới chạy . Trong màn đêm, bóng dáng nhỏ dần. Nhỏ thành một điểm, biến mất.
Về đến ký túc xá, bạn đang gọi điện thoại cho đối tượng hẹn hò qua mạng của nó. Một tiếng "ông xã", hai tiếng "bảo bối". Giọng thì dẻo nhẹo nũng nịu đủ kiểu. Hu hu hu ghen tị quá mất! Bao giờ mới cùng Tạ Dực "thơm thơm ôm ôm nhấc bổng lên cao" đây! cũng một tình yêu ngọt ngào!
Có lẽ là "lòng thành ắt linh", buổi tối ngủ mơ thấy Tạ Dực. Anh kéo tay vẻ bí mật đưa đến một nơi lành. đầy vẻ hí hửng, chuẩn đắm chìm cốt truyện phim gắn mác R. Thế mà đưa đến phòng giặt đồ.
Trong phòng giặt treo đầy quần áo của , chiếc nào cũng dính đầy mỹ phẩm của . Anh ép giặt sạch từng cái một cho , dám phản kháng là gõ đầu ngay. giặt, giặt chậm cũng gõ đầu. Kết quả là quần áo càng giặt càng bẩn, sốt ruột quá, tỉnh cả mộng. Vừa mở mắt thấy tiếng điện thoại reo, là Tạ Dực gọi đến. C.h.ế.t tiệt! Làm giật nảy , quẳng luôn cái điện thoại ngoài.