06
Hồi cấp ba, và Quý Yến Trì học ban tự nhiên và ban xã hội tách biệt, ngăn cách bởi một tòa nhà dạy học, áp lực học tập nặng nề, một tháng cũng gặp mấy .
Trong những thời gian học tập khô khan nhàm chán, những cảm xúc mập mờ và rung động dễ dàng lẫn lộn.
Trong lớp xã hội một con trai, sạch sẽ nho nhã, chỉ cần trêu chọc một chút là mặt đỏ bừng. thấy khác với Quý Yến Trì, bỗng nảy sinh nhiều ý .
đùa bảo mang bữa sáng cho , hôm đến lớp thấy mặt bàn đặt một phần bánh mì ăn.
Không giống như Quý Yến Trì.
Quý Yến Trì sẽ đột ngột xuất hiện ở ngoài lớp một khoảnh khắc buổi sáng, lẽ miệng cũng đang c.ắ.n nửa phần tương tự, khoe khoang bảo mau đến lấy.
Anh đợi tan học cũng hề mất kiên nhẫn, yên lặng cúi đầu sách, đợi dọn dẹp xong bàn học. Quý Yến Trì rực rỡ và phô trương, còn thì “mưa dầm thấm lâu”, âm thầm tiếng động.
Chiều hôm ngày hội thao, hỏi: “Sơ Cẩm, ngày mai thi đấu, thể đợi ở đích ?” Tai đỏ như sắp bốc cháy, nhưng chuyện khác gì thường ngày, nhẹ nhàng như gió xuân.
Vẫn giống như Quý Yến Trì.
Trong lòng chút rung động kỳ lạ, “ma xui quỷ khiến” thế nào mà đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thanh-mai-treu-truc-ma/chuong-5.html.]
Ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt bình thường của Quý Yến Trì, lặng lẽ bao lâu.
vô thức vội vàng dời ánh mắt , hiểu thấy chột . Nhìn chỗ đó, Quý Yến Trì biến mất, cứ như là ảo giác.
Trận chạy đường dài ngày hôm đó, Quý Yến Trì cũng tham gia.
Đường chạy dài bốn vòng, cạnh vạch xuất phát cũng là đích đến, Quý Yến Trì từ khi xuất phát luôn coi như khí. thất vọng và buồn bã lý do, mất hứng thú xem thi đấu.
Đám đông chợt bùng lên những tiếng kêu kinh ngạc, Quý Yến Trì va chạm với một vận động viên khác, cả hai cùng ngã. lo lắng cho Quý Yến Trì, định chạy đến xem tình hình thì vận động viên về nhất cán đích. Các vận động viên còn cũng lượt về đích. Cuối cùng, cứ về phía đó, nhưng bước một bước.
Nói theo đuổi là theo đuổi thật, bước gấp đôi, gấp bội bước chân bước . Ở vạch đích, đều nhiệm vụ của , chen chúc lọt, chen . chống đầu gối, cố gắng hết sức để điều hòa thở, khí rút cạn khỏi phổi, khi luồng gió lạnh lẽo tràn đau rát.
Khoảnh khắc kìm thụp xuống, một đôi tay vững vàng ôm lấy lòng. “Tổ tông của ơi, đợi ở đích.”
chút tủi , một cảm xúc chất chứa bấy lâu giờ đang cần một nơi để trút . dồn : “Quý Yến Trì, chạy nhanh hơn cả ?” Anh chạy nhanh như , đuổi kịp .
Quý Yến Trì khẽ thở dốc, ẩn ý trong lời . “Vậy thì cần đuổi theo nữa.”
“ nỡ.”
Anh siết c.h.ặ.t vòng tay, lưng áp l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng của . Nhịp tim rối loạn của chúng cộng hưởng lúc .