Thanh Tuyết Ký - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-30 08:30:31
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúng là nữ nhi, mỗi đều thế mạnh riêng, chỉ khi phát huy tối đa sở trường của thì mới thể khiến sự nghiệp thăng hoa nhất.

Thế mạnh của Ký Nhi ở gu thẩm mỹ tinh tế và sự thấu hiểu sâu sắc sở thích của các quý cô, quý bà. Ta giao bộ việc vận hành tiệm may mặc cho nàng, hai tiệm thêu hậu thuẫn phía , lo gì kiếm bạc.

Cha khi xem xong bản quy hoạch thì hài lòng gật đầu: "Tốt lắm, mỗi bước đều vững chãi."

Thấy tâm trạng ông đang phấn chấn, thừa thắng xông lên: "Chỉ là cứ như , vốn con nợ cha chỉ thể tiếp tục khất thôi, dẫu thì cũng ..."

Cha trừng mắt, chòm râu rung rung: "Giỏi lắm, hóa con chờ ở đây !"

Ta cho cha , tham vọng của đối với tiệm thêu chỉ dừng ở vải vóc và xiêm y. Ta còn lên kế hoạch mở tiệm phấn son, tiệm trang sức, tiệm giày, tiệm quạt... Chỉ cần là sản phẩm liên quan đến nữ nhi, đều chạm tay .

Ta mở tiệm khắp thiên hạ, kiếm tiền của tất cả các cô nương. Ta cứu một Tô Ký, nhưng thể cứu tất cả những nữ nhân đang giam cầm trong hôn nhân. Thế nhưng, hy vọng khi họ lâm đường cùng, ít nhất vẫn một nơi để họ tìm một công việc sinh nhai, tự nuôi sống chính .

Đầu năm mới, hai nhà chúng hẹn dùng bữa cơm đoàn viên.

Trên bàn tiệc, Tô lão gia ngớt lời khen ngợi Tô Ký: "Vốn tưởng con bé chỉ cho vui, ngờ lúc Ký Nhi mang tiền về nhà, giật một phen."

"Chỉ tính riêng một tháng thôi mà tiền con bé kiếm cao hơn bổng lộc cả năm của ."

Ta chớp chớp mắt: "Sĩ nông công thương, Tô bá bá chê chúng con là ."

Cha hắng giọng, mỉm với Tô lão gia: "Nữ nhi nhà ăn kiêng nể, mong đừng để bụng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thanh-tuyet-ky/chuong-7.html.]

Tô lão gia xua tay: "Đâu , nghĩ thông . Con gái thi khoa cử, cũng chẳng gả chồng, cứ nhốt nó ở nhà mãi thì ích gì. Nay thấy nó sự nghiệp riêng, vui mừng còn kịp."

Sau bữa ăn, các bậc phụ trò chuyện, và Ký Nhi vườn mai dạo chơi. Hương mai thanh khiết u nhã, những đóa hoa chen chúc cành, kiêu sa mà cứng cỏi từ tận xương tủy.

Ta trao một chiếc hộp vuông cho Tô Ký. Nàng mở nắp hộp, bên trong gọn gàng một tờ khế ước.

"Đây là gì?"

"Khế ước chính thức của tiệm may mặc, nay thuộc về ngươi."

Tô Ký hề từ chối, đôi mắt nàng lấp lánh: "Đây là bước đầu tiên trong việc mở rộng bờ cõi của chúng ?"

Ta nhịn mà mỉm . Hiểu nhất, ai bằng Tô Ký.

" ." Ta gật đầu "Ký Nhi, sắp tới sẽ bận rộn lắm đây."

Tô Ký cẩn thận cất tờ khế ước hộp, nghiêng đầu : "Bận rộn đáng sợ, sống một đời tầm thường vô vị mới đáng sợ."

Hai chúng , ánh mắt tràn đầy kỳ vọng tương lai.

Hoa mai vốn nở từ trong giá rét. Mùa đông kết thúc, vạn vật hồi sinh, và câu chuyện của chúng cũng chỉ mới bắt đầu.

--- TOÀN VĂN HOÀN ---

 

Loading...