Gia Hân bắt đầu ghét buổi chiều.
Không vì buổi chiều nắng gắt, cũng vì tiết học cuối cùng luôn khiến mệt mỏi, mà vì từ khi đội tuyển Toán, buổi chiều đồng nghĩa với… áp lực.
Phòng tự học tầng ba của khu giảng dạy cũ lúc nào cũng yên tĩnh đến mức rõ tiếng b.út chạm giấy. Trên bảng đen, chi chít những công thức, ký hiệu, cách giải vội bằng phấn trắng.
Gia Hân ở góc trong cùng, mặt là đề bài phát.
Cô nó lâu.
Lâu đến mức những con giấy bắt đầu trở nên mơ hồ.
Bài … từng kiểu .
Xung quanh, tiếng lật giấy khẽ. Có bắt đầu , đang nhíu mày suy nghĩ. Gia Hân liếc sang bên .
Tưởng Dịch Thần đang cúi đầu, tay cầm b.út, vẻ mặt tập trung tuyệt đối. Tốc độ của nhanh, nhưng chắc chắn, từng dòng từng dòng hiện rõ ràng, chút do dự.
Gia Hân bài của .
Một trống lớn.
Tim cô bắt đầu đập nhanh.
“Còn mười phút.” Giáo viên Toán nhắc.
Gia Hân c.ắ.n môi. Cô cố gắng vài dòng đầu tiên, nhưng càng càng thấy sai. Cô gạch , , gạch.
Đến khi giáo viên “nộp bài”, tờ giấy mặt cô gần như… trắng.
Gia Hân nộp bài trong im lặng, lòng nặng trĩu.
Ra khỏi phòng tự học, trời sầm tối. Mây đen kéo đến nhanh, gió thổi mạnh, mang theo mùi đất ẩm quen thuộc.
“Gia Hân.”
Tưởng Dịch Thần gọi cô.
Cô dừng bước, .
“Sao ?” Cậu hỏi.
Gia Hân lắc đầu, cố nở một nụ .
“Không lắm.”
Tưởng Dịch Thần cô, hỏi thêm.
Hai sóng bước cổng trường. Tiểu Vũ hôm nay trực nhật nên về muộn, để Gia Hân một … nhưng cuối cùng là một .
Trời bắt đầu mưa.
Ban đầu chỉ là vài hạt nhỏ, nhanh, mưa trút xuống ào ào như thể chờ sẵn từ lâu.
Gia Hân khựng mái hiên gần cổng, màn mưa trắng xóa mắt.
“Cậu mang ô ?” Tưởng Dịch Thần hỏi.
Gia Hân lắc đầu.
“Chờ một chút .” Cậu . “Mưa lớn chắc sẽ tạnh nhanh.”
Gia Hân “ừ” một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn xa xăm.
Không gian mái hiên lớn, hai cạnh , cách chỉ đủ một cánh tay. Tiếng mưa rơi dồn dập, che lấp âm thanh khác.
Gia Hân đột nhiên cảm thấy… mệt.
Không mệt thể xác, mà là mệt trong lòng.
“Tưởng Dịch Thần.” Cô lên tiếng, giọng nhỏ hơn bình thường.
“Có tớ nên đội tuyển ?”
Cậu sang cô.
“Vì ?”
Gia Hân cúi đầu, mũi giày ướt mưa của .
“Vì tớ theo kịp.”
“Vì tớ bài chậm.”
“Và vì… tớ cảm thấy đang chiếm chỗ của khác.”
Cô nhanh, như thể nếu dừng , những lời sẽ mắc kẹt trong cổ họng.
“Ngày nào tớ cũng sợ.” Gia Hân tiếp tục. “Sợ , sợ so sánh, sợ tớ ưu ái.”
Giọng cô run run.
“Tớ mỗi ngày đến trường đều thấy nặng nề như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thanh-xuan-cua-chung-ta/chuong-5-trong-con-mua-co-nguoi-khong-buoc-di.html.]
Mưa rơi mỗi lúc một lớn.
Tưởng Dịch Thần im lặng lâu.
Lâu đến mức Gia Hân bắt đầu nghĩ quá nhiều.
“Gia Hân.” Cuối cùng lên tiếng.
“Cậu vì đội tuyển ?”
Gia Hân ngẩng đầu.
“Vì giỏi.”
Cậu lắc đầu.
“Vì quen với áp lực.”
Gia Hân sững .
“Từ khi chuyển trường, luôn chằm chằm.” Cậu chậm rãi. “Ai cũng nghĩ giỏi, hơn khác. Nếu , họ sẽ thất vọng.”
Cậu thẳng màn mưa mặt.
“ áp lực biến mất khi tránh né nó.”
Gia Hân nắm c.h.ặ.t t.a.y.
“Cậu nghĩ tớ nên tiếp tục ?” Cô hỏi khẽ.
Tưởng Dịch Thần sang cô. Ánh mắt lúc lạnh, cũng xa cách, mà thật.
“ nghĩ…” Cậu . “Nếu bỏ cuộc chỉ vì sợ so sánh, thì dù gì, cũng sẽ gặp cảm giác đó.”
Gia Hân cảm thấy tim nhói lên một chút.
“Cậu yếu.” Cậu tiếp. “Chỉ là đang ở một nơi khó hơn .”
Mưa bắt đầu nhỏ dần.
Gia Hân hít một thật sâu.
“ nếu tớ liên lụy thì ?” Cô hỏi.
Tưởng Dịch Thần nhíu mày.
“Liên lụy?”
“Tin đồn.” Gia Hân . “Ánh mắt . Tớ vì tớ mà …”
“ phiền.” Cậu ngắt lời cô.
Câu ngắn gọn, nhưng dứt khoát.
Gia Hân ngẩng lên .
“Thật sự phiền.” Cậu lặp . “Nếu phiền, tránh xa từ đầu .”
Tim Gia Hân đập mạnh.
Mưa tạnh hẳn lúc nào . Trên mặt đất chỉ còn những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt.
“Đi thôi.” Tưởng Dịch Thần . “Nếu về sớm, sẽ ướt thêm.”
Gia Hân gật đầu.
Hai bước khỏi mái hiên, chậm con đường ướt mưa. Không ai gì thêm, nhưng bầu khí khác.
Không còn nặng nề như .
Khi đến ngã rẽ, Gia Hân dừng .
“Tưởng Dịch Thần.”
“Ừ?”
“Cảm ơn .” Cô . “Vì bỏ mặc tớ.”
Cậu cô, khóe môi cong lên nhẹ.
“Chúng là đồng đội mà.”
Gia Hân mỉm .
Lần đầu tiên nhiều ngày, cô cảm thấy… thể thở nhẹ nhõm.
Có lẽ, áp lực vẫn còn đó.
Tin đồn cũng biến mất.
trong cơn mưa hôm nay, cô rằng…
Có , chọn bước một .